Một buổi sáng đẹp trời ở thành phố Oa-sinh - tơn. Trong một khu kí túc xá của trường đại học nào đó có một con sâu lười cuộn tròn trong chăn. " Bịch....Bịch......bịch....." Đây là tiếng của con sâu lười khi bị rơi xuống đất. Con sâu lười không ai khác chính là Hân Hân. Cô uể oải ngồi dậy :
" Haizzz điên thật lại bị rơi xuống giường rồi. Hôm qua thức khuya để học mệt chết mất. Huhuuuu sao ông trời nỡ đánh thức con....." Hân Hân tự kỉ một hồi thì liền có tiếng chuông điện thoại. Cô cố gắng lết thân xác ra khỏi giường lấy chiếc điện thoại yêu quý của cô. Cô mắt nhắm mắt mở nghe điện thoại mà không biết là ai gọi. Cô tức giận hét lên : " Sáng sớm mà ai làm phiền bà đấy, muốn chết không"
Cô đang chuẩn bị quát tiếp thì có một giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sát khí :
" Con iu mẹ chưa muốn chết đâu "
Cô chợt nhận ra đây là giọng nói của mẹ mình lập tức ngồi dậy thay đổi giọng nói:
" Mommy, OMG mẹ à, mẹ....mẹ gọi cho con sao. Lúc nãy con buồn ngủ quá nên không nhìn điện thoại. Sorryy mommy nha. Love mom. hihi"
Mẹ cô biết tính cách của cô nên cũng không trách mắng gì nhiều chỉ hỏi thăm cô con gái cưng của mình và dặn dò cô rất nhiều thứ. Cô chỉ biết ngán ngẩm vâng dạ :" Con biết rồi mà mẹ. Mẹ yên tâm."
" Mẹ dặn không thừa đâu. Con ý sang bên đấy không có ai ở bên cạnh phải biết tự chăm sóc cho bản thân nghe không. Nhớ giờ mà đi học đấy. Đừng ngủ quên nghe chưa. Sang bên đấy có nhiều trai đẹp đừng có mà hớn hở nghe chưa. Mẹ cho con sang Mỹ là để học hiểu không"
Cô thở dài nẫu ruột :" Yes sir mommy"
Cô như một con người khác khi nói chuyện với mẹ mình. Bên ngoài cô cá tính mạnh mẽ lúc nào cũng lạnh lùng nhưng sâu bên trong cô là một người vui tính đáng yêu nhất là khi cô nói chuyện với những người thân yêu mình.
Cô đang mải nói chuyện với mẹ thì bỗng chợt nhận ra mình đang có việc quan trọng:" Mẹ ơi con mới nhớ ra hôm nay có việc quan trọng, lúc khác rảnh con lại nói chuyện với mẹ nha. Bye mommy."
Mẹ cô chưa kịp nói gì thì Hân Hân đã dập máy luôn. Cô vội vàng vào vệ sinh cá nhân nào thì đánh răng rồi rửa mặt, soi gương, Hân hân rất nhiều thủ tục buổi sáng. Khi cô dậy đã là 9h và nói chuyện với phu nhân xong là 9h35 rồi. Cô nhanh chóng chạy ra tủ quần áo lấy đồ. Cô chọn một bộ đồ thật trẻ trung năng động đầy cá tính. Cô mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen xám. Bên trong mặc áo và quần bó đen nhìn cô thật sự rất ngầu. Cô soi gương lại một lần nữa và cảm thấy nó đã ổn thì chạy ra cửa lấy túi xách đeo chéo màu đen rồi ra ngoài khóa cửa phòng lại. Vì có khu kí túc xá dành cho sinh viên trao đổi giữa các trường trên thế giới nên vì vậy mà cô không phải đi thuê phòng. Ki túc xá nằm cách trường 1km nên cô chỉ cần đi bộ thôi. Trước cổng kí túc xá cô nhìn thấy trước mắt có 1 quán coffe tên Starbucks. Cô mỉm cười và chạy nhanh đến mua một cốc coffee. Khi trên tay đã có 1 cốc coffee thì cô vui vẻ nhận lấy và đang thanh toán có người đến đứng bên cạnh cô và nói bằng tiếng anh : " Làm phiền cô tính tiền cho tôi 2 ly coffee này. Cảm ơn ". ( Chữ viết nghiêng là nói bằng tiếng anh nhé )
Cô ngạc nhiên quay sang có tên người tốt nào hôm nay lại mua coffee cho cô uống. Cô ngẩng đầu lên thì thấy sao vóc dáng này quen quen hình như đã gặp ở đâu thì phải. Cô suy nghĩ một hồi cũng đã nhận ra :" Lại tên điên khùng kia sao. Hắn ta rảnh quá thích đi trêu chọc người khác sao"
Cô nhận ra và vội lấy tiền của anh ta lại và nói với nhân viên bán hàng :" Tính tiền giúp tôi cốc coffee này nhé. Tôi không quen người này. Làm phiền cô. cảm ơn."
Sweet quay sang nhìn cô rồi cười thầm :" Cô gái này thật thú vị. Không thích mắc nợ ai sao. Tôi sẽ cho e mắc nợ tôi cả đời. Đừng hòng thoát khỏi tôi"
Cô thanh toán xong rồi nói với Sweet :" Cảm ơn anh nhưng tôi không muốn mắc nợ ai. Lần sau mong anh đừng lo chuyện bao đồng. Tôi mong sẽ không gặp lại anh. Tạm biệt."
Anh nói lớn bằng tiếng Trung :" Thật may mắn cho em hôm nay tôi bận chứ không thì em không thoát khỏi tay tôi đâu. 5 ngày nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau nhé cô gái của tôi."
Anh nói xong thì tất cả mọi người trong quán coffee đều nghĩ tên này đẹp trai mà thần kinh sao. Toàn nói tiếng gì không à.
Cô nghe anh nói không quay đầu lại chỉ thầm nói:" Tên thần kinh, đồ ảo tưởng"
Cô một mạch đi thẳng đến khu giảng đường để đến gặp giáo sư.
Updated 94 Episodes
Comments