Cậu đã tự hứa với mình rằng sẽ không bao giờ khóc vì sợ hãi nữa. Nếu có khóc, thì chỉ được phép rơi lệ cho niềm vui, hạnh phúc, và vì người khác mà thôi. Bằng không, cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Cậu không còn muốn là cậu bé thiếu gia yếu đuối nữa, bởi giờ đây, cậu đã mất đi tất cả. Trong thế giới ngầm, người ta nói: "Chỉ sợ nhất kẻ có tất cả và những người chẳng còn gì để mất."
Khắc Kỷ từ từ ngồi dậy, dùng tay gạt phăng cả những giọt nước mắt lẫn nụ cười yếu ớt còn đọng trên môi. "Chúng chỉ là thứ vô dụng nhất mà tôi từng thấy!" Giờ đây, mọi cảm xúc của cậu đều sẽ bị chôn vùi sâu dưới lớp băng giá trong lòng. Nhưng nào hay, chúng sẽ sớm bị moi lên một cách bất ngờ, như cách mà cậu đã lãng quên chúng.
Cậu thất thểu khỏi căn phòng tồi tàn, từng bước chân như đeo nặng xiềng xích. Những vết thương từ hôm qua hành hạ cậu đến mức chẳng thể bước đi như bình thường.
Bám vào bức tường lạnh lẽo, cậu lê từng bước khó nhọc. Vết hằn đau nhói dưới chân khiến cậu muốn khuỵu xuống, song cậu vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, không hề cau mày, không một lời oán trách. Bởi cậu biết, nếu có ai đáng trách, thì chỉ có thể trách cậu đã quá yếu đuối, quá bất lực để bảo vệ bố mẹ.
- Mày vừa cười đấy à?
Một gã đàn ông gầy gò tiến lại gần, quát tháo với vẻ mặt hung dữ. Hơi thở của hắn nồng nặc mùi thuốc lá và mồ hôi thối, như thể hắn chưa bao giờ biết đến thứ gọi là sạch sẽ.
Khắc Kỷ nhìn thẳng vào hắn bằng ánh mắt trống rỗng, không cảm xúc, nhưng ẩn chứa sâu bên trong đó là nỗi đau âm ỉ, chưa từng nguôi ngoai.
- Ờ.
Câu trả lời thờ ơ ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Gã đàn ông lập tức túm lấy mái tóc cậu và đánh đập không thương tiếc. Đòn roi giáng xuống người Khắc Kỷ, nhưng cậu không hề rên rỉ, chỉ lặng im chịu đựng cho đến khi hắn chán tay.
Cậu nằm bẹp trên sàn nhà bẩn thỉu, hơi thở dồn dập nhưng đôi mắt vẫn lạnh lẽo, mệt mỏi. Cậu không biết mình có thể tiếp tục gắng gượng được bao lâu nữa.
- Đại ca cho gọi thằng nhóc mới đến!
Một giọng nói khác vang lên. Cậu bị ai đó túm lấy cánh tay, kéo lê trên sàn nhà ẩm ướt. Qua từng dãy hành lang tối tăm, họ dừng lại trước căn phòng lớn nhất trên tầng ba. Cánh cửa mở ra và cậu bị đẩy vào.
Trước mặt cậu là "ông trùm". Song trái ngược với những gì cậu tưởng tượng, người đàn ông này toát ra vẻ thanh lịch và quyền uy. Gương mặt ông ta đầy cuốn hút, nhưng trên mắt phải có một vết sẹo dài như dấu ấn khắc sâu vào quá khứ. Một điếu xì gà đắt tiền gác trên môi ông, tay ông lắc nhẹ ly rượu vang đỏ với vẻ thong thả của kẻ làm chủ tất cả.
- Ngồi xuống đi.
- Vâng.
Không một chút sợ hãi, Khắc Kỷ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Ánh mắt cậu không hề né tránh, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo của ông trùm, nơi chứa đựng cả quyền lực và sự tàn nhẫn.
- Đây là đồ đạc của cậu.
Một chiếc vali lớn được đặt trước mặt cậu. Bên trong đó là toàn bộ quần áo, đồ dùng cá nhân và sách vở của cậu. Điều này khiến Khắc Kỷ thoáng ngạc nhiên, nhưng cảm xúc đó chỉ thoảng qua trong giây lát. "Tôi không thể mềm lòng. Tôi phải trả thù cho bố mẹ, đó là mục đích duy nhất của tôi."
- Ngày mai, cậu sẽ đi học lại như bình thường. Khi đủ mười lăm tuổi, tôi sẽ kiểm tra năng lực của cậu. Nếu cậu đạt yêu cầu, cậu sẽ chính thức bước vào hàng ngũ cấp cao. Hẹn gặp lại cậu sau ba năm nữa.
- Cảm ơn.
Khắc Kỷ cầm lấy vali, không chút bận tâm đến ánh mắt ông trùm. Cậu lạnh lùng bước ra khỏi phòng, không một lời kính trọng.
*Ọc ọc...*
Âm thanh từ chiếc bụng đói vang lên rõ ràng. "Mau cho tôi ăn đi!" nó như đang kêu gào trong tuyệt vọng.
Cậu khẽ cắn môi, lờ đi âm thanh đó. "Tạm thời chưa được ăn. Chịu khó một chút nữa thôi. Tôi xin lỗi vì đã không chăm sóc cậu tốt."
- Sao không ăn chút gì đi? - giọng nói của ông trùm vang lên từ phía sau - Tôi đã chuẩn bị thức ăn cho cậu rồi.
Cậu quay lại, nhìn người quản gia bưng ra một mâm thức ăn đầy ắp. Bụng cậu lại réo lên, lần này còn dữ dội hơn.
- Đừng ngại, cứ ăn đi! - ông trùm mỉm cười, đôi mắt sắc lạnh dõi theo từng hành động của cậu.
Khắc Kỷ cúi đầu, ngồi xuống và bắt đầu ăn. Từ hôm qua đến giờ, cậu chưa bỏ bất cứ thứ gì vào bụng. Là con trai nhà giàu, cậu chưa bao giờ phải chịu đói, vậy mà giờ đây, cơn đói cứ dày vò cậu không ngừng. Mỗi miếng ăn như xé toạc sự kiêu hãnh còn sót lại của cậu.
Khắc Kỷ đẹp như bước ra từ một giấc mơ, từng đường nét tinh xảo như được tạc nên bởi bàn tay của nghệ nhân tài hoa. Đôi mắt đen sâu hút hồn, ẩn chứa sự bí ẩn lôi cuốn. Làn da trắng mịn, sáng tựa ánh trăng, tôn lên sống mũi cao thẳng kiêu hãnh. Đôi môi như chứa cả sắc xuân, vừa mềm mại vừa quyến rũ, mỗi khi cậu khẽ mím lại đều toát ra một vẻ đẹp siêu thực khó cưỡng. Mái tóc đen như dòng suối, ôm lấy gương mặt hoàn mỹ, khiến người ta ngỡ ngàng như đang đứng trước một bức tượng sống động từ thế giới trong mơ.
Sau khi ăn xong, cậu theo thói quen lấy giấy lau miệng. Nhưng khi nhìn xuống, thay vì thức ăn, tờ giấy thấm đẫm màu đỏ của máu.
- Ở đây, ngoài tôi ra, không ai có thói quen đó đâu cậu nhóc.
- Cảm ơn vì bữa ăn.
Cậu đứng dậy, quay lưng rời đi, bỏ lại một lời cảm ơn lạnh lùng và hờ hững. Nhưng thay vì tức giận, ông trùm chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ hứng thú.
Khắc Kỷ trở về căn phòng tồi tàn, mở vali và ngay lập tức bị thu hút bởi tấm bằng khen chứng nhận giải nhất cuộc thi toán quốc tế. Đây là món quà cậu dự định tặng mẹ vào sinh nhật. Nhìn thấy nó, trái tim cậu thắt lại đầy đau đớn.
Tối đó, cậu phải phục vụ những tên khác, làm những công việc mà cậu chưa từng tưởng tượng mình sẽ phải làm: đấm lưng, bóp vai, rửa chân. Những công việc tay chân này phản ánh địa vị thấp kém của cậu trong xã hội.
Mãi đến khuya, cậu mới dám bước vào phòng tắm. Dòng nước lạnh lẽo như cắt da cắt thịt, làm cậu co rúm lại, cảm giác như từng phần cơ thể bị đông cứng.
Sáng hôm sau, cậu ăn mì tôm rồi cuốc đến trường.
...----------------...
- Vương Khắc Kỷ! Em là lớp trưởng, sao lại không làm gương cho các bạn? Bình thường em luôn chăm chỉ, sao hôm nay lại không làm bài? Em hãy cho cô một lời giải thích thỏa đáng!
- Em không có gì để giải thích cả! - cậu đứng dậy trả lời cô, rồi ngồi xuống ghế với vẻ mặt lạnh lùng.
- Sao mặt em lại bị thương? Có phải em bị bắt nạt không? - cô lo lắng khi nhìn thấy vết thương trên mặt cậu.
- Em không sao.
Cậu cúi gằm mặt xuống bàn, tránh ánh mắt của cô.
- Nếu có chuyện gì, em nên báo cho nhà trường để giải quyết. Cô sẽ không truy xét thêm. Chúng ta vào bài học.
Trong suốt tiết học, Khắc Kỷ không xung phong, không lên bảng, chỉ ôm quyển sách và đọc. Dù vẫn là học sinh xuất sắc, cậu trả lời tất cả các câu hỏi một cách chính xác, nhưng dáng vẻ của cậu khiến cô cảm thấy lo lắng.
...----------------...
- Khắc Kỷ! Sao hôm nay cậu lại có vẻ không vui?
- Tôi không sao. Đừng bận tâm về tôi!
- Sao cậu lại nói chuyện như vậy?
- Tôi đã nói là đừng bận tâm!
...----------------...
Cuối giờ học, cô gặp riêng cậu.
- Cô thấy em không ổn. Tối nay cô có thể đến thăm nhà em không?
- Bố mẹ em đã mất rồi! - cậu nói với vẻ mặt không cảm xúc, khiến cô bất ngờ.
Sự xót xa hiện rõ trên gương mặt cô khi nghe thấy tin này. Cô lặng người, ánh mắt ảm đạm, như thể trái tim mình cũng bị nhói đau theo cậu.
- Sao... sao em không nói với cô sớm? - giọng cô nghẹn lại, lộ rõ sự cảm thông và đau buồn.
- Không cần thiết. Thôi, em về đây!
Updated 118 Episodes
Comments
Lee Kwon Hùm
dòng suối màu đen:)))))
2025-02-10
1
Dạ Yến 周望卓
chậc
2024-09-04
1
ebe muốn làm cá mặn phơi khô
xl t nghĩ tào lao vì t nhớ đến bộ truyện miss love🙃
2024-08-24
1