Sau khi nhóm học sinh kia rời đi, không khí trên bãi biển trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tsukishima và Yamaguchi đứng im lặng, giữa bầu trời đêm đầy sao và tiếng sóng vỗ rì rào, nhưng cả hai đều cảm nhận rõ ràng rằng sóng gió thực sự không nằm ngoài khơi mà đang lặng lẽ cuộn trào trong lòng mỗi người.
Tsukishima quay sang nhìn Yamaguchi, nhận thấy vai cậu bạn đang khẽ run lên. Không thể chịu nổi cảm giác bất lực này, cậu quyết định không để Yamaguchi phải chịu đựng thêm nữa.
- Yamaguchi chúng ta rời khỏi đây một lúc\, được không?
Yamaguchi ngước lên, đôi mắt mờ nhòa bởi cảm xúc, nhưng cuối cùng cậu cũng gật đầu. Tsukishima bước tới gần hơn, đặt tay lên vai Yamaguchi, cảm nhận sự căng thẳng trong cơ thể cậu. Cả hai bắt đầu bước đi, rời xa khỏi bãi biển tìm một nơi yên tĩnh hơn để có thể trò chuyện.
Họ đi dọc theo con đường ven biển, ánh đèn đường vàng chiếu xuống, tạo ra những vệt dài trên mặt đất. Tsukishima cảm nhận được sự nặng nề trong từng bước đi của Yamaguchi nhưng cậu biết rằng cậu không thể ép Yamaguchi phải mở lòng ngay lập tức.
Cuối cùng, cả hai dừng lại ở một góc yên tĩnh, xa khỏi sự ồn ào của thành phố. Yamaguchi ngồi xuống một băng ghế gỗ cũ kỹ, mắt nhìn xuống mặt đất, tránh ánh nhìn của Tsukishima. Cậu cảm thấy xấu hổ, sợ hãi và lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau này. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây khiến không gian thêm phần u ám.
- Tsukki\, tớ xin lỗi.
Yamaguchi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào.
- Tớ không muốn cậu phải chịu đựng tất cả những điều này vì tớ. Tớ đã gây ra rắc rối cho cậu...
Tsukishima ngồi xuống bên cạnh Yamaguchi lặng lẽ lắng nghe cậu. Ánh mắt của Tsukishima đầy sự thấu hiểu và lo lắng nhưng cậu không nói gì, chỉ chờ đợi Yamaguchi tiếp tục.
- Từ khi mọi người bắt đầu nói về tớ\, tớ đã cố gắng không để ý đến họ nhưng những lời nói đó giống như những vết cắt nhỏ dần dần làm tớ đau đớn.
Yamaguchi nói tiếp, giọng cậu trở nên run rẩy.
- Tớ sợ phải đến trường\, sợ phải đối diện với những ánh mắt soi mói. Tớ đã nghĩ rằng nếu tớ tránh xa cậu thì mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn nhưng bây giờ tớ nhận ra rằng tớ chỉ đang tự làm khổ mình và cả cậu nữa...
Tsukishima nhìn Yamaguchi, lòng cậu chùng xuống khi nhận ra bạn mình đang phải đối mặt với nỗi đau và sự cô lập lớn đến nhường nào. Cậu không biết phải nói gì để xoa dịu nỗi đau ấy, nhưng cậu biết rằng điều quan trọng nhất lúc này là để Yamaguchi biết rằng cậu không hề đơn độc một mình.
- Yamaguchi.
Tsukishima đặt tay lên vai cậu bạn của mình.
- Tớ không biết phải làm sao để khiến mọi chuyện trở nên tốt hơn\, nhưng tớ chắc chắn một điều tớ sẽ không để cậu phải chịu đựng một mình. Chúng ta sẽ cùng nhau đối diện với tất cả những điều này. Cậu không cần phải gồng mình lên chịu đựng nữa.
Yamaguchi ngước lên nhìn vào mắt Tsukishima. Cậu cảm thấy trái tim mình dịu lại, như thể gánh nặng trên vai đã nhẹ đi phần nào. Tsukishima luôn là người bạn mà cậu có thể dựa vào luôn xuất hiện bên cạnh cậu mỗi khi cậu cảm thấy yếu đuối nhất. Dù cậu có sợ hãi, có lo lắng đến đâu, thì sự hiện diện của Tsukishima cũng giống như một nguồn sức mạnh vô hình giúp cậu đứng vững.
- Tớ sợ... Tớ sợ rằng mọi thứ sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.
Yamaguchi thở dài.
- Nhưng có lẽ cậu nói đúng. Tớ không nên trốn tránh nữa. Tớ phải đối diện với nó\, dù có khó khăn đến đâu.
Tsukishima khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cậu biết rằng Yamaguchi đã bắt đầu chấp nhận sự thật và sẵn sàng đối diện với những thử thách phía trước.
- Chúng ta sẽ đối diện với tất cả\, cùng nhau nhé?
Yamaguchi nhìn Tsukishima, cảm thấy sự biết ơn tràn ngập trong lòng. Cậu biết rằng cậu không còn phải đối mặt với những điều khủng khiếp một mình nữa. Với Tsukishima bên cạnh cậu có thể vượt qua mọi thử thách, dù khó khăn đến đâu.
Dưới ánh sao mờ ảo, họ cảm nhận được rằng dù sóng gió có cuộn trào đến đâu, thì cuối cùng mọi thứ rồi cũng sẽ lắng dịu lại, và họ sẽ tìm thấy bình yên trong lòng nhau.
Tuy nhiên, Tsukishima vẫn không thể quên được ánh mắt khắc nghiệt của nhóm học sinh kia. Cậu biết rằng họ sẽ không để mọi chuyện dừng lại ở đây, và những lời đồn sẽ sớm lan ra khắp trường. Cậu cảm thấy lo lắng cho Yamaguchi nhưng cậu cũng phải giữ bình tĩnh để có thể bảo vệ bạn mình khỏi những điều tồi tệ sắp tới.
Yamaguchi đứng dậy, quay về phía Tsukishima và nói nhỏ.
- Cảm ơn cậu\, Tsukki. Tớ không biết nếu không có cậu\, tớ sẽ phải làm gì...
Tsukishima đứng lên theo, mỉm cười nhìn bạn mình.
- Cậu không cần phải cảm ơn tớ\, Yamaguchi. Chúng ta là bạn mà\, đúng không? Bạn bè luôn ở bên nhau bất kể điều gì xảy ra.
Yamaguchi khẽ gật đầu, cảm nhận sự ấm áp trong lòng. Cả hai cùng nhau rời khỏi băng ghế bước chậm rãi trên con đường trở về nhà. Dù không biết điều gì sẽ chờ đợi họ ở phía trước, nhưng họ biết rằng miễn là có nhau, họ có thể đối diện với tất cả.
Trong lòng Tsukishima, cậu đã quyết định sẽ bảo vệ Yamaguchi bằng bất cứ giá nào. Cậu không để cho bất kỳ ai làm tổn thương bạn mình, cậu sẽ sẵn sàng đối đầu với bất kỳ ai cố gắng gây rắc rối cho Yamaguchi.
Nhưng sâu trong lòng, Tsukishima cũng không thể phủ nhận rằng những lời đồn đại kia đã bắt đầu làm cậu lo lắng. Cậu biết rằng xã hội này đầy rẫy những định kiến, và cậu sợ rằng Yamaguchi sẽ phải chịu đựng thêm nhiều đau khổ nữa.
.
.
.
end 10/08/2024
Updated 42 Episodes
Comments