Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...

Vương Khắc Kỷ! Tớ yêu cậu! Cậu có thể làm người yêu của tớ không?

- Không. - một từ ngắn gọn, lạnh lùng và phũ phàng, như cơn gió táp vào mặt.

Nếu là người khác, có lẽ cô gái ấy đã khóc, nhưng không ai lại dám tổn thương khi nghe lời từ chối từ Vương Khắc Kỷ. Cậu không chỉ nổi tiếng vì vẻ đẹp lạnh lùng, học thức xuất chúng, mà còn vì độ phũ phàng khiến người ta không thể không mê đắm. Có những cô gái, thậm chí, cố tình thổ lộ để chỉ mong nhận được âm thanh lạnh lùng trầm ấm từ cậu, như một món quà quý giá mà họ vẫn khát khao.

Những năm cấp hai đã để lại cho cậu một học bạ đầy những điểm tuyệt đối và một đống thư tình chưa bao giờ được mở. Cậu không có một bằng khen nào từ những cuộc thi, ngoại trừ món quà dự định tặng mẹ vào sinh nhật bà. Nghĩ đến đây, trái tim cậu lại quặn thắt, đau đớn với nỗi mất mát chưa bao giờ nguôi ngoai. Rốt cuộc, cậu không biết nỗi đau này sẽ kéo dài bao lâu, và liệu có ai đủ sức kéo cậu ra khỏi cơn ác mộng của đêm định mệnh đó? Hay có lẽ, sẽ chẳng ai...

Dù thầy cô đã nỗ lực khuyên nhủ, Khắc Kỷ vẫn từ chối mọi sự quan tâm. Họ biết mình đã mất đi một học trò xuất sắc, nhưng liệu có thể quay ngược thời gian để làm lại mọi thứ? Dù có thể, điều gì sẽ thay đổi? Bố mẹ cậu vẫn sẽ ra đi, và cậu vẫn sẽ bị bắt cóc, chìm đắm trong vòng tay của một thế lực tội ác không thể đối mặt.

"Tôi phải tập trung vào việc trả thù cho bố mẹ!" - câu này cậu luôn dành tự nhắc nhở, cậu khắc nó vào máu thịt để chẳng bao giờ quên đi cái hôm định mệnh kia. Và cũng từ đó, cậu không tham gia bất kỳ cuộc thi nào.

Hôm đó, sau khi hoàn thành kỳ thi THPT, Khắc Kỷ vội vàng lao về biệt thự. Ngày hôm nay là ngày kiểm tra năng lực, một sự kiện không thể bỏ lỡ. Gương mặt cậu lấm tấm vì ánh nắng rọi từ những tán cây. Thanh niên ấy vụt qua những hàng ghế đá, mãi cho đến khi bóng hình cậu bị bầu trời nuốt chửng hoàn toàn.

Hàng năm, bài kiểm tra năng lực diễn ra vào mùa hè để chọn ra những người xứng đáng gia nhập hàng ngũ cao cấp, những kẻ mà không ai trong băng dám động vào. Cậu nhanh chóng chạy lên tầng ba, nơi có phòng của ông trùm. Xung quanh là những người trẻ tuổi, từ mười lăm đến mười tám, thậm chí có người hơn thế. Bất kỳ ai trên mười lăm tuổi cũng có thể tham gia. Nếu không đậu năm nay, họ có thể thi lại vào năm sau, nhưng số lượng người trở lại là rất ít; chỉ một lần chạm mặt với thứ bên trong đó đã đủ khiến những kẻ tầm thường sợ hãi đến mức không dám quay lại.

Những người đã vào bên trong không trở ra nguyên vẹn. Cái chết không phải chỉ là một khả năng, mà là một thực tế đáng sợ. Tham gia bài kiểm tra là một cuộc chiến sinh tử, một ván bài không thể cược sai. "Trở về với cát bụi" không chỉ là một câu nói trừu tượng, mà là một lời cảnh báo nghiêm túc.

Vương Khắc Kỷ đứng xếp hàng, tưởng rằng sẽ có cơ hội thi thử, nhưng bất ngờ nhận ra những người khác cũng đến sớm hơn mình. Thời gian trôi qua, hàng ngũ ngày càng thưa thớt, một phần vì đến lượt thi, nhưng phần lớn vì nỗi sợ hãi đã khiến nhiều người phải chạy trốn.

Khi cánh cửa sang trọng, đen tuyền ấy hiện ra trước mặt, cậu cảm nhận được hơi thở của sự quyết định.

- Tao tưởng mày đã trốn từ lâu rồi chứ? - một tên khinh khỉnh cười.

- Tên này mà cũng dám thi sao?

- Chắc chưa vào phòng đã sợ tè ra quần!

Dù gương mặt cậu vẫn còn dấu vết của sự lo lắng, nhưng khi cánh cửa khép lại, Vương Khắc Kỷ đã thay đổi, ánh mắt lạnh lùng và quyết đoán.

- Cậu đến rồi! Hãy mở cánh cửa ngay sau lưng tôi và hạ thứ bên trong đó.

Cậu không muốn nói nhiều, hành động là câu trả lời tốt nhất. Đứng sau lưng ông trùm, cậu mở cánh cửa be bét máu, không biết bên trong đã xảy ra những gì. Chỉ thấy cánh cửa mở ra, cậu tiến về phía bàn, đặt xuống một con sói lớn, toàn thân nó ướt đẫm máu, chứng tỏ sự khốc liệt của trận chiến. Cơ thể cậu không vết thương, thời gian để hạ gục nó chưa đến ba phút.

- Tôi quả không nhìn lầm ngươi. - ông trùm nói, trao cho cậu một chiếc điện thoại thông minh đắt tiền cùng một tờ giấy chứng nhận.

Không một chút vui mừng, cậu nhận lấy hai thứ rồi cất vào áo. Sau đó, cậu lấy ra một tờ giấy trắng.

- Cậu lấy nó để làm gì?

- Ông biết mà, trong xã hội đen, càng ít người biết càng tốt! - cậu thì thầm bên tai ông một lời ẩn ý mập mờ, với giọng điệu trầm lắng.

- Cậu đúng là một người thú vị!

Cậu quay lưng rời khỏi phòng mà không cần ngoảnh lại:

- Ờ. - cậu vươn tay khép cửa.

- Này! Sao mày éo có một vết thương nào vậy?

- Vì tôi không thi.

Nếu là ngày trước, cậu sẽ trả lời rằng: "Dạ, bởi vì em không thi." Nhưng giờ đây, cậu không còn là cậu thiếu gia lễ phép ngày nào. Cậu là một phần của thế giới tội ác.

Cậu chìa tờ giấy trắng ra để mặc cho những tiếng cười nhạo báng oang oang, nhức óc.

- Chắc nó vào và sợ quá nên ra đây mà!

- Hahaha!

Một sự nghi ngờ lóe lên:

- Nhưng sao lại gần ba phút?

- Tôi nói chuyện với ông ta.

Kỷ lại quay về căn phòng tăm tối, nơi ánh sáng chỉ le lói từ những lỗ hổng trên tường, nơi cậu có thể thấy được thế giới bên ngoài, nhưng cũng chỉ làm tăng thêm nỗi u ám bên trong.

Nhưng với vị trí là một thành viên trong hàng ngũ cao cấp, cậu đã có thể ra ngoài mà không cần xin phép ai.

Lang thang trên cây cầu hướng về trường, chân mân mê một hòn đá nhỏ, cậu vừa đi vừa đá nó lăn lông lốc. Cậu bước đi chậm rãi, ánh mắt hướng xa xăm, không biết suy nghĩ điều gì trong lòng.

- Đi đâu đấy?

"Giọng nói này... không lẽ là anh ấy?" Cậu quay lại, nhận ra người anh đã dạy cậu võ thuật trong suốt những năm qua.

- Chào anh! - cậu cúi người một cách tôn kính.

- Đi ăn với anh không? Ăn cũng là một cách để phát triển cơ bắp.

Khắc Kỷ lạnh giọng:

- Tôi không có tiền.

- Sao lúc nào em cũng nói vậy thế? Chúng ta quen nhau lâu như vậy mà em cũng còn khách sáo à?

Anh nắm lấy tay cậu, kéo đi. Và rồi, họ dừng lại ở một quán ăn cũ nát với tông màu nâu chủ đạo.

- Có phải em toàn ăn mì tôm không? Hôm nay, chúng ta ăn cơm nhé!

- Vầng. - cậu đáp, mắt vẫn nhìn về một nơi nào khác, xa xăm.

- Bà chủ, cho tôi hai phần cơm như mọi khi nhé!

- Được! - bà chủ niềm nở đáp, nụ cười của bà như lấp đầy lấy lồng ngực.

- Em biết tại sao anh lại ăn ở đây không?

Hot

Comments

Xín Lương

Xín Lương

Có á, ck e

2025-03-05

1

Lee Kwon Hùm

Lee Kwon Hùm

nhưng đâu ai bt bé lại là bot

2025-02-10

2

Tiền_cj_k_thiếu🥴

Tiền_cj_k_thiếu🥴

ủa thế công là anh này hay ông trùm zợ, chế chx nhìn ra/Doubt/

2025-01-19

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2 Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3 Chương 3: Cánh hoa tàn...
4 Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5 Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6 Chương 6: Hương vị quê nhà.
7 Chương 7: Trường học.
8 Chương 8: Tần Ngự Phong.
9 Chương 9: Thân phận.
10 Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11 Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12 Chương 12: Những trò đùa.
13 Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14 Chương 14: Một ván bài.
15 Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16 Chương 16: Tra tấn.
17 Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18 Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19 Chương 19: Tao đồng ý!
20 Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21 Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22 Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23 Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24 Chương 24: Đường đêm.
25 Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26 Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27 Chương 27: Bạo lực học đường.
28 Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29 Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30 Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31 Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32 Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33 Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34 Chương 34: Đi thăm bệnh.
35 Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36 Chương 36: Tôi yêu em!
37 Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38 Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39 Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40 Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41 Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42 Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43 Chương 43: Chất kích thích!?!
44 Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45 Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46 Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47 Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48 Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49 Chương 49: This is not a game!
50 Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51 Chương 51: Hàng rào thép gai.
52 Chương 52: Giao dịch.
53 Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54 Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55 Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56 Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57 Chương 57: Sao không chết quách đi?
58 Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59 Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60 Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61 Chương 61: Đại gia đình.
62 Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63 Chương 63: Gọi cha sao?
64 Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65 Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66 Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67 Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68 Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69 Chương 69: Giao dịch thông tin.
70 Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71 Chương 71: Số phận đã an bài!
72 Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73 Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74 Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75 Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76 Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77 Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78 Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79 Chương 79: Cha vẫn tin con...
80 Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81 Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82 Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83 Chương 83: Phượng nở trong tim
84 Chương 84: Cam ngọt
85 Chương 85: Tìm chút bình yên
86 Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87 Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88 Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89 Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90 Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91 Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92 Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93 Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94 Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95 Chương 95: Thiên nhiên?
96 Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97 Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98 Chương 98: Ông già và bóng bay
99 Chương 99: Giam cầm
100 Chương 100: Ngày mưa rơi
101 Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102 Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103 Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104 Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105 Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106 Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107 Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108 Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109 Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110 Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111 Chương 111: Noel với chả nô éc!
112 Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113 Chương 113: Tên kỳ quặc
114 Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115 Chương 115: Quân cờ quan trọng
116 Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117 Chương 117: Giả vờ
118 Thông báo
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2
Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3
Chương 3: Cánh hoa tàn...
4
Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5
Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6
Chương 6: Hương vị quê nhà.
7
Chương 7: Trường học.
8
Chương 8: Tần Ngự Phong.
9
Chương 9: Thân phận.
10
Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11
Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12
Chương 12: Những trò đùa.
13
Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14
Chương 14: Một ván bài.
15
Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16
Chương 16: Tra tấn.
17
Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18
Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19
Chương 19: Tao đồng ý!
20
Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21
Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22
Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23
Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24
Chương 24: Đường đêm.
25
Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26
Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27
Chương 27: Bạo lực học đường.
28
Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29
Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30
Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31
Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32
Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33
Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34
Chương 34: Đi thăm bệnh.
35
Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36
Chương 36: Tôi yêu em!
37
Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38
Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39
Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40
Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41
Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42
Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43
Chương 43: Chất kích thích!?!
44
Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45
Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46
Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47
Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48
Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49
Chương 49: This is not a game!
50
Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51
Chương 51: Hàng rào thép gai.
52
Chương 52: Giao dịch.
53
Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54
Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55
Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56
Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57
Chương 57: Sao không chết quách đi?
58
Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59
Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60
Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61
Chương 61: Đại gia đình.
62
Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63
Chương 63: Gọi cha sao?
64
Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65
Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66
Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67
Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68
Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69
Chương 69: Giao dịch thông tin.
70
Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71
Chương 71: Số phận đã an bài!
72
Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73
Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74
Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75
Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76
Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77
Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78
Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79
Chương 79: Cha vẫn tin con...
80
Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81
Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82
Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83
Chương 83: Phượng nở trong tim
84
Chương 84: Cam ngọt
85
Chương 85: Tìm chút bình yên
86
Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87
Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88
Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89
Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90
Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91
Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92
Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93
Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94
Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95
Chương 95: Thiên nhiên?
96
Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97
Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98
Chương 98: Ông già và bóng bay
99
Chương 99: Giam cầm
100
Chương 100: Ngày mưa rơi
101
Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102
Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103
Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104
Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105
Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106
Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107
Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108
Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109
Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110
Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111
Chương 111: Noel với chả nô éc!
112
Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113
Chương 113: Tên kỳ quặc
114
Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115
Chương 115: Quân cờ quan trọng
116
Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117
Chương 117: Giả vờ
118
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play