Chương 7: Trường học.

✒ Giúp tôi thoát khỏi kiếp nạn flop nào.

Ngày nào cũng vậy, sáng tập luyện, tối hầu hạ mấy tên trong phòng. Khi lại biến thành một bao cát di động bất đắc dĩ. Nhưng có lúc lại là một xã hội đen đáng sợ, họ gọi cậu là kẻ sát nhân máu lạnh. Bởi những lúc giết người, cậu luôn giữ gương mặt lạnh lùng, vô cảm. Ra tay lại rất dứt khoát và không chút lưỡng lự. Không ai biết thân phận thật của cậu bởi tất cả những kẻ đó đều đã chết. Mà xác chết thì không thể nói được.

Dần dà, cơ thể cậu bắt đầu xuất hiện thêm nhiều vết sẹo. Bởi vậy mà cậu luôn gắn với chiếc áo hoodie đen để che đi những vết thương ở tay, đồng thời đặt thêm tạ vào áo để luyện sức bền. Chỉ khi chiến đấu, cậu mới có cơ hội diện những bộ áo da mangto đen lạnh lùng hoặc những chiếc áo ba lỗ thoải mái.

Cậu nhớ lại kỉ niệm hôm đó, cũng chính là thứ bắt nguồn cho chuỗi giết người sau này.

"Vì tranh chấp địa bàn với một băng đảng, ông ấy đã gọi tôi đến giải quyết. Tôi đụng độ hắn, một tên to lớn và lực lưỡng với các múi cơ lộ rõ mồn một. Hắn dùng dao, còn tôi thì sao? Tất nhiên, như thường lệ tôi dùng chính bàn tay mình để chiến đấu. Phải nói sao nhỉ? Có lẽ là tôi khá may mắn vì có lợi thế về độ nhanh nhẹn và thân hình nhỏ con. Nhưng một phần cũng là vì kĩ năng chiến đấu của hắn kém."

"Ban đầu, tôi được ông trùm giao nhiệm vụ cùng vài người khác và ông đã hỏi xem ý kiến tôi thế nào. Song tất nhiên, tôi từ chối. Tôi dần có cảm tình hơn với ông bởi không biết tại sao nhưng ông thật sự rất tôn trọng tôi. Ông coi tôi là con, và tôi cũng dần coi ông là cha. Nhưng tôi vẫn giữ khoảng cách với ông, tôi sẽ không quên cái cơn ác mộng ấy đâu. Không bao giờ! Vả lại cũng không nên tin ai hoàn toàn cả bởi biết đâu họ sẽ đến và đâm một dao sau lưng mình. Càng tin tưởng thì khi bị phản bội lại càng đau đớn và tôi muốn ông ấy phải chịu sự đau đớn đó."

"Tôi không muốn phải lộ thân phận ra đâu, thật thiếu chuyên nghiệp! Vậy là tôi một mình đến khu địa bàn mà chúng chuẩn bị cướp của chúng tôi. Tôi bước vào, hạ gục tất cả những tên nhãi nhép. Rồi đến tên trùm. Hắn khua khoắn dao thật loạn xạ. Nhìn hắn dùng dao chắc tôi mù mắt mất, bởi hắn sử dụng thứ vũ khí này quá tệ. Tôi né tất cả rồi phản đòn một cách hoàn hảo. Lúc hắn đã nằm đo sàn, tôi quay lưng rời đi. Tôi không giết chúng, chỉ đơn giản là dạy chúng một bài học. Vậy mà hắn lại không muốn điều đó, hắn phóng dao đâm thẳng vào bắp chân tôi.

Đến lúc này, tôi mới nhận ra rằng ở thế giới ngầm này, nếu không phải hắn chết thì sẽ là tôi. Tôi khuỵu xuống ôm lấy chân rồi cà nhắc đến bên hắn. Tôi dùng hai bàn tay, bẻ cổ, kết liễu hắn. Những kẻ còn lại cũng không phải là ngoại lệ. Đó là khởi đầu cho chuỗi giết hại liên hoàn của tôi."

Khắc Kỷ nhìn bàn tay nhuốm đỏ máu của mình, cậu biết chắc rằng mình không thể quay đầu nữa. Phóng lao thì phải theo lao, cậu buộc phải bước tiếp con đường xã hội đen này. Dù sao thì khi quay đầu cũng chẳng còn bờ nào có thể đưa cậu về nữa... chỉ là vùng biển rộng bao la, bất tận... Hôm đó, cậu đã lết từng bước khó nhằn về biệt thự. Nơi có cậu đi qua, máu loang dài trên mặt đất.

- Cậu sao vậy? Sao cậu lại không gọi tôi đến đón.

- Không phiền đến ông. Vậy... ông sát trùng cho tôi được không?

- Tất nhiên là vậy rồi.

Cuối cùng, năm học mới đã tới. Mùa khai giảng có cơn mưa lất phất. Vương Khắc Kỷ mặc đồng phục, bên ngoài là chiếc áo hoodie đen quen thuộc. Cậu đội mũ trùm kín đầu, đeo một chiếc kính, tỏ ra là một mọt sách, cầm dù đến trường.

Bầu trời đen nghịt. Những giọt mưa lăn tròn trên lá cây thật lấp lánh! /tí tách tí tách/ Và cũng thật buồn! Gió mang theo hơi lạnh lùa vào gáy. Nhưng cậu không lạnh, cậu chỉ cảm thấy buồn, nỗi buồn man mác chẳng thể diễn tả. Lá cây như đang xì xào bàn tán. Từng đợt xe cộ lao nhanh một cách vội vã. Người ta phải đuổi theo tiền bạc, danh vọng và tình yêu... Người đi học, kẻ đi làm, ai ai cũng nặng trĩu trên vai áp lực to lớn.

Đây là ngôi trường chuyên lớn nhất ở khu vực của cậu. Và đương nhiên, cậu học chuyên toán. Đã vậy còn đậu thủ khoa cả phổ thông lẫn môn chuyên mới ghê chứ. Càng trớ trêu thay, tin là nguyện vọng hai nhưng cậu cũng đậu thủ khoa nốt.

Sau ba tháng, cậu có hai vết thương nặng không thể liền sẹo. Một vết đâm sâu ở chân phải, một vết đâm ở bắp tay trái là tất cả vết sẹo mà cậu có. Một số vết thương vẫn chưa tháo băng ở khắp cánh tay và ở lưng.

Cậu dò dò đường trong bản đồ để đến lớp học. Nhìn những học sinh mới vào mười được bố mẹ đưa đến trường, cậu tủi thân cúi gầm mặt bước vào lớp. Dù gì đây cũng là ngôi trường danh tiếng, bố mẹ tự hào khi con vào được đây cũng là điều bình thường.

Vương Khắc Kỷ xuống phía cuối góc lớp, đặt cặp xách kế bàn rồi ngồi xuống ghế. Thông thường, buổi khai giảng sẽ được tổ chức ở giữa sân trường nhưng bởi cơn mưa tầm tã, họ phải ngồi trong lớp khai giảng.

Cả đêm qua, cậu làm nhiệm vụ đến tận ba giờ sáng nên giờ buồn ngủ không thôi. Một giọt nước mắt rơi xuống, giọt lệ của sự buồn... ngủ. Cậu ngáp ngắn ngáp dài rồi gục luôn trên bàn.

- Này, kia có phải thủ khoa cả phổ thông cả môn chuyên toán lẫn tin không thế?

- Là... là Vương Khắc Kỷ kìa!

- Hả? Vương Khắc Kỷ thật sao? Sao cậu ấy lại gục đầu xuống như thế? Phải ngước mặt lên để cả lớp chiêm ngưỡng chứ!

- Mày cũng á khoa hai mà, lên làm quen giúp chị em đi!

- Nhưng tao là con trai mà!

- Giúp thôi!

- Được rồi, được rồi! - anh chàng bước đến cạnh Khắc Kỷ - Tớ là Bảo Nam, rất vui được làm quen.

- Ờ. Xin lỗi nhưng hãy để tôi ngủ.

- Quê quá Nam ơi!

- Có giỏi thì mày đến mà làm quen lấy, tao không giúp nữa đâu!

Cô gái chưa kịp bắt chuyện thì tiếng trống trường đã ngân lên bài hát mùa khai trường, /tùng tùng tùng/ làm vang vọng khắp khoảng sân vắng bóng người.

Tất cả học sinh vào vị trí nghe hiệu trưởng thông báo.

- ... Chúc mừng em Vương Khắc Kỷ đã đạt vị trí thủ khoa phổ thông, thủ khoa môn chuyên toán và thủ khoa môn chuyên tin của trường chúng ta năm nay! ...

Vương Khắc Kỷ đang nằm ngủ ngon lành, bị kêu tên thì ngóc đầu dậy.

- Đ... đ... đẹp trai quá!

Những cô gái ít ỏi trong lớp bắt đầu nhìn cậu không chớp mắt.

- Cậu ta mới đó mà đã chiếm hết spotlight của anh em mình rồi.

Cô xuống bàn mời cậu lên bục giảng.

- Em có thể chia sẻ bí quyết giúp em học giỏi như thế không?

Hot

Comments

Xín Lương

Xín Lương

Oa oa beiu ngầu qus hời, hóng cảnh bé nằm trên giường khóc thút thít ghê

2025-03-05

1

Xín Lương

Xín Lương

Thẳng thắng đến tột cùng((:

2025-03-06

1

Xín Lương

Xín Lương

…rồi tới r tới r((((:

2025-03-06

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2 Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3 Chương 3: Cánh hoa tàn...
4 Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5 Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6 Chương 6: Hương vị quê nhà.
7 Chương 7: Trường học.
8 Chương 8: Tần Ngự Phong.
9 Chương 9: Thân phận.
10 Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11 Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12 Chương 12: Những trò đùa.
13 Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14 Chương 14: Một ván bài.
15 Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16 Chương 16: Tra tấn.
17 Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18 Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19 Chương 19: Tao đồng ý!
20 Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21 Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22 Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23 Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24 Chương 24: Đường đêm.
25 Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26 Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27 Chương 27: Bạo lực học đường.
28 Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29 Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30 Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31 Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32 Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33 Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34 Chương 34: Đi thăm bệnh.
35 Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36 Chương 36: Tôi yêu em!
37 Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38 Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39 Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40 Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41 Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42 Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43 Chương 43: Chất kích thích!?!
44 Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45 Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46 Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47 Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48 Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49 Chương 49: This is not a game!
50 Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51 Chương 51: Hàng rào thép gai.
52 Chương 52: Giao dịch.
53 Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54 Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55 Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56 Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57 Chương 57: Sao không chết quách đi?
58 Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59 Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60 Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61 Chương 61: Đại gia đình.
62 Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63 Chương 63: Gọi cha sao?
64 Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65 Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66 Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67 Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68 Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69 Chương 69: Giao dịch thông tin.
70 Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71 Chương 71: Số phận đã an bài!
72 Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73 Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74 Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75 Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76 Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77 Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78 Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79 Chương 79: Cha vẫn tin con...
80 Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81 Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82 Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83 Chương 83: Phượng nở trong tim
84 Chương 84: Cam ngọt
85 Chương 85: Tìm chút bình yên
86 Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87 Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88 Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89 Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90 Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91 Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92 Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93 Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94 Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95 Chương 95: Thiên nhiên?
96 Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97 Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98 Chương 98: Ông già và bóng bay
99 Chương 99: Giam cầm
100 Chương 100: Ngày mưa rơi
101 Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102 Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103 Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104 Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105 Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106 Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107 Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108 Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109 Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110 Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111 Chương 111: Noel với chả nô éc!
112 Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113 Chương 113: Tên kỳ quặc
114 Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115 Chương 115: Quân cờ quan trọng
116 Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117 Chương 117: Giả vờ
118 Thông báo
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2
Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3
Chương 3: Cánh hoa tàn...
4
Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5
Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6
Chương 6: Hương vị quê nhà.
7
Chương 7: Trường học.
8
Chương 8: Tần Ngự Phong.
9
Chương 9: Thân phận.
10
Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11
Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12
Chương 12: Những trò đùa.
13
Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14
Chương 14: Một ván bài.
15
Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16
Chương 16: Tra tấn.
17
Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18
Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19
Chương 19: Tao đồng ý!
20
Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21
Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22
Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23
Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24
Chương 24: Đường đêm.
25
Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26
Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27
Chương 27: Bạo lực học đường.
28
Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29
Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30
Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31
Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32
Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33
Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34
Chương 34: Đi thăm bệnh.
35
Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36
Chương 36: Tôi yêu em!
37
Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38
Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39
Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40
Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41
Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42
Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43
Chương 43: Chất kích thích!?!
44
Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45
Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46
Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47
Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48
Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49
Chương 49: This is not a game!
50
Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51
Chương 51: Hàng rào thép gai.
52
Chương 52: Giao dịch.
53
Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54
Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55
Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56
Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57
Chương 57: Sao không chết quách đi?
58
Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59
Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60
Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61
Chương 61: Đại gia đình.
62
Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63
Chương 63: Gọi cha sao?
64
Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65
Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66
Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67
Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68
Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69
Chương 69: Giao dịch thông tin.
70
Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71
Chương 71: Số phận đã an bài!
72
Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73
Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74
Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75
Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76
Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77
Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78
Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79
Chương 79: Cha vẫn tin con...
80
Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81
Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82
Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83
Chương 83: Phượng nở trong tim
84
Chương 84: Cam ngọt
85
Chương 85: Tìm chút bình yên
86
Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87
Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88
Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89
Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90
Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91
Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92
Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93
Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94
Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95
Chương 95: Thiên nhiên?
96
Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97
Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98
Chương 98: Ông già và bóng bay
99
Chương 99: Giam cầm
100
Chương 100: Ngày mưa rơi
101
Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102
Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103
Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104
Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105
Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106
Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107
Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108
Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109
Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110
Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111
Chương 111: Noel với chả nô éc!
112
Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113
Chương 113: Tên kỳ quặc
114
Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115
Chương 115: Quân cờ quan trọng
116
Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117
Chương 117: Giả vờ
118
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play