Vào một buổi chiều mùa thu mát mẻ, những chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống từ những cây cổ thụ trong sân trường trung học. Đối diện với bầu trời màu cam ấm áp Tsukishima Kei và Yamaguchi Tadashi là hai học sinh lớp 10 của Karasuno, đi qua hành lang của lớp học, họ không biết rằng số phận sẽ đưa họ lại gần nhau như thế nào.
Tsukishima Kei với chiều cao nổi bật và vẻ ngoài lạnh lùng, thường bị xem là một người khó gần. Trong khi đó, Yamaguchi Tadashi với tính cách dịu dàng và nụ cười dễ mến, luôn là người thu hút sự chú ý theo cách riêng của mình. Dù hai người chưa bao giờ trò chuyện, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ đã bắt đầu xuất hiện giữa họ, giống như một mảnh ghép của ký ức nào đó từ một cuộc đời khác.
Tối hôm đó, sau một ngày học tập căng thẳng, Tsukishima quyết định đến thư viện để tìm kiếm một không gian yên tĩnh. Anh cần một nơi để suy nghĩ và làm bài tập. Trong khi anh đang dán mắt vào những trang sách, Yamaguchi cũng xuất hiện ở cùng thư viện, với cuốn sách yêu thích của mình và một tâm trạng thư thái.
Khi Yamaguchi lướt qua dãy kệ sách, anh tình cờ nhìn thấy Tsukishima. Sự ngạc nhiên và tò mò lướt qua ánh mắt anh khi nhận ra Tsukishima ngồi ở bàn gần đó. Cảm giác như có điều gì đó quen thuộc, dù chưa bao giờ gặp mặt. Yamaguchi mỉm cười và tiếp tục chọn một cuốn sách, cố gắng không để lộ sự ngạc nhiên.
Tsukishima cảm thấy ánh mắt của Yamaguchi như có một sự gắn kết lạ lùng. Mặc dù anh cố gắng tập trung vào bài tập, nhưng tâm trí anh không ngừng quay trở lại hình ảnh của Yamaguchi. Một cảm giác bồn chồn khó hiểu khiến anh cảm thấy như đang quên điều gì đó quan trọng.
Ngày hôm sau, tại giờ giải lao, Yamaguchi tình cờ đứng gần Tsukishima trong căn tin của trường. Sự gần gũi và những cái nhìn thoáng qua giữa hai người dường như mang theo một kết nối không thể giải thích. Khi Yamaguchi chạm vào tay Tsukishima khi nhường đường, cả hai đều cảm nhận được một sự ngượng gạo nhẹ.
- Xin lỗi, tôi không nhìn thấy bạn.
- Không sao đâu.
Những ngày tiếp theo, hai người bắt đầu thấy nhau nhiều hơn trong những hoạt động của trường. Dù chưa trò chuyện nhiều, nhưng cảm giác quen thuộc giữa họ ngày càng mạnh mẽ. Tại lớp học, trong giờ thể dục, hay thậm chí trong các câu lạc bộ, có một sự đồng điệu kỳ lạ giữa hai người.
Một buổi chiều, trong câu lạc bộ văn của trường, Tsukishima và Yamaguchi tình cờ phải làm việc chung trong một dự án. Lúc đầu, sự im lặng giữa họ làm không khí trở nên căng thẳng. Nhưng khi bắt đầu thảo luận về ý tưởng và trao đổi về chủ đề của dự án, họ dần cảm thấy thoải mái hơn và bắt đầu mở lòng với nhau.
- Cậu có nghĩ rằng câu chuyện này sẽ kết thúc như thế nào?
Yamaguchi hỏi, ánh mắt đầy sự tò mò.
Tsukishima suy nghĩ một lát trước khi trả lời.
- Tôi nghĩ có thể sẽ có một điều gì đó bất ngờ, nhưng không dễ dàng để đoán được.
Cuộc trò chuyện của họ dần trở nên sâu hơn, và sự kết nối không thể giải thích giữa hai người bắt đầu được thể hiện rõ hơn. Dù họ không nói về quá khứ, nhưng có một cảm giác mạnh mẽ rằng họ đã biết nhau từ lâu rồi.
Một buổi tối, khi Tsukishima và Yamaguchi đang về nhà cùng nhau sau một buổi làm việc tại thư viện, trời bắt đầu mưa nhẹ. Họ rảo bước dưới một chiếc ô lớn, và sự gần gũi trong không gian hẹp khiến họ cảm thấy như đang bước vào một thế giới riêng.
Họ tiếp tục đi dưới mưa, và sự kết nối giữa họ ngày càng sâu sắc. Khi chia tay nhau ở 2 con đường, cả hai đều cảm thấy một chút nuối tiếc nhưng cũng đầy hy vọng về những gì sẽ đến.
Dưới ánh trăng mờ, họ bước đi về phía nhà của mình, cảm giác rằng cuộc gặp gỡ của họ không phải là ngẫu nhiên. Cảm giác quen thuộc và bí ẩn vẫn còn hiện hữu, hứa hẹn một câu chuyện lớn hơn đang chờ đợi họ. Trong khi đó, ký ức và cảm xúc từ một cuộc đời khác vẫn âm thầm chờ đợi thời điểm để được tiết lộ.
.
.
.
end 31/07/2024
Updated 42 Episodes
Comments
Dụ An
Ủng hộ tớ đc ko ạ
Tớ cũng sẽ ủng hộ cậu tích cực ạ
2024-08-01
3