CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY

Hà Khiên bây giờ chỉ quan tâm đến tình thế cờ hiện tại, hắn nhích người, cong môi cười đểu.

- Aya~ còn không mau cầm cây cơ lên mà vung như mạnh miệng của cậu đi, hay... không dám chơi tiếp?

- Okey thôi ~

Ngạn Hoa cong môi cười nhạt, hông thẳng tắp gập người sà xuống mặt bàn, góc cạnh tuấn dật đẹp đến mê người bất chợt ngẩng lên một góc, ước chừng viên bi cái bằng một khoảng cách giữa hai đầu mút vô định.

Hà Khiên lắc đầu nguậy nguậy.

Xem kìa, tiểu tử này đã bị hắn dồn đến chân tường rồi mà vẫn làm bộ làm tịch. Không vứt bỏ chút tôn nghiêm còn sót lại cuối cùng để mà tập trung vào trận đấu đi mà còn làm như vậy. Hà Khiên rõ ràng cũng cho hắn chút cơ hội để làm người ấy chứ. Nhưng xem ra, tên đường này cũng không biết rõ cơ hội để mà nắm bắt rồi!

Và...

VÚT!!

Hà Khiên bỗng chốc vốn ti tê được đưa trở về thực tại, con mắt xanh lá đặc trưng của tổ tiên Celtic lại bị đặt trên một đầu mút cố định của bàn.

Liên tiếp. Viên bi trắng được đầu cơ bắn đi, nhanh chóng va chạm vào viên bi màu khác.

Cứ thế, hai viên màu thay phiên nhau lăn trên mạch bàn rồi va vào hết mọi cạnh ngách.

Ôi chao, khung cảnh hết sức sống động, thú vị!

Nghe tiếng bi va chạm vào nhau mới thật vui tai làm sao!

Chỉ trong nháy mắt, một viên bi màu đã nhanh chóng lọt vào lỗ sâu!

Hà Khiên bất giác thẳng người, đôi mắt chim ưng chăm chú nhìn lên mặt bàn bida!

Ồ, viên bi màu khác đang chạy đến lỗ tít mà con bi đen đang đứng sát lúc nãy.

Cái tên tiểu tử thối này,.. tuy bề ngoài chỉ khiến người ta chán ghét, nhưng cũng làm ra ngô ra khoai đấy chứ.

Nhưng mà, cho dù có tài đến mức nào đi thì việc cho lọt hố một viên bi đen to chà bá kia xuống cuối cùng là điều không thể.

E là không khả năng!!

SỤT!!

Hả?!

HACK, HACK NẶNG RỒI!!

TRỜI ƠI, VIÊN BI TO NHƯ VẬY LÀM SAO CÓ THỂ LÁCH VÀO CÁI VÀO CÁI LỖ BÉ TÍ NHƯ THẾ?!

Nội tâm bé nhỏ của Khiên đang không ngừng đấu đá.

Vừa rồi có thấy gì không?!

Hắn thì đứng hình mất 5s.

Viên bi màu to như vậy đấy, nhưng lại thật không ngờ!!

Ngay khoảnh khắc ấy, nó lách qua viên bi đen mà rơi vào trong lỗ.

Hắn còn tự mình chứng kiến hết tất cả mà, một giây còn không trống để chớp mắt. Rõ ràng, tên này không hề ăn gian chút nào!

Mới vừa nãy, theo quán tính, hệt như tằm ăn dâu. Màu ngạo nghễ lướt qua đen cũng từ từ lăn vào trong lỗ!!

Rõ ràng "chạy đạn" là nghiêng về phía Hà Khiên gần như 100%.

Vậy mà chỉ trong một nước đi thôi, từ bại thành thắng!!?

Hà Khiên đoạn ngẩng đầu nhìn Quỷnh Ngạn Hoa, hắn cười như không cười.

Không ngờ luôn đấy!

Nhưng Hà Khiên không lấy làm ngạc nhiên.

Kỳ tích đã là gì, người này luôn đoạt được!

Lần nào gặp, chắc cũng phải rửa mắt cũ đi và thay vào đó là con mắt mới rồi.

- Thôi nào, được rồi này, phần thưởng đến với người thắng cuộc đi!

Khiên lắc đầu, vỗ tay nhẹ một cái, lòng bàn tay thả lòng chỉ vào nữ nhân xinh đẹp đứng bên.

- Hoa, đúng như yêu cầu của cậu nhé. Từng đạt giải nhất trong cuộc thi bình chọn hoa khôi thành phố, xinh đẹp như hoa, vòng nào ra vòng nấy, sạch sẽ, trắng trẻo không tì vết, ngoan ngoãn dễ bảo và đặc biệt còn nguyên đai, nguyên kiệm nữa!!

- Cái đó, chúng ta nên bàn về vấn đề của Cảnh Cử Dạc trước đi, dạo gần đây một số nơi ở địa bàn của chúng ta đang bị mai phục. Tuy rằng nhất cử nhất động của lão không có gì đang nghi nhưng có vẻ đã ngấm ngầm suy nghĩ từ trước!

Quỷnh Ngạn Hoa đường đường là một kẻ máu lạnh, trên mặt đất có tiếng tăm xây dựng lên cả thương trường lớn nhất cả nước, chức cao vọng trọng, dưới mặt đất là một trùm buôn vũ khí, đôi tay đã nhuốm không ít máu, không sợ trời, không sợ đất. Được mệnh danh là kẻ xấu xa nhất trần đời. Vậy mà vẫn lại phải luôn dè chừng trước một người.

Quỷnh Ngạn Hoa ngồi xuống ghế đối diện, tay chống cằm, phân tích về những âm mưu của Cảnh lão gia sắp tới.

Đột nhiên, Hà Khiên nói một đã câu khiến cho Ngạn Hoa phải mất vài phút để suy nghĩ.

- Tóm lại, cậu đã có kế hoạch gì chưa?

Quỷnh Ngạn Hoa ngửa cổ ra đằng sau, vắt chéo chân, châm điếu thuốc, trả lời rất bá đạo.

- Có lẽ, tôi sẽ cưới con gái lão.

- Ôi chao, lão già quá phận đó mà lại có con gái sao tôi biết nhỉ. Chắc hẳn sẽ thứ vị lắm đây, haha.

Quỷnh Ngạn Hoa ngửa cổ ra đằng sau phả ra khói thuốc, làn khói trắng xám lờ mờ che đi ngũ quan của anh.

- Cũng không chắc lắm.

...

Tiếng cạnh cạnh tìm cách mở cửa xe để tẩu thoát của Thiểu Hu đã đưa anh trở về thực tại.

Quỷnh Ngạn Hoa bắt lấy hai cánh tay Thiểu Hu đang lần mò cửa xe, nghênh mặt nói.

- Tôi đổi ý rồi.

Hả!?

- Nên đem tấm hình đáng xấu hổ này của cô cho cha đứa bé xem thì hơn.

Cha... Cha đứa bé nào cơ?

Mạc Thiểu Hu còn chưa kịp định hình lại thì người đàn ông đó đã dùng công cụ chỉnh sửa làm mờ đi nơi nhạy cảm của cô trong tấm ảnh, dường như chẳng còn nhìn thấy gì, chỉ riêng khuôn mặt tròn trịa mỹ miều của người con gái là vẫn để lộ. Thiểu Hu còn đang ngây ngốc khó hiểu thì anh đã đưa tấm hình đã chỉnh sửa trước mặt cô rồi chuẩn bị gửi cho một người. Đập vào mắt cô là ngay dòng chữ "Dương Trục Lưu ".

Không thể nào, Trục Lưu là cha đứa bé sao.

Lòng Thiểu Hu bấn loạn, trái tim lỡ một nhịp.

Không phải chính đêm hôm đó anh đã thừa nhận đã đem cô dâng cho người khác rồi lấy tiền rồi hay sao.

Nhưng mà, nếu đúng như thế thật thì trước nay anh chưa từng lừa dối cô. Chắc là có điều gì khó xử nên mới buột miệng với cô như vậy.

Nếu điều đó là sự thật thì cô hoàn toàn có thể thông cảm cho anh được. Sau đó cả hai cùng nhau cao chạy xa bay.

- Không thể... ưm.

Miệng nhỏ muốn buột ra liền bị khóa trái lại bằng một nụ hôn nam tính.

Đầu óc cô rối bời, thật không hiểu người đàn ông trước mặt đang nghĩ gì nữa.

Quỷnh Ngạn Hoa không động môi, một mắt liếc nhìn điện thoại, gõ ra một dòng chữ rồi trực tiếp gửi đi.

Từ phía bên kia Dương Trục Lưu đọc được tin nhắn đã bắt đầu gọi điện tới.

- Muốn nghe không, hửm?

Quỷnh Ngạn Hoa đột nhiên lại nở nụ cười ác ý khiến Mạc Thiểu Hu sợ hãi. Tuy nhiên cô lại gật đầu vì muốn tra hỏi hắn cho rõ tình hình.

Quỷnh Ngạn Hoa bấm nghe Mạc Thiểu Hu muốn kéo áo xuống cho chỉnh tề thì bị Quỷnh Ngạn Hoa dùng tay giữ lại, cúi xuống thì thầm vào tai cô một cái mất hết tình người.

- Không phải đã thấy hết của nhau rồi sao. Che che đậy đậy thì được ích gì chứ!

Thiểu Hu nghe xong liền đỏ mặt tía tai. Cô đẩy gương mặt đẹp đến kinh hồn bạt vía của người đàn ông đó đi, cương trực nói.

- Thế thì anh lại không được phép nhìn vào cơ thể tôi. Dựa vào cái gì mà anh hết lần này đến lần khác đều trêu ghẹo tôi như thế!

Cũng ghê gớm thật.

Ngạn Hoa ngồi dậy, đoạn nhếch mép một cái như sét đánh vào tai Thiểu Hu.

- Dựa vào cái gì ư? Nếu như tôi nói tôi với cô trước đó đã sex* với nhau một lần rồi thì sao?

Cái gì!

Mạc Thiểu Hu đứng hình, vẫn chưa hiểu chuyện gì, Ngạn Hoa định mở miệng trêu ghẹo tiếp thì từ đâu điện thoại vang lại lên thứ âm thanh mà trước đây cô đã nhớ đến không thể tả nổi.

[- Thiểu Hu, có phải em đó không, cho anh xem mặt em với ]

Mạc Thiểu Hu đã tự hứa với bản thân mình là không được khóc. Nhưng cứ đập vào màn hình điện thoại của cô là hình ảnh người yêu hằng đêm nhớ đến da diết thì làm sao nhịn mà không khóc được đây.

Nhìn thấy cô bị ức hiếp đến khóc nức nở, còn Dương Trục Lưu tức quá không chịu được chỉ hận không thể nhảy bổ vào màn hình đấm cho gã đàn ông đối diện cô một nhát.

[- Là mày, mày đã làm gì cô ấy. ]

Ngạn Hoa khẽ cong một đường, hắn cười khẩy, một tay ôm lấy Thiểu Hu lại gần màn hình điện thoại với cô trước con mắt ngỡ ngàng của người đàn ông của phía đầu dây bên kia.

Từ góc độ này Dương Trục Lưu đột nhiên có thể thấy được mặt phía đàn ông đối diện. Biết người đó là Quỷnh Ngạn Hoa, sợ quá, đã biết bản thân vừa chọc nhầm phải hang sói.

[- Hoa... Hoa Đại Đại nhân! ]

Nội tâm Dương Trục Lưu muốn gào thét xin tha nhưng cứ nhìn con mắt phượng kia đang chừng chực thiêu đốt hắn qua chiếc camera là không tài nào bình tĩnh lại được.

Ngạn Hoa cười nhếch mép, không quên châm chọc gã kia một cái.

- Ha, Dương Trục Lưu cái tên rác rưởi nhất thế giới này, mới thế đã sợ muốn mất mật rồi, có đủ bản lĩnh thì tới đây cứu bạn người yêu cũ đi này.

Chapter
1 CHƯƠNG 1: NGOÀI DỰ KIẾN
2 CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG
3 CHƯƠNG 3: LẠC LÕNG
4 CHƯƠNG 4: ÁNH SÁNG LẬP LÒE
5 CHƯƠNG 5: MANG THAI RỒI THÌ KHÔNG NÊN ẢO TƯỞNG
6 CHƯƠNG 6: NGƯỢC NẮNG
7 CHƯƠNG 7: MỘC LAN
8 CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI
9 CHƯƠNG 9: MỐI THÙ PHẢI TRẢ
10 CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY
11 CHƯƠNG 11: VỠ MỘNG
12 CHƯƠNG 12: TÂM TÍNH KHÓ ĐOÁN
13 CHƯƠNG 13: TẠI SAO CÔ LẠI QUÊN MẤT ĐIỀU NÀY CHỨ
14 CHƯƠNG 14: CÔ TA LÀ CON GÁI BÁC CÓ ĐÚNG KHÔNG
15 CHƯƠNG 15: BẤT NGỜ
16 CHƯƠNG 16: ẬP ĐẾN
17 CHƯƠNG 17: CHỊ, EM THÍCH CHỊ
18 CHƯƠNG 18: TÊN ĐÀN ÔNG NÀY CHÍNH LÀ ĐỒ HAI MẶT
19 CHƯƠNG 19: CẢM ĐỘNG NHƯNG RỒI THẤT VỌNG
20 CHƯƠNG 20: EM CÒN QUÁ YẾU ĐUỐI MỚI ĐỂ BỊ ĐÁNH NHƯ THẾ
21 CHƯƠNG 21: BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT
22 CHƯƠNG 22: CÔ SẼ MẤT CON SAO
23 CHƯƠNG 23: KẺ BỎ CON NHƯ ÔNG THÌ CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÊN ÁN TÔI.
24 CHƯƠNG 24: MẸ CHỒNG NÀNG DÂU KHÓ KHĂN
25 CHƯƠNG 25: EM TỰ MÌNH MÀ LÀM ĐI
26 CHƯƠNG 26: LÀM TÌNH NHÂN CỦA TÔI ĐI
27 CHƯƠNG 27: THỨ LỖI CHO CHA
28 CHƯƠNG 28: RƯỢU NGỌT, RƯỢU NGON
29 CHƯƠNG 29: NỖI LÒNG CỦA TRIỆN TUỆ KHIẾT
30 CHƯƠNG 30: QUỶNH NGẠN HOA ĐI NGOẠI TÌNH?
31 CHƯƠNG 31: HAI ĐỨA TRẺ ÔM NHAU
32 CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33 CHƯƠNG 33: NGÀY CON HẠNH PHÚC NHẤT LÀ KHI NÀO ẤY NHỈ?
34 CHƯƠNG 34: VỢ CHỒNG LÀM HÒA
35 CHƯƠNG 35: THẠC ÂN ĐÁNG NGHI?
36 CHƯƠNG 36: CUỘC GẶP GỠ BAN ĐÊM
37 CHƯƠNG 37: QUỶNH NGẠN HOA HỐI LỖI
38 CHƯƠNG 38: MẠC THIỂU HU BỊ VU OAN
39 CHƯƠNG 39: PHANH TRẦN TỘI LỖI
40 CHƯƠNG 40: MỌI VIỆC XONG XUÔI
41 CHƯƠNG 41: NGƯỜI BẠN CHÍ CỐT
42 CHƯƠNG 42: HIỂU LẦM ĐÁNG TIẾC.
43 CHƯƠNG 43: ANH YÊU EM
44 CHƯƠNG 44: BUỘC PHẢI RỜI XA
45 CHƯƠNG 45: NGỦ ĐI NHÉ, EM GÁI NHỎ CỦA ANH.
46 CHƯƠNG 46: NGỘ RA
47 CHƯƠNG 47: CÔ VÀ ĐỨA BÉ MAU ĐI CHẾT ĐI!
48 CHƯƠNG 48: LẠI MỘT LẦN NỮA NGUY KỊCH
49 CHƯƠNG 49: ANH VỢ EM RỂ ĐI ĂN VỚI NHAU
50 CHƯƠNG 50: ĐỨA BÉ KHÔNG GIỮ ĐƯỢC.
51 CHƯƠNG 51: ANH MUỐN BÙ ĐẮP NHƯNG EM LẠI NÓI MUỐN LY HÔN.
52 CHƯƠNG 52: RA DÁNG BÀ QUỶNH
53 CHƯƠNG 53: THẤU HIỂU
54 CHƯƠNG 54: EM CŨNG CÓ BẤT NGỜ
55 CHƯƠNG 55: BẤT NGỜ KHÔNG CHẠM ĐẾN
56 CHƯƠNG 56:
57 CHƯƠNG 58: CON GÁI: GIAI NHI VÀ THI NHIỄM
58 CHƯƠNG 58: VỀ QUỶNH GIA
59 CHƯƠNG 59: BA NĂM, CÔ ĐÃ ĐỦ NĂNG LỰC.
60 CHƯƠNG 60: ĐỘT NHẬP
61 CHƯƠNG 61: BA NĂM, ANH TRỪNG PHẠT
62 CHƯƠNG 62: GIẰNG CO
63 CHƯƠNG 63: DUỆ MINH TỚI NHÀ
64 CHƯƠNG 64: LẠI LÀ "BẤT NGỜ " GÌ NỮA ĐÂY
65 CHƯƠNG 65: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ
66 CHƯƠNG 66: CHÚNG TA LẠI KẾT HÔN ĐI
67 CHƯƠNG 67: LẠI LÀ ANH VỢ EM RỂ
68 CHƯƠNG 68: ĐÃ ĐẾN BỆNH VIỆN THẨM MỸ NÀO RỒI?
69 CHƯƠNG 69: ĐI TÌM DUỆ MINH (BIẾN CỐ LỚN ). TRỜI HÔM ĐÓ NHẤT ĐỊNH SẼ NẮNG
70 CHƯƠNG 70: MỘT PHA ĐỐI ĐẦU
71 CHƯƠNG 71: DÌ ĐẾN NHÀ
72 CHƯƠNG 72: LẬT MẶT
73 CHƯƠNG 73: BƯỚC QUA XÁC TAO ĐÃ
74 CHƯƠNG 74: NHANH GỌN LẸ
75 CHƯƠNG 75: QUỶNH NGẠN HOA KHÔNG CÒN NỮA?
76 CHƯƠNG 76
Chapter

Updated 76 Episodes

1
CHƯƠNG 1: NGOÀI DỰ KIẾN
2
CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG
3
CHƯƠNG 3: LẠC LÕNG
4
CHƯƠNG 4: ÁNH SÁNG LẬP LÒE
5
CHƯƠNG 5: MANG THAI RỒI THÌ KHÔNG NÊN ẢO TƯỞNG
6
CHƯƠNG 6: NGƯỢC NẮNG
7
CHƯƠNG 7: MỘC LAN
8
CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI
9
CHƯƠNG 9: MỐI THÙ PHẢI TRẢ
10
CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY
11
CHƯƠNG 11: VỠ MỘNG
12
CHƯƠNG 12: TÂM TÍNH KHÓ ĐOÁN
13
CHƯƠNG 13: TẠI SAO CÔ LẠI QUÊN MẤT ĐIỀU NÀY CHỨ
14
CHƯƠNG 14: CÔ TA LÀ CON GÁI BÁC CÓ ĐÚNG KHÔNG
15
CHƯƠNG 15: BẤT NGỜ
16
CHƯƠNG 16: ẬP ĐẾN
17
CHƯƠNG 17: CHỊ, EM THÍCH CHỊ
18
CHƯƠNG 18: TÊN ĐÀN ÔNG NÀY CHÍNH LÀ ĐỒ HAI MẶT
19
CHƯƠNG 19: CẢM ĐỘNG NHƯNG RỒI THẤT VỌNG
20
CHƯƠNG 20: EM CÒN QUÁ YẾU ĐUỐI MỚI ĐỂ BỊ ĐÁNH NHƯ THẾ
21
CHƯƠNG 21: BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT
22
CHƯƠNG 22: CÔ SẼ MẤT CON SAO
23
CHƯƠNG 23: KẺ BỎ CON NHƯ ÔNG THÌ CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÊN ÁN TÔI.
24
CHƯƠNG 24: MẸ CHỒNG NÀNG DÂU KHÓ KHĂN
25
CHƯƠNG 25: EM TỰ MÌNH MÀ LÀM ĐI
26
CHƯƠNG 26: LÀM TÌNH NHÂN CỦA TÔI ĐI
27
CHƯƠNG 27: THỨ LỖI CHO CHA
28
CHƯƠNG 28: RƯỢU NGỌT, RƯỢU NGON
29
CHƯƠNG 29: NỖI LÒNG CỦA TRIỆN TUỆ KHIẾT
30
CHƯƠNG 30: QUỶNH NGẠN HOA ĐI NGOẠI TÌNH?
31
CHƯƠNG 31: HAI ĐỨA TRẺ ÔM NHAU
32
CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33
CHƯƠNG 33: NGÀY CON HẠNH PHÚC NHẤT LÀ KHI NÀO ẤY NHỈ?
34
CHƯƠNG 34: VỢ CHỒNG LÀM HÒA
35
CHƯƠNG 35: THẠC ÂN ĐÁNG NGHI?
36
CHƯƠNG 36: CUỘC GẶP GỠ BAN ĐÊM
37
CHƯƠNG 37: QUỶNH NGẠN HOA HỐI LỖI
38
CHƯƠNG 38: MẠC THIỂU HU BỊ VU OAN
39
CHƯƠNG 39: PHANH TRẦN TỘI LỖI
40
CHƯƠNG 40: MỌI VIỆC XONG XUÔI
41
CHƯƠNG 41: NGƯỜI BẠN CHÍ CỐT
42
CHƯƠNG 42: HIỂU LẦM ĐÁNG TIẾC.
43
CHƯƠNG 43: ANH YÊU EM
44
CHƯƠNG 44: BUỘC PHẢI RỜI XA
45
CHƯƠNG 45: NGỦ ĐI NHÉ, EM GÁI NHỎ CỦA ANH.
46
CHƯƠNG 46: NGỘ RA
47
CHƯƠNG 47: CÔ VÀ ĐỨA BÉ MAU ĐI CHẾT ĐI!
48
CHƯƠNG 48: LẠI MỘT LẦN NỮA NGUY KỊCH
49
CHƯƠNG 49: ANH VỢ EM RỂ ĐI ĂN VỚI NHAU
50
CHƯƠNG 50: ĐỨA BÉ KHÔNG GIỮ ĐƯỢC.
51
CHƯƠNG 51: ANH MUỐN BÙ ĐẮP NHƯNG EM LẠI NÓI MUỐN LY HÔN.
52
CHƯƠNG 52: RA DÁNG BÀ QUỶNH
53
CHƯƠNG 53: THẤU HIỂU
54
CHƯƠNG 54: EM CŨNG CÓ BẤT NGỜ
55
CHƯƠNG 55: BẤT NGỜ KHÔNG CHẠM ĐẾN
56
CHƯƠNG 56:
57
CHƯƠNG 58: CON GÁI: GIAI NHI VÀ THI NHIỄM
58
CHƯƠNG 58: VỀ QUỶNH GIA
59
CHƯƠNG 59: BA NĂM, CÔ ĐÃ ĐỦ NĂNG LỰC.
60
CHƯƠNG 60: ĐỘT NHẬP
61
CHƯƠNG 61: BA NĂM, ANH TRỪNG PHẠT
62
CHƯƠNG 62: GIẰNG CO
63
CHƯƠNG 63: DUỆ MINH TỚI NHÀ
64
CHƯƠNG 64: LẠI LÀ "BẤT NGỜ " GÌ NỮA ĐÂY
65
CHƯƠNG 65: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ
66
CHƯƠNG 66: CHÚNG TA LẠI KẾT HÔN ĐI
67
CHƯƠNG 67: LẠI LÀ ANH VỢ EM RỂ
68
CHƯƠNG 68: ĐÃ ĐẾN BỆNH VIỆN THẨM MỸ NÀO RỒI?
69
CHƯƠNG 69: ĐI TÌM DUỆ MINH (BIẾN CỐ LỚN ). TRỜI HÔM ĐÓ NHẤT ĐỊNH SẼ NẮNG
70
CHƯƠNG 70: MỘT PHA ĐỐI ĐẦU
71
CHƯƠNG 71: DÌ ĐẾN NHÀ
72
CHƯƠNG 72: LẬT MẶT
73
CHƯƠNG 73: BƯỚC QUA XÁC TAO ĐÃ
74
CHƯƠNG 74: NHANH GỌN LẸ
75
CHƯƠNG 75: QUỶNH NGẠN HOA KHÔNG CÒN NỮA?
76
CHƯƠNG 76

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play