Mày bị đui à? Mày có thấy đường không?
Cậu va phải một gã cao lớn với cái đầu trọc và những hình xăm đáng sợ, loạng choạng ngã xuống và lùi dần về phía sau. Gã gào lên với giọng đầy thù hằn, đay nghiến:
- Mày không có mồm à? Trả lời đi chứ!
Nhưng đáp lại chỉ là đôi mắt tối sầm, không một tia sáng. Dù cố gắng giữ cho bản thân không rơi nước mắt, dù biết rằng nước mắt không thể thay đổi điều gì, song giọt lệ lăn trên khóe mắt đã thay cậu lên tiếng. Cú sốc lớn khiến cậu hồi tưởng lại đêm qua, chỉ mới hôm qua thôi.
...----------------...
Trong căn biệt thự nhỏ ngập tràn ánh sáng và tình yêu thương, một gia đình đang thưởng thức bữa tối. Căn phòng ăn lộng lẫy được chiếu sáng bởi những chiếc đèn trần màu vàng ấm áp. Ánh sáng dịu dàng đó phảng phất, rải lên đôi môi của người phụ nữ mà cậu yêu thương nhất.
- Nào, Khắc Kỷ yêu dấu, con sẽ tặng gì trong ngày sinh nhật của mẹ?
- Bí mật! Con sẽ không tiết lộ trước đâu!
- Con thật là hiếu thảo! Cái này thưởng cho con!
Người vừa nói là một người đàn ông cao lớn và lịch lãm. Ông gắp vào bát cậu một con tôm lớn bằng cả bàn tay.
- Con cảm ơn bố!
Với cái chất giọng êm dịu, bà nhẹ nhàng thúc giục:
- Nào, ăn nhanh đi! Hôm nay con phải đi ngủ sớm đấy!
- Tại sao ạ? - Khắc Kỷ ngơ ngác hỏi lại.
Sự tò mò của một đứa trẻ lúc nào cũng thật đáng yêu!
- Con không cần biết đâu!
Ông nhẹ nhàng xoa đầu cậu bằng bàn tay to lớn và ấm áp. "Lúc đó, tôi đã nghi ngờ bố mẹ mình, nhưng nỗi lo lắng nhanh chóng bị niềm vui lấn át! Tôi quá cả tin! Nếu không… có lẽ giờ tôi đã được đoàn tụ với họ ở một nơi khác."
Cậu ăn uống no nê, rồi nhanh chóng lên giường đi ngủ.
- Mai là chủ nhật, hãy ngủ sớm nhé! Sáng mai chúng ta sẽ cùng đi chơi!
- Vâng ạ!
Nhận được lời hứa từ con trai, bà tiến đến, hôn nhẹ lên trán cậu.
- Ngủ ngon nhé, con yêu!
"Ngủ ngon sao? Mẹ đã nói tôi ngủ ngon nhưng giờ tôi chỉ thấy quanh mình là ác mộng. Giấc mộng đó quả thật kỳ lạ, thông thường tôi chỉ cần mở mắt là mọi thứ sẽ biến mất, nhưng ác mộng này không chịu rời bỏ. Nó níu lấy vạt áo tôi, kéo tôi vào bóng tối. Tôi đã cố gắng tỉnh dậy bao lần song đều thất bại. Rốt cuộc, tôi nhận lại được cái gì? Đó là sự thật!"
Cậu nhắm mắt cố ngủ, nhưng sự háo hức về buổi đi chơi làm cậu không tài nào chợp mắt. Trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, âm thanh nhỏ bé từ những côn trùng xa xăm dần bị át đi bởi tiếng bước chân dồn dập trên cầu thang.
- Nó ngủ chưa?
- Có lẽ rồi!
- Vậy chúng ta đi!
- Mong rằng ngày mai vẫn được gặp nó!
"Mong rằng ngày mai vẫn được gặp? Thực ra có thể không gặp nữa đúng không? Bố mẹ, hai người đang làm điều gì nguy hiểm đến tính mạng, phải không? Hay là tôi quá đa nghi?"
Cậu trùm chăn lên đầu để che tai, không muốn nghe tiếp cuộc trò chuyện dù mồ hôi đã ướt đẫm. Vương Khắc Kỷ chưa bao giờ cảm thấy lo lắng và sợ hãi như thế.
"Chỉ là tôi quá đa nghi đúng không? Chắc chắn không có chuyện gì đâu."
Nhưng cậu đã lầm, lầm to!
"Tôi căm ghét chính mình vì đã quá hèn nhát. Nếu tôi dũng cảm bước ra khỏi chiếc giường ấm áp sớm hơn, có lẽ giờ gia đình tôi đã đoàn tụ."
ký ức đột ngột bị cắt đứt bởi cảm giác khó tả. Gã đang nắm chặt cổ áo trắng tinh của cậu, khiến cậu nghẹt thở. Cậu giãy giụa, bám chặt vào cánh tay gân guốc của gã, mong được giải thoát.
- Chuột nhắt! - gã vứt cậu xuống đất - Không hiểu sao đại ca lại để mày sống lâu đến thế!
Gã dùng chân đạp lên bụng cậu tựa cái cột đình lớn không ngừng đóng xuống. Nhìn gương mặt đầy đau đớn của cậu, gã càng thêm hung hãn, đá liên tục vào người.
Cậu chỉ biết ôm đầu, sợ hãi đến mức tay chân mềm nhũn, không dám nhúc nhích. Nhưng cậu không sợ gã, cơn đau trên cơ thể không phải là điều tồi tệ nhất. Cái cậu sợ chính là sự hèn nhát của bản thân, cái cậu đau trái tim đang không ngừng đập mạnh trong lồng ngực.
Cậu cắn chặt môi để chống chọi với nỗi đau trong trái tim và những cú đá từ gã. "Không biết tôi còn có thể chịu đựng được bao lâu..."
Từng đợt, từng đợt giáng xuống, khiến toàn thân cậu tê mỏi! Đầu óc dần chìm vào mơ hồ lại suy nghĩ những viễn tưởng tối đen: "Có lẽ đây là hình phạt cho tôi. Dành cho kẻ đã sợ hãi trốn trong chăn khi bố mẹ chiến đấu. Có lẽ tôi là một gánh nặng, nếu không có tôi, nếu không phải bảo vệ tôi, họ có lẽ giờ đang cùng nhau đi dạo bên bờ sông, ngắm bình minh trên biển và thưởng thức bữa sáng..."
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, như đã thỏa mãn cơn giận dữ, gã bỏ đi, không quên để lại cho cậu một ánh nhìn khinh miệt. "May mà hắn vẫn kiềm chế sức mạnh!" Cậu nằm dài trên nền xi măng lạnh lẽo, môi chảy máu, cơ thể đầy vết bầm, tê nhức.
...----------------...
Nằm trong chiếc chăn ấm áp, cậu nghe thấy tiếng súng nổ, tiếng dao kiếm va vào nhau, tiếng đạp phành phạch và tiếng la hét, mắng chửi. Cậu lấy hết can đảm chui ra khỏi chăn, bàn chân run rẩy bước xuống giường, lần mò xuống cầu thang. Khắc Kỷ không dám bật đèn, sợ rằng ai đó sẽ đến và ra đòn kết liễu sinh mạng yếu ớt, như ngọn cỏ mềm.
Dò dẫm xuống tầng một, cậu hé mắt nhìn ra ngoài. Cảnh tượng trước mắt làm cậu ngã ngửa ra sau.
Khung cảnh hỗn loạn! Bố mẹ cậu đang bị bao vây bởi một đám xã hội đen. Cậu lấy hết dũng khí đứng dậy, đẩy cửa xông ra ngoài.
"Cửa... cửa bị khóa rồi!" Khắc Kỷ hoảng loạn.
- Khắc Kỷ! Mau vào nhà đi!
Vừa dứt lời dặn dò vội vã, một phát súng vô tình đã xuyên qua đầu bà.
- Mẹ!
Bố cậu khuỵu xuống, đau đớn nhìn người phụ nữa mà ông yêu thương dẫn ngã vào vực sâu. Nhát dao dứt khoát, lạnh lùng găm sâu vào trái tim vụn nát, máu văng khắp nền đất lạnh.
Chứng kiến bố mẹ chết ngay trước mắt, cậu ngất đi. Cú sốc lớn đã làm cậu tạm thời lãng quên ký ức đêm hôm đó, nhưng giờ đây nó đã trở lại.
...----------------...
Con quỷ đó lại kéo cậu vào bóng tối. Đôi mắt cậu sưng húp vì khóc nhiều.
- Hahaha!
Cậu cười phá lên, âm thanh kinh hoàng đến mức làm nổi gai ốc. Tiếng cười chua xót, đau đớn, như xuyên thủng tận đáy vực thẳm.
"Vậy là tôi mất hết rồi sao? Thật sự không còn gì nữa à? Vậy thì tên gọi là "đại ca" ấy còn muốn gì ở tôi? Hahaha! Một kẻ như tôi thì ai cần chứ? Tôi phải giết hắn, giết tên đại ca đó để trả thù cho bố mẹ. Giết! Giết hết! Hahaha!"
Vương Khắc Kỷ đã cười, cười thật điên dại rồi chôn giấu nỗi đau vào sâu thẳm trong quá khứ và dĩ vãng...
Updated 118 Episodes
Comments
Cảnh sát đây
Con ơi bình tĩnh
2024-09-09
1
Dạ Yến 周望卓
nói thật nãy h t vẫn k BT top là ai
2024-09-04
1
Dạ Yến 周望卓
lần đầu thấy mẹ đòi quà SN con
2024-09-04
1