2. Hệ thống.

Bắt đầu, là từ lúc bao giờ?

__

Cẩn Ngọc Trì xả nước, luôn có một câu hỏi không có lời giải đáp, cậu hợp đôi tay lại để hứng lấy nước đang được chảy xuống từ vòi, âm thanh róc rách dễ nghe bên tai, vang vọng trong phòng tắm. Giọt nước tạo một vũng nhỏ ở lòng bàn tay, và tràn đầy.

Cẩn Ngọc Trì tạt lên mặt, * tóc tách.

Từng giọt nước nhiễu xuống bồn, theo hành động lắc nhẹ của Cẩn Ngọc Trì, giọt nước từ ngọn tóc nhanh chậm rơi xuống.

“Phù....” Cậu thở ra một hơi dài.

“Cơ hội lần 2.” Cẩn Ngọc Trì nhẩm nói, ánh mắt cậu chậm rãi di chuyển nhẹ nhàng, khẽ cụp xuống, lòng có muôn vàn câu hỏi, cậu khẽ ngước lên giơ bàn tay ướt át của mình lau sạch mặt kính, “Mượn xác hoàn hồn ở kiếp trước, đó đã là một kỳ tích rồi, bây giờ lại thêm sống lại.”

“Liệu, mình có phải con người nữa hay không?”

“Chậc.” Nói đến đây, Cẩn Ngọc Trì tặc lưỡi một tiếng, rửa mặt súc miệng nhanh chóng xong, bước khỏi chiếc ghế kê chân, cậu tiện tay rút lấy chiếc khăn lau mặt, mùi thơm thoang thoảng ập đến, thỏa mãn thoải mái đến lạ lẫm. So với vừa rồi còn mơ hồ ngái ngủ, thì lúc này Cẩn Ngọc Trì đã thanh tỉnh hoàn toàn, đủ bình tĩnh để suy nghĩ và sắp xếp lại những việc bản thân cần làm.

Cậu nhấp nhả lòng bàn tay mình, một tay lau mái tóc bị nước tạt ướt sũng, một tay huy nhẹ, đấm vào cửa tủ quần áo gần nhất với bản thân.

\* Rầm!

Ánh mắt Cẩn Ngọc Trì sắc bén ‘Thời Niên Yến ghét mình từ bao giờ nhỉ, âm thầm ghi hận lâu đến vậy, kể cả chính mình cũng không phát hiện ra bất thường.’

Đau nhói bất chợt từ tay truyền đến, Cẩn Ngọc Trì ve vẩy một cái, đưa mắt nhìn căn phòng ngủ lúc này đã tràn vào những tia nắng gắt gỏng của mùa hè, cơn gió vi vu thổi bay lên mành che.

Cẩn Ngọc Trì hít vào một hơi, không khí mát lạnh lại thông thoáng, hoàn toàn không hề có một chút ẩm thốc tối tắm, một hình ảnh ở kiếp trước bay lướt qua, khơi gợi lên cơn tức giận kiềm chế đã lâu của Cẩn Ngọc Trì, cậu tối sầm mặt, nhịn không được mà mắng ‘Địt mẹ, đây mới là nhà chứ, đâu ai như Niên Niên khốn nạn đấy. Là người mà đéo khác gì vong hồn, cặc!’

 ‘Về đây, tao cho mày chết!’

__

“Hắt xì!”

Tiếng sụt sịt khẽ. Thời Niên Yến cảm giác được mũi cực kỳ ngứa, anh đè nén tiếng động của bản năng cơ thể, dùng suy nghĩ cùng hệ thống của mình bàn luận ‘ Khó chịu quá.... Hình như là ai đang mắng anh. ’

﹝Em nghĩ là Cẩn Ngọc Trì, không hắn còn ai vào đây.﹞Hệ thống liệu sự chẳng cần suy đoán cũng biết ai mắng chửi Thời Niên Yến, nó trợn mắt, bỉu môi phán.

 ‘ Đáng để chờ mong đấy chứ. ’ Anh đáp, rũ xuống đầu, rồi nhìn lên xem phản ứng của người ngồi ở ghế lái.

Trên chiếc xe đang di chuyển trên đường núi về đến Cẩn gia, cậu nhóc sau khi vô thức khi nhịn không được khi cắt ngang phải tiếng người đang nói, lúc sau liền thấp thỏm che lại miệng của mình, nhìn vợ chồng nhà họ Cẩn, gia chủ lái xe và phu nhân của mình đang hỏi ý kiến của Thời Niên Yến.

Cẩn gia chủ thích tự mình ngồi vào ghế lái.

Cảm giác làm chủ tay lái cũng như tự mình nắm thế chủ động vận mệnh ở trong tay, ông rất ít khi sử dụng tài xế, dù cho có là có, cũng rất ít.

Phu nhân ngồi ở ghế phó lái, lời một nửa liền ngừng lại, bà không có ghét khi bị cắt lời, không khó để nhận thấy Thời Niên Yến không tự nhiên.

Phu nhân cực kỳ dịu dàng đưa cho Thời Niên Yến khăn giấy, hỏi “Niên Yến, con cảm giác không khỏe à?”

Thời Niên Yến nhận lấy khăn giấy từ tay của phu nhân, anh lắc khẽ đầu, trên mặt anh có vẻ không quá quen với việc được đối xử dịu dàng đến mức ôn nhu như vậy.

Nhưng vì không làm người khác ngượng ngùng hoặc đối với bản thân ấn tượng không tốt, huống chi đây là người nhận nuôi anh, Thời Niên Yến tự nhiên mà cười khẽ, rất nhẹ, đủ để cái sự thấp thỏm lo sợ của bản thân đủ để nhìn ra, và cũng là cho hai vợ chồng Cẩn gia vừa ý với sự khôn khéo mà anh có.

“Dạ.... không, con ổn, con.... chỉ có chút lo lắng thôi, không sao đâu ạ.”

“Là sợ Cẩn Ngọc Trì nhà cô, đúng không?” Phu nhân khẽ bật cười ngay sau khi anh trả lời, càng là vui vẻ cùng bất đắc dĩ hơn khi xem thấy biểu cảm trên gương mặt Thời Niên Yến.

Anh ngượng ngùng, không nghĩ phu nhân lại dễ dàng đoán ra được điều bản thân lo sợ, không còn cách nào, lời nói dối thiện ý bị sự dịu dàng ấy vạch trần, Thời Niên Yến đành thành thật gật đầu.

“Vâng....”

Bà tiếp tục trò chuyện với anh, hòng giảm bớt sự căng thẳng ấy “Cẩn Ngọc Trì nhà cô không xấu, hơn nữa tính tình còn rất dễ nói chuyện, về sau cháu cũng là thành viên trong gia đình của cô, và hơn hết, người muốn có một người em, là Ngọc Trì.”

Thời Niên Yến khẽ hít sâu một hơi, giống như đã có thêm động lực, anh mỉm cười, mi mắt khẽ cong lên vui sướng “Vâng ạ!”

“Con cũng mong.... anh ấy thích Niên Yến.”

“Tất nhiên rồi, cô và chú đều rất thích Niên Yến, và Ngọc Trì cũng sẽ cảm thấy như vậy, không tin.... cháu nghe chú xem!”

Sớm biết tính chồng ít nói, phu nhân họ Cẩn hỏi “Anh có thích Niên Yến hay không?”

“.....” Ông nhìn kính chiếu hậu, đứa bé mãn nhãn ánh mắt cực kỳ chờ mong cùng thấp thỏm mẫn cảm, Thời Niên Yến cẩn thận nhìn vẻ mặt của ông xem có phải thật hay giả, vài giây không thấy ông đáp, đã thoáng chút thất vọng. Giống như còn đang tự mình thuyết phục bản thân, khẽ cụp xuống ánh mắt.

Cẩn Thời Hành lòng mềm mại, cười khẽ rồi đáp “Thích.”

“Hì hì.” Một tiếng cười rất khẽ, Thời Niên Yến khẽ khàng nắm bàn tay đang đặt trên đùi, hạnh phúc đến nhịn cũng đã không nổi.

“Niên Yến cảm ơn ạ, con.... cũng rất thích cô chú.”

“Ừm ~.” Phu nhân vừa ý phụ họa, cảm giác dỗ dành một đứa trẻ hiểu chuyện, cũng là một thành tự không nhỏ, gia chủ thấy vợ mình vui vẻ, sự cưng chiều cũng thông qua từng cử chỉ nhỏ, theo vợ cũng cười. Bầu không khí trong xe hòa hoãn ấm áp vô cùng.

﹝Hừ. ‘ Ngọc Trì cũng sẽ thích ~. ’ Không có đâu, hận không thể giết anh được nữa là.﹞Engfa lên tiếng cười nhạo, cắt ngang và vô tình chen vào trạng thái nhập diễn của Thời Niên Yến.

Vẻ mặt Engfa đăm chiêu lắc lắc đầu, nó cắn lách tách hạt dưa trong tay, hoàn toàn không có loại cảm giác tội lỗi vì phá phách khí thế diễn kịch của Thời Niên Yến. Cũng may là lúc này đã diễn qua màn rồi.

“....” Anh sớm đã tập thành thói quen Engfa lảm nhảm, nhờ đó mà kỹ năng diễn xuất ở kịch bản trước cũng xem như xuất quỷ nhập thần, lừa được Cẩn Ngọc Trì, lừa gần như cả đời, cũng tự lừa rằng bản thân yêu Cẩn Ngọc Trì bằng cả sinh mạng, bằng một cách hối tiếc mà tìm đến cái chết.

Thời Niên Yến tiếng lòng có chút sống không còn gì luyến tiếc, nói ‘ Anh nghĩ mình cũng cần một bác sĩ để trị liệu tâm lý. ’

﹝Thật luôn? ﹞Engfa lập tức vứt đi đống hạt dưa, nó vòng quanh anh, đánh giá sơ lượt dữ liệu cơ thể và trạng thái, nó dụi dụi thân mình béo tròn ở mặt Thời Niên Yến ﹝Kí chủ lúc này giống người hơn rồi! ﹞

 ‘ Vớ vẩn, anh thuận miệng nói, nếu không phải em làm phiền thì anh không có mềm lòng như vậy rồi.... Em, bây giờ em biến đi ra chỗ khác chơi! ’

﹝Xí (`ε´)﹞Engfa phồng má, phụng phịu gặm Thời Niên Yến một ngụm, rồi chạy trốn. Trước khi đi còn không quên phủi sạch tội lỗi﹝Rõ ràng là anh thích người ta, đừng có đổ thừa, em không nhận cái tội trạng từ trời rơi xuống này!﹞

Bóng Engfa mất hút đi, Thời Niên Yến chậm rãi nhìn về hướng của nó ‘Thích.... ’

Phản ứng lại đây, anh trầm mặc, tự mình nắm chặt tay, phủ nhận ‘Không phải.... ’

Hot

Comments

💌

💌

Nhưng liệu Thời Niên Yến có phải hận thật hay không, có khi lại có sự hiểu lầm kh hề nhẹ à nha:)))Mà thôi phòng còn hơn chữa

2025-03-04

0

Hí Cà Ri sốt Thái👽

Hí Cà Ri sốt Thái👽

Oi dào việc gì cũng có thể xảy ra!, hệ thống và kí chủ yêu nhau như Aus em cũng có thể!=)

2025-03-14

1

Hí Cà Ri sốt Thái👽

Hí Cà Ri sốt Thái👽

:/..xin bí kíp phu nhân ơi..con chả kể được gì cho bạn con vì toàn bắt ngắt…

2025-03-15

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play