Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.

Cảm ơn đã sát trùng. - cậu chỉ bình thản nói, trong đó chứa đầy sự khiêu khích và chế nhạo.

- Mẹ mày! Thằng chó!

Mắt hắn đỏ kè lên, thả xô nước xuống, dùng chân chà xát lên lưng cậu. Những hạt muối chưa kịp tan theo đó mà rơi xuống những vết thương. Cát từ đôi giày cũng liên tục ma sát vào. Cậu chỉ biết cắn răng chịu đựng.

- Thế nào? Nãy vừa to mồm lắm mà?

- Sao lại tức giận thế? Lúc này mặt mày trông đá lắm đấy!

- Thằng chó!

Hắn vừa đưa chân lên định đạp vào lưng cậu thì tên còn lại bước vào.

- Bình tĩnh, tao có cái này hay hơn!

Hắn bước vào với con dao sắt bén trong tay, tên kia bắt đầu bình tĩnh ngồi xuống. Ngay giây sau, tên đó thở gấp, nhịp tim đột ngột tăng nhanh, mồ hôi chảy ra. Hắn bắt đầu nôn ra những thứ vàng vàng trông thật khủng khiếp. Chẳng bao lâu, hắn rơi vào hôn mê.

- Tao đã bảo đừng dùng thuốc quá liều rồi mà không nghe. - Khắc Kỷ cười đầy giễu cợt.

- Để tao xem mày còn to mồm được bao lâu. Gương mặt hoàn hảo này mà có vài vết sẹo chắc cũng không sao đâu nhỉ!

Hắn dùng dao rạch từng vết lên mặt cậu hòng hủy hoại nhan sắc của người con trai có gương mặt hoàn hảo ấy. Chán chê, hắn bóp mặt rồi đổ vào miệng cậu thứ nước gì đó.

- Nuốt mau!

Cậu không muốn nuốt nhưng cứ như vậy thì Vương Khắc Kỷ cậu chết mất. Cậu không thở được. Hết cách cậu đành nhắm mắt nhắm mũi mà nuốt thứ nước ấy vào.

- Chó ngoan, chó ngoan!

Hắn dùng bàn chân xoa xoa lấy đầu cậu. Rồi đá liên tục vào bụng, vào mặt cậu làm nó sưng húp lên.

- Hộc! Hộc... Mày... hiểu được... tiếng chó à?

- Mé! - hắn kiềm nén để không giết chết cậu - Giờ thì mau khai thật đi! - hắn nói rồi dùng dao lướt trên ngón tay thon dài của cậu - Nói mau, trước khi ngón tay mày rời khỏi bàn.

- Dù có chết ở đây mày cũng đừng hòng tao khai ra bất cứ điều gì!

Khi dao đã kề sát tay, hắn bị đá sang một bên, đầu đập xuống đất chảy máu.

- Thằng chó!

Tần Ngự Phong giật lấy con dao, đâm thẳng vào tim hắn, chết ngay lập tức. Tên đang bất tỉnh cũng bị anh xử đẹp.

- Mày làm nhiệm vụ xong sao không về mà lại đến đây?

Trong lòng anh xót không thôi nhưng ngoài mặt cố tỏ ra bình tĩnh:

- Không đến cho mày chết ở đây à? Cái này là linh cảm, mày hiểu chưa?

- Tùy mày.

Anh đến cắt dây trói cho cậu. Nó siết chặt đến mức cổ tay, cổ chân cậu chảy máu.

- Lên lưng tao cõng về!

- Cứt!

- Nghe lời cậu chủ nào!

Cậu miễn cưỡng leo lên lưng anh. Nằm trên tấm lưng lớn dễ chịu, làn hương từ mái tóc anh nhẹ nhàng đưa cậu chìm vào giấc ngủ. Lúc đó không còn sớm nữa, khoảng chừng một giờ sáng. Máu cậu rơi xuống đỏ cả áo anh.

- Dậy mau, cái thằng này!

- Ngủ xíu cũng không yên!

Khắc Kỷ bị anh đánh thức, hiện cậu đang ngồi trong phòng anh.

- Cởi áo ra nhanh lên!

Cậu chần chừ.

- Nhanh!

- Từ từ!

Cậu cuối cùng cũng chịu cởi áo để anh băng bó vết thương.

- Vết thương sau lưng mà mày sờ đâu vậy! Bỏ ra!

Anh nhận được phản ứng gây gắt của cậu khi anh sờ vào nhũ hoa. Mặt cậu đỏ bừng lên, tim đập liên hồi không dứt.

- Mày đúng là keo kiệt!

Anh nghiêm túc sát trùng rồi băng bó vết thương cho cậu.

- Đau không?

- Không.

- Bớt phũ mày!

Anh xoa đầu cậu rồi lại véo má. Ngự Phong dùng đá chườm vết sưng trên mặt rồi dùng bông băng dán những vết cắt lại. Anh nhìn cậu bằng ánh mắt cưng chiều rồi lại quay sang tức giận đập tay lên giường.

- Gương mặt hoàn hảo của taooooo!

- Vài bữa rồi lành chứ có gì đâu mà phải xót. Mà mày bỏ cái ánh mắt đó đi, nhìn mắc ói quá! Ủa mà mặt tao chứ liên quan gì mặt mày?

- Mặt của mày cũng là mặt của tao, hiểu chưa?

- Chưa.

- Sao mày ngốc quá vậy?

- Kệ tao mày! Ngủ đi! - cậu vừa đứng dậy thì có tiếng mắng.

- Ai cho mày đi! Nằm xuống nhanh lên! - bỗng giọng anh gắt lên.

Cậu thấy hơi rén nên thôi cũng đành đặt mông xuống rồi nằm lại. Đây là lần thứ hai cậu làm "gối ôm" cho anh. Hai người đã đánh răng sau khi ăn nên giờ cũng không cần đánh lại.

Lần này, anh còn bạo hơn, không những ôm mà anh còn sờ mó khắp cơ thể cậu. Cậu đã kịp mặc đồ đâu, mà anh cũng không cho cậu mặc. Anh bảo để vậy cho thoáng vết thương.

- Bớt mày! Bạn thân cũng không nên vô liêm sỉ vậy!

- Chưa thấy ai keo như mày! Ngủ!

Vừa mới nói xong, cả hai lăn ra ngủ luôn, tại họ cũng đã thấm mệt rồi với lại giờ cũng đã gần sáng.

Hôm sau, cả hai đi học mà ngáp ngắn ngáp dài, mắt cứ híp lại, không tài nào trụ nổi, nằm gục luôn trên bàn.

May mắn, cô chủ nhiệm lớp họ, đảm nhiệm bộ môn toán chuyên, cũng là người dạy họ năm ngoái rất hiền lành.

- Khắc Kỷ, Ngự Phong, hai em có sao không? Cô đưa đến phòng y tế nhé?

- Tụi em hơi mệt, ngủ chút sẽ khỏe thôi! - anh trả lời bởi biết cậu đang rất mệt, anh xoa xoa đầu cậu rồi gục xuống ngủ.

Cậu mất máu khá nhiều, mặt có phần nhợt nhạt, mà vết thương trên mặt thì ai mà chả thấy. Ra chơi, mọi người tụ tập lại hỏi chuyện.

- Khắc Kỷ, cậu có sao không? Tớ thấy mặt cậu bị thương.

- Tôi bị xã hội đen đánh, kệ tôi!

Ngự Phong nhìn cậu bằng ánh mắt ngạc nhiên. Không ngờ cậu lại nói thật với bọn họ. Nhưng chuyện cậu vào hang ổ đánh bọn chúng thì chắc chưa ai biết.

- Tớ có thuốc giảm đau, cậu lấy không?

- Không, cảm ơn.

- Để cậu ấy ngủ! - anh đứng dậy khi thấy mọi người liên tục làm phiền người anh yêu.

- Không sao! Tao khỏe rồi!

Cậu ngồi dậy, ngáp một hơi dài, tay kéo anh ngồi xuống.

- Mặt cậu nhợt nhạt quá! - một cô gái muốn nhân cơ hội chạm tay lên mặt cậu.

- Bỏ ra! - anh hất tay cô ra, nhìn cô đầy sát khí.

Bởi ngoài anh thì chẳng ai được phép chạm vào gương mặt mềm mại, trắng ngần đó.

- Bình tĩnh nào anh bạn! - Nam đến vỗ vai anh - Cho tớ học chung với được không?

Ý Nam nói là muốn được Khắc Kỷ dạy.

- Kỷ Kỷ là của tôi! Chỉ riêng mình tôi thôi!

Ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong tim Vương Khắc Kỷ đang rối hết cả lên. Song cậu nghĩ đó chỉ là những trò đùa của anh nên cũng không nhắc đến nữa.

Ngay hôm sau là ngày thi giữa kì, Khắc Kỷ vẫn làm bài rất tốt cho đến khi làm bài thi của bà cô dạy toán thường. Cậu vẫn cảm thấy rất ổn, đề không khó lắm. Bỗng nhiên đầu cậu choáng váng, chóng mặt kinh khủng khiếp.

"Là thứ thuốc hôm qua."

- Cô ơi, gọi... cấp cứu. - cậu hụt hơi, có vẻ cậu bị sốt rồi.

Mặt cậu trông tái nhợt, sắc hồng dần mất hết mà thế vào đó là một màu xanh xao, mồ hôi đầm đìa chảy ướt cả áo dù tiết trời khá lạnh.

- Em đừng bày trò nữa! Có phải bài khó quá không biết làm nên tìm cách trốn không? Mau tập trung làm bài đi, đừng mong tôi thả đi.

- Em... - cậu thở gấp rồi ngất xỉu.

Hot

Comments

Anh Na (Na thỏ) (つ✧ω✧)つ

Anh Na (Na thỏ) (つ✧ω✧)つ

huhu, ngược cũng ít có ác thôi chớ anh tác giả ưi/Sob/

2024-08-14

2

Anh Na (Na thỏ) (つ✧ω✧)つ

Anh Na (Na thỏ) (つ✧ω✧)つ

chắc em chít đây/Silent/

2024-08-14

2

Nấm sầu.

Nấm sầu.

Cô à, cô nhìn xem có giống đùa ko

2024-08-09

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2 Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3 Chương 3: Cánh hoa tàn...
4 Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5 Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6 Chương 6: Hương vị quê nhà.
7 Chương 7: Trường học.
8 Chương 8: Tần Ngự Phong.
9 Chương 9: Thân phận.
10 Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11 Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12 Chương 12: Những trò đùa.
13 Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14 Chương 14: Một ván bài.
15 Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16 Chương 16: Tra tấn.
17 Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18 Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19 Chương 19: Tao đồng ý!
20 Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21 Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22 Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23 Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24 Chương 24: Đường đêm.
25 Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26 Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27 Chương 27: Bạo lực học đường.
28 Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29 Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30 Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31 Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32 Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33 Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34 Chương 34: Đi thăm bệnh.
35 Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36 Chương 36: Tôi yêu em!
37 Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38 Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39 Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40 Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41 Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42 Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43 Chương 43: Chất kích thích!?!
44 Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45 Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46 Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47 Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48 Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49 Chương 49: This is not a game!
50 Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51 Chương 51: Hàng rào thép gai.
52 Chương 52: Giao dịch.
53 Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54 Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55 Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56 Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57 Chương 57: Sao không chết quách đi?
58 Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59 Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60 Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61 Chương 61: Đại gia đình.
62 Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63 Chương 63: Gọi cha sao?
64 Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65 Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66 Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67 Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68 Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69 Chương 69: Giao dịch thông tin.
70 Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71 Chương 71: Số phận đã an bài!
72 Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73 Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74 Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75 Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76 Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77 Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78 Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79 Chương 79: Cha vẫn tin con...
80 Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81 Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82 Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83 Chương 83: Phượng nở trong tim
84 Chương 84: Cam ngọt
85 Chương 85: Tìm chút bình yên
86 Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87 Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88 Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89 Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90 Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91 Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92 Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93 Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94 Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95 Chương 95: Thiên nhiên?
96 Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97 Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98 Chương 98: Ông già và bóng bay
99 Chương 99: Giam cầm
100 Chương 100: Ngày mưa rơi
101 Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102 Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103 Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104 Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105 Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106 Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107 Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108 Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109 Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110 Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111 Chương 111: Noel với chả nô éc!
112 Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113 Chương 113: Tên kỳ quặc
114 Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115 Chương 115: Quân cờ quan trọng
116 Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117 Chương 117: Giả vờ
118 Thông báo
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2
Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3
Chương 3: Cánh hoa tàn...
4
Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5
Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6
Chương 6: Hương vị quê nhà.
7
Chương 7: Trường học.
8
Chương 8: Tần Ngự Phong.
9
Chương 9: Thân phận.
10
Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11
Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12
Chương 12: Những trò đùa.
13
Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14
Chương 14: Một ván bài.
15
Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16
Chương 16: Tra tấn.
17
Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18
Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19
Chương 19: Tao đồng ý!
20
Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21
Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22
Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23
Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24
Chương 24: Đường đêm.
25
Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26
Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27
Chương 27: Bạo lực học đường.
28
Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29
Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30
Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31
Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32
Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33
Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34
Chương 34: Đi thăm bệnh.
35
Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36
Chương 36: Tôi yêu em!
37
Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38
Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39
Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40
Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41
Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42
Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43
Chương 43: Chất kích thích!?!
44
Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45
Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46
Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47
Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48
Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49
Chương 49: This is not a game!
50
Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51
Chương 51: Hàng rào thép gai.
52
Chương 52: Giao dịch.
53
Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54
Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55
Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56
Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57
Chương 57: Sao không chết quách đi?
58
Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59
Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60
Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61
Chương 61: Đại gia đình.
62
Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63
Chương 63: Gọi cha sao?
64
Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65
Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66
Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67
Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68
Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69
Chương 69: Giao dịch thông tin.
70
Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71
Chương 71: Số phận đã an bài!
72
Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73
Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74
Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75
Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76
Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77
Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78
Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79
Chương 79: Cha vẫn tin con...
80
Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81
Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82
Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83
Chương 83: Phượng nở trong tim
84
Chương 84: Cam ngọt
85
Chương 85: Tìm chút bình yên
86
Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87
Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88
Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89
Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90
Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91
Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92
Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93
Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94
Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95
Chương 95: Thiên nhiên?
96
Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97
Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98
Chương 98: Ông già và bóng bay
99
Chương 99: Giam cầm
100
Chương 100: Ngày mưa rơi
101
Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102
Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103
Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104
Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105
Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106
Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107
Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108
Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109
Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110
Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111
Chương 111: Noel với chả nô éc!
112
Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113
Chương 113: Tên kỳ quặc
114
Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115
Chương 115: Quân cờ quan trọng
116
Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117
Chương 117: Giả vờ
118
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play