Chương 3: Đòi ăn thịt chín!

Kết thúc hồi ức, cô mới bàng hoàng nhận ra bản thân đã xuyên vào thế giới thú nhân và sống trong cơ thể của một hồ tộc cùng tên. Ra là như vậy, nhưng cô ở thế giới kia không lẽ đã chết rồi sao? Còn cô gái cùng tên với cô thì sao? Vô vàng suy nghĩ hiện lên trong tâm trí rối bời của cô. Lúc không chú ý thì nàng được thiếu niên Bạch Thiếu bế lên chiếc giường lạnh lẽo kia.

-Aw, lạnh ~-

Thấy nàng khẽ rên vì lạnh, anh sợ hãi mà ôm chầm lấy nàng vì sợ nàng sẽ chết đi. Vu y thường bảo giống cái rất yếu ớt, rất dễ chết vì vậy phải chăm sóc kỹ càng và nhẹ nhàng. Chàng càng nghĩ lại càng trách bản thân vì đã ép nàng làm bạn lữ khi nàng đã có người thương. Chính hắn đã khiến nàng phải gieo mình xuống sông giữa mùa thu lạnh lẽo. Là hắn nên nàng mới ra nông nỗi này, hắn đang rất tự trách bản thân mình. Nếu thời gian có quay lại, hắn ta sẽ không chọn cách ép nàng như thế. Chỉ cần...chỉ cần cho hắn bên cạnh lặng lẽ bảo hộ nàng là đủ. Đúng chỉ cần như vậy là quá đủ với hắn rồi.

- Ta xin lỗi! Ta thật sự rất xin lỗi nàng!-

Cô muốn đẩy Bạch Thiếu ra nhưng lại không đủ sức làm điều này vội vàng lên tiếng.

- Mau buông tôi ra, tôi không thở nổi.-

Nghe thấy nàng thở không nỗi vì mình ôm quá chặt anh vội buông ra mà vụng về tiếp tục xin lỗi.

-Xin lỗi nàng, lại tại ta...-

Lại nhìn thấy vẻ mặt đầy hối lỗi này làm cô vô cùng khó chịu mà phàn nàn.

-Anh bị gì vậy không biết? Tôi không trách anh vì điều gì cả! Nên là làm ơn bớt bày ra vẻ mặt ấy với tôi đi!-

-!!! Ta ....Ta biết rồi!-

Lúc này vu y đã được em gái Lam Ngọc kéo vội tới chỗ cô. Dù thở không nỗi nhưng vẫn bảo vu y phải mau mau xem chị mình có ổn không? Kiếp trước không có mấy người thân nên khi thấy Lam Ngọc lo lắng cho mình như vậy làm cô vô cùng xúc động. Sau khi xem xét vài lần thì vẫn chỉ có một kết luận là Lam Tình Tuyết không sao cả. Phải chắc chắn mấy lần vu y mới được yên ổn mà rời đi.

Nhìn theo bóng lưng đang dần khuất của vị vu y tội nghiệp kia,cô lại thấy một bóng người đang lấp lóa trước cửa hang động. Cũng không biết nấp kiểu gì nữa mà lộ ra nửa đầu thế kia. Sao trông như thằng ngốc vậy?

Cô mạnh dạn đi đến nơi có kẻ đang nấp ở cửa hang thì nhận ra kẻ ấy chính là cậu nhóc Mạc Khắc của hổ tộc. Thầm nghĩ chắc có lẽ vì sợ mọi người không cho vào nên mới đứng ở cửa hang đây mà! Sao lại ngốc như vậy chứ? Dù sao hắn cũng là người mà nguyên chủ muốn gả cho thì mất quá không cho lại gần thôi chứ không tới mức không cho vào nhà.

-M...-

Cô chỉ định bảo nhóc mau vào trong hang đi, bởi bên ngoài lạnh quá nhưng mới mở lời thì nhóc đấy chạy mất hút rồi. Sao lại sợ cô như vậy chứ? Bộ cô ăn thịt hắn ta hay gì? Càng nghĩ càng tức nên vứt qua một bên cho rồi. Bụng cô giờ đang kêu gào vì đói nên ăn trước rồi hẳn tính sau.

Bạch Thiếu dù lạnh lùng với cả thế giới nhưng chỉ quan tâm mỗi mình nàng nên vừa nhìn qua đã biết, người mình yêu đang đói. Vội vàng đi chuẩn bị một bàn thức ăn cho cô. Nhưng nhìn bàn thức ăn đầy ắp trước mắt cô chỉ biết thầm than.

"Trời ạ! Lẽ ra mình phải lường trước được điều này chứ,họ ăn sống. Mà thức ăn thì toàn mùi máu tanh thế này làm sao mà ăn cho được. Ít ra cũng phải làm chín chứ?"

Cô quay sang hỏi em gái nhưng lại biện ra lí do khác mà không hỏi thẳng do sợ họ lại nghi ngờ thêm. Nhưng nàng lại quên mất một điều.

- Có thể nấu chín thức ăn lên được không? Chị hơi khó chịu với mùi máu!-

!!! Mọi người thấy hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của cô. Vì lửa chỉ được mượn từ bộ tộc Hỏa Long nên sẽ sử dụng cho những dịp quan trọng. Mà hơn thế nữa đó giờ cô chỉ toàn ăn sống có bao giờ đòi ăn chín đâu chứ? Mà thịt chín lại không ngon như thịt sống nữa chứ?

Vì thương người tình nên Bạch Thiếu cũng không suy nghĩ nhiều mà rời bàn ăn,lạnh lùng đi ra khỏi hang. Mẹ của Lam Tình Tuyết thấy thế tưởng anh chàng giận nên quay qua nàng trách phạt.

-Con đó, sao lại đi chọc giận thằng nhóc đấy rồi! Nó vì con mà đã tốn bao công sức rồi. Bây giờ lại đòi ăn thịt chín là sao? Lửa khó mượn lắm đấy con biết không?-

-...Con đâu biết đâu!- Thấy bản thân có lỗi nên cũng đuổi theo anh với ý định xin lỗi. Vì dù sao ngoài việc mách tộc trưởng xin cưới cô thì anh ấy cũng không hề làm việc gì có lỗi với nguyên chủ cả. Mà cô thật thất trách khi không nhớ thời này thì khó kiếm lửa mà lại còn đi đòi ăn thịt chín.

Không sao cô đã xuyên tới đây thì sẽ dùng những thứ cô biết để giúp nơi này phát triển hơn không cần phải đi mượn lửa của tộc Hỏa Long khó chịu kia nữa.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play