Mảnh vỡ

Những ngày sau khi Yamaguchi quyết định giữ khoảng cách, Tsukishima cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong cuộc sống hàng ngày của mình. Yamaguchi, người luôn ở bên cạnh với nụ cười nhẹ nhàng giờ đây như một bóng ma mờ nhạt. Cậu không còn tìm đến Tsukishima nữa và cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cậu muốn quay lại. Thay vào đó, Yamaguchi bắt đầu thể hiện một tinh thần vui vẻ và tích cực hơn khi cậu bắt đầu hòa nhập lại với bạn bè, tham gia các hoạt động trong trường, và dường như tìm lại được niềm vui mà cậu đã mất.

Nhìn thấy Yamaguchi cười nói vui vẻ với bạn bè, Tsukishima cảm thấy một nỗi đau lặng lẽ len lỏi vào tim mình. Anh từng nghĩ rằng sự rời xa của Yamaguchi sẽ giúp anh thoải mái hơn nhưng bây giờ mỗi lần nhìn thấy cậu mà không thể nói chuyện, Tsukishima cảm thấy như có gì đó đang mất dần, một phần quan trọng trong cuộc sống của anh đang bị cướp đi mà anh không thể làm gì để ngăn chặn.

Một buổi chiều, trên đường từ trường về nhà, Tsukishima tình cờ thấy Yamaguchi đang ngồi bên đường, tay cầm một hộp thức ăn nhỏ, mỉm cười nhẹ nhàng khi cho một con mèo hoang ăn. Hình ảnh ấy làm tim Tsukishima thắt lại. Cậu vẫn là Yamaguchi, người luôn quan tâm và yêu thương những sinh vật yếu ớt xung quanh mình. Tsukishima do dự, nhưng sau cùng anh lấy hết can đảm bước đến gần Yamaguchi.

- Yamaguchi...

Tsukishima lên tiếng nhưng giọng anh khẽ run như sợ rằng chỉ cần nói một lời thôi cũng đủ để phá vỡ sự bình yên nhỏ bé mà Yamaguchi đang tận hưởng.

Yamaguchi ngẩng lên, nhìn Tsukishima với ánh mắt bình thản không có sự phẫn nộ hay buồn bã như trước đây nhưng cũng chẳng có chút nhiệt tình nào trong đó. Cậu chỉ gật đầu nhẹ như một lời chào xã giao rồi tiếp tục cho con mèo ăn mà không nói gì thêm.

Tsukishima cảm thấy trái tim mình chùng xuống. Anh nhớ những ngày trước đây khi Yamaguchi luôn cười nói không ngừng đôi lúc làm anh cảm thấy ồn ào và phiền phức. Nhưng giờ đây, cậu không còn đáp lại bất kỳ lời nói nào của anh nữa, không còn những cuộc trò chuyện dài mà trước đây Tsukishima từng thấy mệt mỏi. Sự im lặng này khiến Tsukishima cảm thấy lạc lõng và bất an.

- Tớ xin lỗi vì những gì tớ đã nói\, Yamaguchi.

Tsukishima nói, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.

- Tớ không nên nói những điều đó. Tớ không muốn mất cậu.

Yamaguchi im lặng một lúc, nhìn vào đôi mắt của Tsukishima. Cậu có thể thấy sự hối hận chân thành trong đó, nhưng nỗi đau mà cậu đã phải chịu đựng vẫn còn rất lớn. Yamaguchi không muốn tổn thương Tsukishima thêm nữa, nhưng cũng không muốn bị tổn thương thêm.

- Bạn học Tsukishima\, chúng ta đều cần thời gian.

Yamaguchi nói khẽ, cậu không còn gọi cái biệt danh của tsukishima nữa.

- Tớ không muốn làm phiền cậu nữa\, nhưng tớ cũng không muốn quay lại như trước kia. Tớ cần phải bảo vệ bản thân mình.

Tsukishima cảm thấy trái tim mình thắt lại. Anh muốn nói thêm điều gì đó, nhưng ngay lúc đó, một chiếc xe hơi phóng nhanh trên con đường hẹp phía sau Yamaguchi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Tsukishima thấy chiếc xe tiến đến gần với tốc độ nguy hiểm, và bản năng trong anh nổi lên. Anh lao đến Yamaguchi, đẩy cậu ra xa khỏi làn đường, nhưng không ngờ rằng chính Yamaguchi lại cố gắng kéo anh tránh ra khỏi vùng nguy hiểm.

Tiếng va chạm mạnh vang lên, làm không gian xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng đến rợn người. Tsukishima cảm nhận được cơ thể Yamaguchi trượt khỏi vòng tay anh, ngã xuống mặt đường với tiếng thở yếu ớt. Mọi thứ như chậm lại trong khoảnh khắc ấy, khi Tsukishima quỳ xuống bên cạnh cậu, cố gắng cầm máu từ vết thương trên trán Yamaguchi. Mắt anh mở to, hoảng loạn nhìn vào cậu.

- Yamaguchi! Cậu đừng như vậy... Tớ xin lỗi! Là lỗi của tớ...

Tsukishima hoảng loạn, nghẹn ngào nói khi nhìn Yamaguchi từ từ nhắm mắt lại, môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ trước khi chìm vào vô thức.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa, nhưng với Tsukishima, tất cả như đã quá muộn. Anh ngồi đó, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay Yamaguchi, nước mắt rơi xuống không ngừng. Trong lúc trước, anh luôn nói rằng Yamaguchi thật ồn ào, nhưng giờ đây cậu chẳng bao giờ đáp lại một lời nào nữa.

Khi Yamaguchi được đưa đến bệnh viện, Tsukishima đứng bên ngoài phòng cấp cứu, đôi tay lạnh cóng, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Anh không ngừng tự trách mình vì đã không thể ngăn chặn tai nạn, dù anh đã cố gắng hết sức. Những lời anh đã nói, những cảm xúc không được thổ lộ, giờ đây như một đòn đánh mạnh mẽ vào tâm trí anh.

Ngồi trong hành lang lạnh lẽo, Tsukishima cảm thấy như bị bao trùm bởi một bóng tối dày đặc. Mỗi tiếng động, mỗi bước chân qua lại đều như nhắc nhở anh về sự tàn nhẫn của số phận. Những nỗi đau và hối hận đang cào vào lòng anh, như một cơn bão không ngừng, khiến anh không thể thoát ra được.

- Làm ơn\, hãy cứu lấy cậu ấy...

Tsukishima nói trong vô thức, giọng anh nghẹn ngào, nước mắt không ngừng rơi. Cảm giác tội lỗi và đau khổ giằng xé anh, như thể mỗi phần trong anh đang phải chịu đựng hình phạt không thể tưởng tượng nổi. Anh tự hỏi liệu mình có thể tha thứ cho bản thân, nếu như Yamaguchi không bao giờ tỉnh lại nữa.

.

.

.

end 15/08/2024

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play