Dịch Phong đã đứng từ nãy đến giờ. Vừa rồi anh định ra bảo nhân viên 8h thì tổ chức sinh nhật cho cô. Nhưng không ngờ anh lại đi ngang qua và nghe thấy hết cuộc nói chuyện giữa cô và bố. Anh nghĩ sao cô gái này lại có nhiều tâm sự như thế. Cô thực sự rất yếu đuối, cô dễ khóc lắm. Cô chỉ tạo ra vỏ bọc mạnh mẽ mà thôi.
Thấy cô vẫn đang nhìn vào chiếc điện thoại anh đi đến bên cô rồi nói : " Đừng khóc tôi sẽ đau lòng lắm "
Cô quay ra nhìn anh : " Tôi không khóc chỉ là trời hơi lạnh nên mới thế thôi "
Anh đứng cạnh cô rồi ánh mắt nhìn xa xăm : " Hôm nay là ngày sinh nhật của em, đừng mít ướt chứ. Tôi sẽ là gia đình của em. Vậy nên đừng buồn nữa. Hãy sinh nhật thật vui vẻ nhé "
Đến đây cô không kìm được nước mắt nữa mà tuôn trào như dòng sông : " Tôi....Tôi nhớ bố lắm. 1 năm rồi bố mới gọi cho tôi. Không biết bố bây giờ có khỏe không nữa. Sao tôi thấy mình vô dụng thế"
Khi nghe thấy cô nói thế trái tim anh như quặn đau rồi ôm cô vào lòng vỗ về : " Hân Hân tôi sẽ bù đắp cho em tất cả "
5 phút sau cô hết khóc, cô đẩy anh ra khỏi người cô : " Cảm ơn nhưng bây giờ tôi không sao. Quay lại bàn thôi "
Anh gật đầu cùng cô quay trở lại bàn ăn.Anh nói : " Em ăn đi nhé. Tôi đi nghe điện thoại"
Cô gật đầu : " Uhm "
Hân Hân đang ăn món tráng miệng thì từ đâu đèn tắt chỉ còn lại những ánh nến vàng lung linh mờ mờ ảo ảo.
Từ đâu đó âm thanh cùng với giọng hát trong trẻo vang lên : " Happy Birthday to you, Happy Birthday to you, Happy Birthday, Happy Birthday, Happy Birthday to.....you. "
Cô cảm động nhìn người con trai trước mặt. Anh nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm, yêu thương và đầy lãng mạn. Dịch Phong tiến về phía cô : " Chúc mừng sinh nhật cô gái của tôi. Chúc em sang tuổi 19 luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, xinh đẹp này. Uhmm còn gì nữa nhỉ. À hãy luôn cười nhé. Đừng bướng bỉnh, phá phách nữa. Mà thôi không sao. Em phá thì tôi xây. Miễn em vui là được rồi"
Anh vừa dứt lời cô liền chạy đến ôm anh với giọng nói cảm kích : " Cảm ơn anh. Tôi thực sự rất may mắn khi có một người bạn như anh "
Phong xoa đầu cô rồi gỡ tay cô ra và bảo : " Ra thổi nến thôi nào "
Cô gật đầu đi ra chỗ bánh kem 2 tầng ở chỗ bàn ăn. Hân Hân quay sang nói với anh : " Cùng tôi thổi nến nhé "
Anh vui vẻ đồng ý. Hân Hân và Dịch Phong cùng nhau thổi nến. Khi thổi nến xong cô nhắm mắt vào ước.
Lúc cô ước xong mở mắt ra thì thấy một hộp quà nhỏ màu xanh biển ở trước mắt. Cô quay lại nhìn anh với vẻ mặt không hiểu gì.
Anh mở hộp ra có 1 sợi dây chuyền rất đẹp. Bên ngoài là mặt trời bên trong có 1 ngôi sao và đặc biệt hơn ngôi sao này mặt bên ngoài của nó có tên cô : " Hân Hân " còn bên trong khắc tên : " P&H"
Cô hỏi anh : " Anh tặng tôi sao "
Anh gật đầu nói : " Đừng từ chối, sợi dây chuyền này sẽ gắn kết chúng ta, nếu em chưa chấp nhận tình cảm của tôi thì chúng ta sẽ bắt đầu làm bạn trước. Hãy giữ gìn nó cẩn thận em nhé vì.....nó chính là kỉ vật của mẹ tôi. Tôi đã khắc lại tên của em trên sợi dây chuyền này. Dây chuyền này tượng trưng cho sự liên kết gắn bó, mãi mãi không tách rời"
Cô nhìn anh : " Tôi sẽ mãi trân trọng tình bạn này và cả sợi dây chuyền này nữa tôi sẽ giữ thật cẩn thận. Cảm ơn anh hôm nay tôi rất vui "
Hai người trò chuyện một lúc thì cũng ra về vì ngày mai cô còn đi học.
9h tại khu kí túc xá
Một chiếc xe BMW đỗ trước cổng kí túc xá. Cô chuẩn bị mở cửa xe thì quay sang nói với anh : " Cảm ơn anh rất nhiều. Hôm nay tôi vui lắm "
Anh xoa đầu cô : " Em cảm ơn tôi 10 lần rồi đấy. Em vui là được rồi. Vào đi. Nhớ ngủ sớm nhé. Đồ ăn đã hết chưa "
" Mà anh không cần mang cho tôi đồ ăn nữa đâu. Tôi thấy mình giống bao ăn ý. Tôi không quen. Bao giờ tôi muốn ăn gì thì sẽ bảo anh"
Anh gật đầu rồi chào cô.
Cô xuống xe rồi đi thẳng vào kí túc xá
Anh lúc nào cũng vậy thấy cô vào thang máy rồi anh mới yên tâm ra về.
Hôm nay Hân Hân tưởng sẽ phải đón sinh nhật một mình nhưng ông trời đã không phụ lòng cô. Định mệnh đã đưa anh đến với cô. Anh chính là món quà to lớn từ ông trời gửi tặng cho cô. Cô sẽ mãi trân trọng anh và trân trọng cả tình bạn này nữa.
Updated 94 Episodes
Comments