Ánh Sáng Trong Bệnh Viện

Khi Tsukishima quay lại với thực tại, ánh sáng trong hành lang bệnh viện mờ nhạt dần khi đêm buông xuống. Nỗi lo lắng và sự căng thẳng không ngừng đè nặng lên vai anh khiến anh không thể ngồi yên. Lòng anh quặn thắt khi nhìn thấy bác sĩ và y tá ra vào liên tục, mỗi người đều có nét mặt nghiêm trọng.

Rốt cuộc, bác sĩ đến trước mặt Tsukishima, ánh mắt đăm chiêu. Tsukishima đứng dậy ngay lập tức, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.

- Bệnh nhân đang trong tình trạng nghiêm trọng. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.

Bác sĩ thông báo với giọng trầm lắng.

Tsukishima gật đầu, mặc dù sự sợ hãi không thể nào che giấu. Anh trở lại ghế chờ, tay vẫn nắm chặt cái túi nhỏ mà Yamaguchi thường mang theo bên mình, giờ đây như một dấu vết còn sót lại của cậu.

Khi đêm khuya đến, Tsukishima quyết định rời bệnh viện một lúc để lấy không khí trong lành. Những con phố vắng lặng và ánh đèn đường nhấp nháy dường như phản ánh sự bối rối trong tâm trí anh.

Những ký ức về Yamaguchi tràn về mỗi hình ảnh đều như một mũi dao sắc nhọn đâm vào trái tim anh. Tsukishima nhớ lại những ngày tháng khi họ cùng cười đùa, những cuộc trò chuyện và sự ấm áp trong những ngày mưa. Anh đã từng nghĩ rằng mọi thứ sẽ luôn như vậy, không bao giờ nghĩ rằng một ngày, sự hiện diện của Yamaguchi có thể biến mất nhanh chóng như thế.

Khi trở lại bệnh viện, Tsukishima cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức. Anh ngồi xuống bên chiếc ghế, đầu gục xuống, tay vẫn nắm chặt một tấm ảnh cũ của Yamaguchi. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, anh nghe thấy tiếng bác sĩ bước đến.

- Bệnh nhân đã tỉnh lại\, nhưng tình trạng của cậu ấy vẫn còn rất nghiêm trọng. Chúng tôi cần phải theo dõi thêm.

Bác sĩ thông báo.

Tsukishima đứng dậy ngay lập tức, vội vã bước vào phòng bệnh. Yamaguchi nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt nhắm nghiền. Tsukishima ngồi bên giường, nắm chặt tay Yamaguchi, cảm nhận được nhịp tim yếu ớt của cậu.

- Yamaguchi\, cậu phải tỉnh lại. Tớ cần cậu...

Tsukishima thì thầm, giọng anh run rẩy. Anh cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực của sự tuyệt vọng.

Nỗi đau và sự hối hận không ngừng hành hạ Tsukishima. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống không có Yamaguchi bên cạnh, và cảm giác mất mát đó khiến anh cảm thấy như đang chìm vào một hố sâu không đáy. Những lời lẽ xỉ nhục của mình những tổn thương mà anh đã gây ra, tất cả giờ đây như một ác mộng không thể tỉnh dậy.

Ngày hôm sau, ánh sáng mặt trời lấp ló qua cửa sổ phòng bệnh, mang theo một hơi ấm nhạt nhòa. Tsukishima vẫn ngồi bên giường Yamaguchi, từng phút giây đều cảm nhận được nỗi lo lắng và căng thẳng đang đè nặng lên vai anh. Sự hiện diện của Yamaguchi là một niềm an ủi nhưng sự im lặng của cậu dường như là một hình phạt tồi tệ nhất đối với Tsukishima.

Yamaguchi đã tỉnh dậy nhưng tâm trạng cậu không hề tốt hơn. Ánh mắt cậu lạnh lùng, không còn sự ấm áp mà Tsukishima nhớ về. Dù cậu cố gắng để tỏ ra bình thản Tsukishima có thể cảm nhận được nỗi đau và thất vọng đang âm ỉ trong lòng Yamaguchi.

Trong những ngày tiếp theo, Tsukishima cố gắng ở bên cạnh Yamaguchi, cung cấp cho cậu sự hỗ trợ và chăm sóc cần thiết. Anh chuẩn bị thức ăn, dọn dẹp phòng bệnh, và làm bất cứ điều gì có thể để làm cho cậu cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng mọi cố gắng của anh đều trở nên vô nghĩa trước thái độ lạnh lùng và sự từ chối rõ rệt của Yamaguchi.

Một buổi chiều, khi Tsukishima đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng bệnh, Yamaguchi chợt lên tiếng:

- Tsukishima\, cậu đã từng hỏi tại sao tôi lại tránh xa cậu. Tôi sẽ trả lời cậu.

Tsukishima ngẩng lên, đôi mắt anh tràn đầy hy vọng và lo lắng. Anh biết rằng đây là cơ hội duy nhất để hiểu rõ hơn về cảm giác của Yamaguchi, và cũng là cơ hội để làm cho mọi thứ tốt hơn.

- Tôi không thể tha thứ cho cậu.

Yamaguchi tiếp tục, giọng cậu lạnh lùng và dứt khoát.

- Những lời cậu đã nói và cách cậu đối xử với tôi không thể dễ dàng bị quên lãng. Tôi cần phải bảo vệ bản thân mình\, và cậu đã làm tổn thương tôi quá nhiều.

Tsukishima cảm thấy như một cú sốc mạnh mẽ đánh vào lòng anh. Anh không thể chấp nhận sự thật rằng Yamaguchi không thể tha thứ cho mình, dù anh đã cố gắng hết sức để bù đắp cho lỗi lầm của mình.

- Tôi biết tôi đã làm sai. Nhưng tôi thật sự không muốn mất cậu.

Tsukishima nói, giọng anh nghẹn ngào.

- Xin hãy cho tôi một cơ hội để sửa sai.

- Tôi không muốn cậu làm vậy nữa. Cậu đã đủ làm tôi tổn thương.

Yamaguchi đáp lại, không có sự cảm thông.

- Mỗi lần nhìn thấy cậu\, tôi lại cảm thấy nỗi đau trở về.

Tsukishima cảm thấy như mình đang bị cột chặt trong một vòng tay vô hình, không thể thoát ra khỏi nỗi đau và sự tội lỗi. Mỗi lần Yamaguchi nói ra sự từ chối, Tsukishima cảm thấy trái tim mình vỡ vụn hơn. Những nỗi đau đó không chỉ đến từ sự mất mát của Yamaguchi mà còn từ sự thất bại trong việc chữa lành những vết thương mà chính anh đã gây ra.

Những ngày tiếp theo, Tsukishima cảm thấy như mình đang sống trong một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc. Mỗi lần bước vào phòng bệnh, anh đều thấy Yamaguchi cố gắng tránh né ánh mắt của mình. Cậu từ chối nói chuyện, từ chối nhận sự chăm sóc chỉ đơn giản là nằm im lặng trong giường bệnh. Những hành động này dường như là một hình phạt mà Yamaguchi đang trừng phạt Tsukishima vì những lỗi lầm trước đây.

Tsukishima không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau của Yamaguchi. Anh đã thử nhiều cách để giao tiếp để bày tỏ sự hối lỗi nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Anh cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực của sự tuyệt vọng, không còn sức lực để tiếp tục cuộc chiến này.

Mỗi đêm, khi ánh sáng của bệnh viện dần nhạt đi, Tsukishima ngồi một mình trong hành lang lạnh lẽo, tự hỏi liệu Yamaguchi có bao giờ tha thứ cho anh không. Anh cảm thấy như mình đang sống trong bóng tối dày đặc của sự tội lỗi và nỗi đau không thể tìm thấy ánh sáng của sự tha thứ hoặc hy vọng.

Khi Yamaguchi cuối cùng được xuất viện, cậu vẫn giữ khoảng cách với Tsukishima. Cậu không trở lại cuộc sống cũ không tham gia các hoạt động mà trước đây hai người cùng chia sẻ. Tsukishima thấy mình đứng bên lề cuộc sống của Yamaguchi, chỉ có thể nhìn cậu từ xa và cảm nhận nỗi đau từ sự mất mát này.

Tsukishima hiểu rằng việc xây dựng lại mối quan hệ với Yamaguchi sẽ không dễ dàng và có thể không bao giờ trở lại như trước. Nhưng anh vẫn hy vọng, mặc dù hy vọng đó ngày càng mờ nhạt.

.

.

.

end 16/08/2024

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play