Thê Thiếp Hầu Phủ
Ở giữa sân một người con gái yếu ớt đang ôm lấy một hài tử cả người đầy máu me, giọng nàng đã lạc đi :
"Mẫu thân chuyện này đâu liên quan đến đệ đệ tại sao người lại đánh đệ ấy, đệ ấy từ nhỏ sức khỏe đã yếu người làm vậy có quá đáng lắm không ?".
Giọng nói the thé của Từ Mộng Giao vang lên :
"Nó bị đánh tất cả là vì ngươi, mối hôn sự tốt như thế ta sắp xếp mãi mới có thể gặp người ta, ngươi thì hay rồi giữa trốn đông người dám từ chối làm cho tri huyện đại nhân mất mặt, ngươi không muốn sống phải không.
Nếu không phải gương mặt ngươi xinh đẹp thì tri huyện đã sai người tống ngươi vào nhà lao rồi.
Thật là báo hại La phủ ta, cũng may tri huyện đại nhân cho ta ba ngày để đưa ngươi sang đấy, ngươi liệu mà xử trí ".
La Uyển Thanh ánh mắt căm giân nói :
"Phụ thân đi vắng sai bà ở nhà quản gia bà lại mang ta đi gả, phụ thân trở về bà sẽ ăn nói ra sao.
Bao nhiêu năm qua bà đối xử với ta và đệ đệ thế nào chứ thật không bằng hạ đẳng mà.
Tên quan tri huyện kia tuổi đã bằng phụ thân ta, trong phủ lại có bao nhiêu thiếp, bà gả ta sang đó có khác gì phá hủy quãng đời còn lại của ta chứ ".
Từ Mộng Giao không đôi co với nàng, bà ta đã hứa ba ngày sau sẽ tận tay đưa nàng đi cho nên không cần phải nói nữa, còn lão gia sau này trở về bà sẽ lấy lý do khác để che giấu.
Chỉ cần con đường buôn bán của lão gia hanh thông chắc chắn lão gia sẽ bỏ qua cho bà ta thôi.
Bà ta quay sang lạnh lùng nói :
"Người đâu đưa đại tiểu thư và đại công tử trở về viện, trong coi cho thật kỹ."
Uyển Thanh biết có nói bây giờ cũng vô dụng, nàng liền đỡ đệ đệ của mình đứng lên, lúc này ánh mắt của đệ vô cùng sợ hãi.
Từ nhỏ đệ đệ đã rất thiệt thòi, mẫu thân vì khó sinh mà mất, nàng đã từng hứa với mẫu thân sẽ chăm sóc đệ đệ thật tốt, vậy mà nàng thật vô dụng.
Đệ đệ trở về phòng thì nước mắt tuôn rơi xoa nhẹ lên vết thương trên tay nàng hỏi :
"Tỷ tỷ, tỷ có đau hay không?, mụ đàn bà kia thật độc ác, phụ thân mới rời đi không lâu mụ ta lại trở mặt, bây giờ phải làm sao ?".
Ánh mắt Uyển Thanh vô cùng kiên nghị nói :
"Bỏ trốn, bây giờ chúng ta phảo bỏ trốn lên kinh tìm di mẫu, dù sao di mẫu cũng là thiếp thất nhà quan, chắc chắn sẽ bảo vệ được tỷ muội ta".
La Văn Vũ dáng vẻ lo lắng hỏi:
"Nhưng chúng ta không có ngân lượng, đường đến kinh thành lại xa xôi, tỷ đệ chúng ta làm sao mà đi cho được ".
Uyển Thanh trấn an đệ đệ rồi nói :
"Tỷ đã tính toán thật kỹ rồi, tỷ đã giấu được một số ngân lượng và một số di vật của mẫu thân, chỉ cần tỷ bán nó đi, chúng ta cải trang bí mật xuôi thuyền đi Giang Nam đến lúc đó bà ta có biết cũng đã muộn rồi.
Tỷ không muốn cuộc sống sau này của mình bị kẻ khác khống chế, tỷ thà làm thê nhà nghèo chứ không làm thiếp nhà giàu ".
Văn Vũ gật đầu nói :
"Đệ sẽ đi theo tỷ, tỷ yên tâm đệ sẽ cố gắng học hành sau này thi đỗ tân khoa trạng nguyên lúc đó đệ sẽ bảo vệ tỷ ".
Uyển Thanh xoa đầu cậu rồi nói :
"Đúng, hai tỷ đệ chúng ta sẽ nương tựa vào nhau, chỉ cần an toàn đến kinh thành chắc chắn di mẫu sẽ cưu mang chúng ta.
Bây giờ chúng ta cần nghỉ ngơi, tỷ đã dò la tin tức tối ngày mai mới có thuyền đi xuôi kinh thành, đường đi gian nan hiểm trở tỷ đệ chúng ta phải đối mặt.
Tối hôm đó Uyên Thanh sắp xếp một ít đồ phòng thân, một ít ngân lượng, nếu tính toán có thể vừa đủ cho hai tỷ muội đến kinh thành.
Hôm sau trời vừa chập choạng tối Uyển Thanh đã cùng đệ đệ âm thầm rời đi.
Văn Vũ nhìn tỷ tỷ mình có chút giật mình hỏi :
"Sao tỷ lại hóa trang thành bộ dạng này, nhìn sợ quá ?".
Uyển Thanh từ từ giải thích :
"Bây giờ đệ phải gọi tỷ là ca ca, bên ngoài có nhiều cạm bẫy, tỷ là thân nữ nhi sẽ không được an toàn đệ hiểu không ?".
Văn Vũ tuy mới sáu tuổi nhưng cậu rất thông minh liền gật đầu nói :
"Đệ hiểu rồi ca ca ".
Nàng phì cười rồi cùng đệ đệ đi cửa sau xuất phủ, hai người chạy một mạch đến bến thuyền, Uyển Thanh đưa ngân lượng cho chủ thuyền rồi dẫn đệ đệ đi xuống.
Nàng cùng đệ đệ ngồi đó chờ thuyền xuất phát mà tim muốn nhảy ra ngoài, sợ rằng Từ Mộng Giao phát hiện nàng cùng đệ đệ bỏ trốn.
Cuối cùng trái tim nàng đã được hạ xuống, thuyền đã nhổ neo hướng về phía kinh thành.
Cả thành Cửu Châu này nửa tháng mới có một con thuyền rời bến cho nên nếu bà ta phát hiện thì cũng lực bất tòng tâm.
Con thuyền xuôi dòng trải qua nửa tháng lênh đênh cuối cùng cũng đến nơi, nàng và đệ đệ vừa đi vừa sợ hãi bởi sự hào hoa và náo nhiệt của nó.
Nhưng bây giờ mới là điều nàng lo sợ, nàng chỉ biết di mẫu là thiếp của Vĩnh An hầu phủ, nhưng ở đâu trong kinh thành thì nàng không biết.
Updated 27 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Sinh ra vào thời đấy làm thân phận nữ nhi đã chẳng mấy dễ dàng lại còn mất mẫu thân từ sớm thân cô thế cô thì lại càng khó hơn.
Chúc mừng truyện mới nhé, lại tiếp tục lấp hố thôi/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/
2025-03-26
10
Huê Nguyễn
chào mừng tp mới của tg🌹🌹🌹🌹🌹
2025-03-26
1
Glense
truyện của sóc 2k chưa bao giờ làm ta thất vọng , hóng các chaptieeps thôi
2025-03-26
1