Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)

✒ Chương này có H nhẹ nhưng ban đầu vẫn bình thường nha. Cho đến khi tôi thông báo.

- Tôi! - anh bước đến với gương mặt giàn giụa nước mắt, mắt mũi anh đỏ hoe thật đáng thương.

- Chúng tôi rất tiếc phải nói rằng bệnh nhân vẫn đang trong tình trạng hôn mê. Những gì làm được chúng tôi đã làm hết rồi, giờ chỉ còn dựa vào cậu ấy...

- Vậy... có thể cậu ấy sẽ hôn mê mãi mãi sao?

- Tuy rằng bây giờ, chúng tôi không thể đưa ra nhận định nào chắc chắn nhưng cậu tuyệt đối không được đánh mất hy vọng!

Anh bước vào phòng.

- Cậu ấy nhất định sẽ tỉnh lại thôi! Cậu ấy chính là như vậy đấy! - anh nói, khẩu khí hùng hồn song bàn tay anh lại run rẩy.

"Cũng tại tôi, vì tôi yếu đuối nên chuyện mới ra nông nỗi này. Xin lỗi em!"

Anh ngồi cạnh giường bệnh, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Bàn tay anh siết chặt nắm đấm lại không ngừng run lên trong vô thức. Anh vuốt ve gương mặt trắng trẻo và mềm mại của cậu. Nước mắt anh rơi xuống trên gò má xanh xao của người con trai anh thương. Nhìn người mình yêu nằm trên giường, mắt nhắm chặt, hơi thở cực nhọc chỉ có thể duy trì bằng mặt nạ, anh xót không tả được.

Anh đã khóc, khóc rất nhiều suốt đêm. Anh không ngủ mà cứ ngồi vật vờ bên giường bệnh mà khóc. Còn gì đau hơn chứng kiến cảnh người vừa chấp nhận yêu mình bị đâm ngay trước mắt chứ.

Anh lẳng lặng rời khỏi phòng rồi trở lại một chai rượu. Anh nốc một ngụm lớn, cố chuốc say bản thân để quên đi cái cảm giác thống khổ lúc này. Anh uống nhiều lắm, uống đến say mèm mà anh vẫn không thể quên được. Càng uống anh lại càng đau thêm.

Cả đêm đó, anh không ngủ. Căn phòng tối om chỉ có tiếng rên rỉ đến xót xa của anh. Muỗi cắn anh, anh mặc, vết thương đang chảy máu ở tay, anh cũng mặc. Anh chỉ lo cho mỗi mình cậu thôi. Anh ngà ngà say, thứ rượu nồng nàn làm anh khó chịu nhưng anh vẫn uống và uống...

Anh nghỉ học mấy ngày, không ăn không ngủ, ngày nào cũng ở giường bệnh chăm sóc cậu.

- Tôi xin lỗi, xin lỗi em...

Anh khóc mấy ngày liền, mắt sưng húp hết cả lên, lại thâm quầng. Anh nhốt mình trong phòng bệnh chỉ có rượu làm bạn với anh. Ngoài các cô y tá, bác sĩ, những người khác anh đều không cho vào. Cho dù là ông trùm hay bạn bè đến thăm anh đều khóa cửa phòng bệnh lại.

Nói anh ích kỉ cũng được nhưng anh muốn chiếm giữ riêng cậu thì có gì là sai? Anh muốn cậu được nghỉ ngơi là sai sao? Bây giờ, cậu là của anh và mãi mãi là của anh. Không ai có thể cướp đi cậu khỏi tay anh cho dù có là... thần chết. Anh ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm cậu, đầu gục lên giường bệnh mà luôn miệng lảm nhảm những lời khó hiểu.

- Làm gì mà không khí nặng nề thế? Làm như có ai vừa ngỏm tới nơi.

- Không ng..ỏ..m nhưng... hức... không bi..ế..t... hức... có sống... hức... được không. - anh bất giác trả lời trong men say - Khoan... - anh bừng tỉnh.

Ngự Phong bàng hoàng nhìn người con trai mình yêu đang ngồi trên giường bệnh, cười cười nhìn anh.

Nước mắt đã cạn giờ chực trào, những giọt nước mắt của sự hạnh phúc. Anh chồm đến ôm lấy cậu, nước mắt rơi ướt cả áo.

- Vãi, đau tao! Tao đã ngỏm đâu mà mày khóc sướt mướt thế? Còn say bí tỉ. Aish, cái này vướng víu quá!

Cậu mở chiếc mặt nạ ra. Cậu như thứ thần dược giúp anh chữa cả rượu, men say trong người chẳng hiểu bay đi đâu mất. Trong mắt anh hiện lên sự ham muốn mãnh liệt.

- Thế tôi không khách sáo nữa.

✒ Cảnh báo có H trong ba đoạn.

Anh đưa môi mình sát vào môi cậu rồi dùng đầu lưỡi dịu dàng mơn trớn đôi môi đối phương. Chỉ là một lướt nhẹ như cánh bướm lại làm ta xao xuyến. Anh đẩy lưỡi vào khoang miệng cậu, tận hưởng sự ngọt ngào bên trong. Lưỡi anh cuộn vào như muốn lưu giữ lại hương thơm dịu nhẹ đó. Anh lùi ra, gặm nhẹ vào môi dưới của cậu rồi dần thâm nhập sâu vào bên trong. Anh luồn lưỡi vào mọi ngóc ngách trong miệng cậu, để lại chút dư vị mật ngọt chết người.

Cả cơ thể cậu nóng bừng như sắp bỏng đến nơi. Tai đỏ lên như muốn nứt ra, thật sự rất khó thở. Cậu cảm giác như có một áp lực đè lên mình. Tim cậu đập nhanh như muốn bốc khói. Song cậu không thể dứt ra được, nụ hôn của anh quyến rũ đến mức cậu không thể rời khỏi. Thật sự anh hôn rất giỏi. Vị ngọt đến mê người và hương thơm quyến rũ của anh cộng thêm vị ngọt chát của rượu làm tim cậu xao xuyến.

Anh bỗng đẩy người mình ra khỏi cậu, quay mặt đi nơi khác.

- Tôi nhất thờ không thể kiềm chế. Xin lỗi, đây không phải nụ hôn đầu của tôi nhưng có lẽ là lần đầu của em...

✒ Hết H.

- Không... không sao. Mà mày xưng hô...

- Bây giờ em hãy gọi tôi là anh đi!

- Nhưng mà... mày cũng thua tao sáu tháng...

- Em dám cãi lời cậu chủ?

- Ta... em... thôi dẹp! Dẹp mẹ đi!

- Được. Em cứ từ từ làm quen đi! - anh cười, một nụ cười tỏa nắng.

- Mà... mày thật sự hôn rất giỏi! Tại sao vậy?

Anh không trả lời, lấy ra từ một chiếc túi nhỏ một trái cherry.

- A. - anh bứt cuống anh đào ra, đưa quả đến gần miệng cậu rồi há miệng ra như mẹ dỗ con để làm mẫu cho cậu.

Cậu há miệng ra để anh đưa trái anh đào vào.

- Nhìn nha. - anh bỏ cuống cherry vào miệng.

Cậu có thể tưởng tượng được lưỡi anh bắt đầu hoạt động dữ dội qua khuôn mặt biến dạng. Đôi mắt đen tuyền, quyến rũ liếc nhìn lên trần như đang cố gắng xác định vị trí của chiếc cuống trong miệng. Cậu chăm chú nhìn chiếc má phúng phính của anh.

Được một lúc, anh đưa tay về phía miệng cậu, ám chỉ hãy nhổ hạt vào tay anh. Thật tinh tế và ngọt ngào! Khi hạt đã nằm trong tay anh, anh giữ nó lại.

Bỗng cậu nhận ra gì đó sai sai.

"Khoan đã..." cậu lật tấm chăn lên. Phía dưới cậu không còn là chiếc quần tây đen lịch lãm nữa mà là một chiếc quần ống rộng thoải mái. Từ nãy đến giờ, mãi nói chuyện với anh, cậu không cảm nhận được sự khác biệt ở chân.

Cậu bất giác lùi sang mép giường, ôm khư khư chiếc chăn trắng tinh.

✒ Đoạn hội thoại phía dưới có tính chất đen tối

- Quần tao... ai thay?

Anh bình tình rút chiếc cuống ra. Trên đó là năm nút thắt gọn gàng và ngay ngắn. Rồi anh lại bỏ hạt cherry vừa nãy vào miệng.

- Tôi thay đấy, em có ý kiến gì sao?

- Cả ngoài... lẫn trong? - như để chắc chắn với suy nghĩ của mình, cậu bấm bụng hỏi thêm một câu.

"Mong hãy là không đi, làm ơn!" Cậu thầm chắp tay cầu nguyện. Thấy ánh mắt mong đợi của cậu, anh không vòng vo thêm nữa mà nói thẳng luôn.

- Nếu so với mặt bằng chung thì khá to đấy!

Nghe câu trả lời của anh, cậu suy sụp hoàn toàn. Có lẽ thượng đế không thấy sự chân thành trong lời cầu nguyện của cậu, hoặc ông thấy nhưng làm ngơ.

Hot

Comments

Nguyên Phạm

Nguyên Phạm

Ê t thích đoạn … điền này là:
Chỉ còn dựa vào cậu ấy hết thuốc mê thôi😗

2024-11-22

1

Lee Kwon Hùm

Lee Kwon Hùm

eooooo

2025-02-13

1

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

Mộc Khả Lạc| Dy.🍓✨| off

nửa đêm mà ngượng...

2024-08-18

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2 Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3 Chương 3: Cánh hoa tàn...
4 Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5 Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6 Chương 6: Hương vị quê nhà.
7 Chương 7: Trường học.
8 Chương 8: Tần Ngự Phong.
9 Chương 9: Thân phận.
10 Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11 Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12 Chương 12: Những trò đùa.
13 Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14 Chương 14: Một ván bài.
15 Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16 Chương 16: Tra tấn.
17 Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18 Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19 Chương 19: Tao đồng ý!
20 Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21 Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22 Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23 Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24 Chương 24: Đường đêm.
25 Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26 Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27 Chương 27: Bạo lực học đường.
28 Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29 Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30 Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31 Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32 Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33 Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34 Chương 34: Đi thăm bệnh.
35 Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36 Chương 36: Tôi yêu em!
37 Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38 Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39 Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40 Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41 Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42 Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43 Chương 43: Chất kích thích!?!
44 Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45 Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46 Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47 Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48 Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49 Chương 49: This is not a game!
50 Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51 Chương 51: Hàng rào thép gai.
52 Chương 52: Giao dịch.
53 Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54 Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55 Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56 Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57 Chương 57: Sao không chết quách đi?
58 Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59 Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60 Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61 Chương 61: Đại gia đình.
62 Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63 Chương 63: Gọi cha sao?
64 Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65 Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66 Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67 Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68 Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69 Chương 69: Giao dịch thông tin.
70 Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71 Chương 71: Số phận đã an bài!
72 Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73 Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74 Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75 Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76 Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77 Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78 Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79 Chương 79: Cha vẫn tin con...
80 Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81 Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82 Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83 Chương 83: Phượng nở trong tim
84 Chương 84: Cam ngọt
85 Chương 85: Tìm chút bình yên
86 Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87 Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88 Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89 Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90 Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91 Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92 Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93 Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94 Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95 Chương 95: Thiên nhiên?
96 Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97 Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98 Chương 98: Ông già và bóng bay
99 Chương 99: Giam cầm
100 Chương 100: Ngày mưa rơi
101 Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102 Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103 Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104 Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105 Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106 Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107 Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108 Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109 Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110 Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111 Chương 111: Noel với chả nô éc!
112 Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113 Chương 113: Tên kỳ quặc
114 Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115 Chương 115: Quân cờ quan trọng
116 Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117 Chương 117: Giả vờ
118 Thông báo
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Chương 1: Lạc lối chốn địa ngục
2
Chương 2: Ác mộng vĩnh hằng
3
Chương 3: Cánh hoa tàn...
4
Chương 4: Hoàng hôn lặng lẽ buông
5
Chương 5: Nắng vẫn hồng trên vai...
6
Chương 6: Hương vị quê nhà.
7
Chương 7: Trường học.
8
Chương 8: Tần Ngự Phong.
9
Chương 9: Thân phận.
10
Chương 10: Đêm nay, mày ngủ cùng tao nhá!
11
Chương 11: Đối với anh, đó là buổi hẹn hò đầu tiên.
12
Chương 12: Những trò đùa.
13
Chương 13: Chấp nhận quá khứ, sống cho hiện tại.
14
Chương 14: Một ván bài.
15
Chương 15: Tình yêu - thứ để lại nụ cười chua chát.
16
Chương 16: Tra tấn.
17
Chương 17: Người anh hùng trong chiếc áo khoác jean.
18
Chương 18: Thốt ra lời tỏ tình đã giấu kín trong tim.
19
Chương 19: Tao đồng ý!
20
Chương 20: Đánh cắp nụ hôn đầu. (H nhẹ)
21
Chương 21: Sự ngọt ngào trong tình yêu.
22
Chương 22: Quá khứ của Tần Cao Tuấn.
23
Chương 23: Ly rượu vang đắt đỏ.
24
Chương 24: Đường đêm.
25
Chương 25: Cái ôm ấm áp.
26
Chương 26: Sói đầu đàn vờ làm nai nhỏ.
27
Chương 27: Bạo lực học đường.
28
Chương 28: Sói lớn thoát khỏi lồng giam.
29
Chương 29: Con người hay lũ súc vật?!?
30
Chương 30: Hứa Kiến Chương.
31
Chương 31: Đồng tiền - con dao hai lưỡi!
32
Chương 32: Bạch ngọc trời ban.
33
Chương 33: Nai hay sói?!? (H nhẹ)
34
Chương 34: Đi thăm bệnh.
35
Chương 35: Chứ anh nghĩ em là gì?
36
Chương 36: Tôi yêu em!
37
Chương 37: Chỉ muốn ôm em.
38
Chương 38: Sự ngây thơ giết chết con người...
39
Chương 39: Vở kịch... gần hạ màn rồi sao?
40
Chương 40: Hãy cứ khóc đi! Đến đâu hay đấy!
41
Chương 41: Mùa đông ấm áp!
42
Chương 42: Đêm Noel này, ta có nhau. Anh nghiện rồi!
43
Chương 43: Chất kích thích!?!
44
Chương 44: Hãy cười khi còn có thể!
45
Chương 45: Lời hứa của một kẻ đào hoa liệu có đáng tin?
46
Chương 46: Tha thứ hay hận thù?
47
Chương 47: Những mạnh ghép vụn vặt.
48
Chương 48: Hình xăm, uy quyền và địa vị!
49
Chương 49: This is not a game!
50
Chương 50: Rượt đuổi trên mái nhà!
51
Chương 51: Hàng rào thép gai.
52
Chương 52: Giao dịch.
53
Chương 53: Nghệ thuật giết người!
54
Chương 54: Từ bỏ tất cả?
55
Chương 55: Chỉ là tiếc nuối thôi... đốt đi!
56
Chương 56: Cay, đắng, mặn hay chát?
57
Chương 57: Sao không chết quách đi?
58
Chương 58: Chẳng thể nghe chất giọng trầm ấm đó nữa rồi...
59
Chương 59: Dưới mái hiên nhà.
60
Chương 60: Bông hoa đẹp nhất.
61
Chương 61: Đại gia đình.
62
Chương 62: Hắc Bạch Vô Thường
63
Chương 63: Gọi cha sao?
64
Chương 64: Câm để được cưng chiều!
65
Chương 65: Nó chọt em... đau lắm! (H nhẹ)
66
Chương 66: Màu vàng, trắng và tím! (H nhẹ)
67
Chương 67: Anh lừa em! Em đánh chết anh!
68
Chương 68: Mật ngọt đầu lưỡi. (H nhẹ)
69
Chương 69: Giao dịch thông tin.
70
Chương 70: Đồ cầm thú khốn kiếp! (H nhẹ)
71
Chương 71: Số phận đã an bài!
72
Chương 72: Tiếng thúc giục, sự sống hay cái chết?
73
Chương 73: Bùng lên ngọn lửa
74
Chương 74: Đòn bẫy tâm lý
75
Chương 75: Chỉ mới là khởi đầu...
76
Chương 76: Quỷ dữ chốn ngục tù
77
Chương 77: Mảnh ghép tội đồ
78
Chương 78: Giai điệu lạc lõng
79
Chương 79: Cha vẫn tin con...
80
Chương 80: Giọt nước mắt muộn màng...
81
Chương 81: Một kẻ hèn nhát...
82
Chương 82: Cháy đi... cháy hết đi...
83
Chương 83: Phượng nở trong tim
84
Chương 84: Cam ngọt
85
Chương 85: Tìm chút bình yên
86
Chương 86: Tôi hận em... nhưng cũng rất thương... rất nhớ...
87
Chương 87: Một cánh cửa, hai thể giới
88
Chương 88: Hoa tàn... trái kết
89
Chương 89: Khi nắng nằm lại trên vai anh...
90
Chương 90: Mộng du? (H nhẹ)
91
Chương 91: Khúc hát Bồng lai (H nhẹ)
92
Chương 92: Một tách cà phê (H nhẹ)
93
Chương 93: Thì thầm nơi khe nứt (H nhẹ)
94
Chương 94: Giữa cơn gió hoang, hoa dại tung cánh
95
Chương 95: Thiên nhiên?
96
Chương 96: Lời thế dưới ánh đèn
97
Chương 97: Máu đục rửa sạch tội lỗi
98
Chương 98: Ông già và bóng bay
99
Chương 99: Giam cầm
100
Chương 100: Ngày mưa rơi
101
Chương 101: Hãy xua cô đơn!
102
Chương 102: Bên anh biến em thành kẻ ngốc!
103
Chương 103: Mây phủ sườn đồi (H nhẹ)
104
Chương 104: Thuốc đắng (H nhẹ)
105
Chương 105: Bản nhạc trầm đêm mưa
106
Chương 106: Em ấy là vợ tôi!
107
Chương 107: Cô gái nhỏ và kẹo bông gòn
108
Chương 108: Tuyên bố thật rồi sao? Ngày mai là ngày gì nhỉ?
109
Chương 109: Em là vợ tôi kia mà... (H nhẹ)
110
Chương 110: Em là vợ anh kia mà...
111
Chương 111: Noel với chả nô éc!
112
Chương 112: Thua mấy ván rồi nhỉ?
113
Chương 113: Tên kỳ quặc
114
Chương 114: Niềm tin cũng giết người được!
115
Chương 115: Quân cờ quan trọng
116
Chương 116: Ồ, Nghi kìa!
117
Chương 117: Giả vờ
118
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play