"Đội trưởng Lâm, mọi việc sao rồi ạ?" - Minh Liên đi bước đến bên cạnh một một cảnh sát trung niên đầy điềm đạm, đội trưởng lâm có thể xem là một vị tiền bối khó gần vì với ánh mắt đầy sắc bén cũng khiến người nhìn cảm thấy bị dò xét.
"À là đồng chí Liên à! Hiện tại bọn cướp đang cố thủ bên trong, còn đang bắt giữ ba con tin! Tình thế nguy nan vô cùng".
Từng lời nói ra cũng đủ giúp cô hiểu rõ vấn đề hiện tại: "Mã Phi! Cậu...", chưa kịp nói hết câu thì Minh Liên đã bị hình tượng nghiêm túc với chiếc bịch trên đầu của cậu làm cho chẳng nói nên lời. Cô chẳng thèm nói thêm điều gì với cậu ta, giận dữ bỏ đi.
Mã Phi lúc này vẫn còn bày ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, cậu chẳng biết mình đã làm điều gì khiến Minh Liên giận cả.
Minh Liên hít một hơi thật sâu, lên đạn khẩu súng ngắn trong tay, tất cả đã sẵn sàng cho lần hành động này. Nhưng lúc cô vừa định ra tay thì cách cửa ngân hàng mở toang. Tất cả cảnh sát giật mình, ngay lập tức chỉa súng về phía đó. Nhưng kẻ bước ra lại chính là cậu cảnh sát Thiên kia, mà lời nói tiếp theo của cậu ta khiên mọi người sửng sốt: "Tôi đã xử lí xong rồi! Bọn chúng đều đã bị bắt".
"Cái gì?" - Tất cả mọi người ở đó nhận được một phen chấn động trong đó có cả Minh Liên.
Cậu Thiên cũng chẳng để tâm đến ánh mắt của mọi người tiến đến bên cạnh của Mã Phi. Cậu vươn tay lấy túi bánh tráng trên nón xuống, còn sẵn tay lấy một ít ăn thử: "Ngon đấy! Có gì mua tôi một bịch".
"Vâng" - Cậu Mã bất giác đáp lại, mặc kệ anh ta lên xe rời đi.
Các viên cảnh sát sau đó cũng bắt đầu dọn dẹp hiện trường, ai nấy đều vui mừng vì đã xử lý xong vụ này, chỉ duy có Minh Liên thì vẻ mặt vô cùng cay cú vì anh ta lại một lần nữa dẫn trước ngay phút 90. Nhưng bên cạnh đó cô cũng phải khâm phục vì khả năng xử lý tình huống của cậu ta, quả thật đáng để học hỏi.
Suy nghĩ một hồi, Minh Liên cũng quyết định quay về trụ sở.
Sau khi quay về, cô vừa đặt lưng tựa vào chiếc ghế êm ái thì điện thoại bàn đột nhiên reo lên. Cô nhanh chóng bật dậy nhất máy.
Bên kia chỉ truyền đến giọng của một người trung niên, giọng nói trầm ổn nhưng mang khí thế của một vị có quyền lực rất lớn: "Đồng chí Liên lên phòng tôi ngay bây giờ". Sau lời nói đanh thép ấy là sự đóng máy lạnh lùng, cả căn phòng đều đang nhìn về phía Minh Liên.
Sau khi dọn dẹp đống tài liệu bừa bộn trên bàn, cô nhanh chóng cầm một sấp tài liệu chạy ngay lên lầu. Khi vừa đến cửa thì...
"Cậu ngày càng làm việc tốt quá đó! Thực hiện một mình mà không theo lệnh của đội trưởng sao? Cậu nghĩ mình giỏi rồi à?" - Một vị cảnh sát trạc tuổi 50 đang ngồi ở chính giữa phòng quát lớn.
"Quả thật là hôm nay cậu đã lập được công lớn! Nhưng nếu chỉ sơ xuất nhỏ thì con tin sẽ bị giết, mạng người mà cậu xem đây là trò chơi sao?" - Vị ấy vẫn đang rất tức giận, cô chưa từng thấy ông ấy như vậy bao giờ cả.
/Cốc cốc cốc/
Minh Liên dùng hết can đảm gõ cửa phòng, lúc này vị ấy liền trầm tĩnh lại đôi chút: "Vào đi!".
Cô đẩy cửa bước vào thì nhìn thấy ông kia đang uống ực chai nước lọc, ngồi phía góc phòng kia là đồng chí Thiên đang gục đầu, nhìn vào chẳng biết tâm trạng là gì.
"Được rồi, đồng chí Liên đến ghế ngồi đi, ta có việc cần bàn với hai đồng chí".
Sau khoản một tiếng đồng hồ thì cánh cửa ấy mở ra. Cậu ta đi trước, Minh Liên đi sau. cô định giơ tay để nói việc gì đó với cậu con trai trước mặt nhưng rồi lại thôi, cô quay mặt hướng khác mà đi xuống.
Rồi Minh Liên lại phải tiếp tục công việc đi trực của mình, nhưng lần này Mã Phi lại không đi theo vì cậu có đôi việc cần hoàn thành tại trụ sở. Khi nhìn thấy cậu Thiên kia bị quở trách như vậy, không khỏi làm cô nhớ lại năm đó, cha của cô vì tự ý bắn tên cướp đang kề dao lên cổ con tin, dù sự việc đã được giải quyết trót lọt nhưng cha cô vẫn bị cách chức cảnh cáo về sự tự cao của mình.
Đang suy nghĩ mông lung thì tin báo khẩn cấp lại đến: "Phát hiện có một vụ cướp xe tại đường Cao Hoàng, những đồng chí đang gần phạm vi ấy lập tức đến chi viện".
Minh Liên đang lái xe thì lập tức quay đầu, nhấn ga lao như một cơn gió. Tin báo còn truyền thêm: "Chiếc xe biển số 61A-******, sơn màu trắng, hiệu Lamborghini". Sau khi chạy gần đến đường Cao Hoàng thì phía bên kia đường xuất hiện chiếc xe đã bị đánh cắp trong lời khẩn khi nãy, cô liền mở còi báo quay xe đuổi theo.
Mặc dù chiếc xe của cô đang chạy vừa được nhập mới nhưng khi đối mặt với loại xe thể thao ấy thì liền có chút thua thiệt. Trong lòng cô giờ đây như lửa đốt, cành hối hận đã không lấy chiếc xe mới nhất trong gara. Dù bám đuôi rất sát nhưng khi đến đoạn đường kia thì cô liền mất dấu chiếc xe ấy.
Để tránh bỏ lỡ, Minh Liên bắt đầu giảm nhẹ chân ga. Xe của cô như nhẹ lướt không một tiếng động, khi vừa chạy ngang một con hẻm nhỏ thì một luồng sáng chói từ một chiếc xe nào đó chiếu thẳng vào cô. Khi hết loá mắt Minh Liên nhanh chóng chỉnh tay lái nhưng phía trước đã xuất hiện một chiếc xe tải lớn tông mạnh vào xe cô.
Vì tốc độ quá nhanh và quá mạnh, cho nên chiếc xe cảnh sát ngay lật tức nát vụn, mảnh kính vỡ nát văng khắp nơi, vì va chạm mạnh đã khiến đầu của cô bị đập trúng khiến máu chảy rất nhiều.
Khi cô đang bị hoa mắt, đôi mắt dần đờ đẫn và tối dần thì trước mắt Minh Liên, hình ảnh một người đầy quen thuộc bước đến bên và tặng cô một gậy cuối cùng.
/Rầm/
Chiếc xe cảnh sát cháy rực cả một góc đường và thân xác cô cũng rực cháy trước bao con mắt của người dân.
...----------------...
Minh Liên dần mở mắt, nhưng phía trước lại là một mảng tối bao trùm khắp nơi. Cả người Minh Liên đang toả ra một màu xanh ngọc lạnh lẽo. Cô đang tự hỏi bản thân mình [ Là mình đã chết hay còn sống và tại sao người đó lại làm vậy với mình cơ chứ? ]. Một loạt các câu hỏi được đặt ra làm đầu cô đau nhức khôn cùng.
"Cô đã chết rồi! Còn về vì sao hắn giết cô thì ta không biết" - Một người phụ nữ nhẹ nhàng từ trên cao đáp xuống nhưng trang phục lại chẳng giống người của thời đại này.
"Không! Không thể như vậy!" - Minh Liên suy sụp ngồi xuống đất mà khóc.
"Vậy cô có muốn sống lại không?" - Người phụ nữ ấy nhẹ nhàng bước đến đặt tay lên bờ vai cô. Một luồng khí nóng như chạy khắp linh thể của Minh Liên. Cô ngước lên thì thấy người kia quả thật rất giống với người bị đánh mà bản thân đã gặp trong giấc mơ kì lạ đó.
"Tôi sẽ sống lại sao?" - Minh Liên nghi hoặc hỏi.
Người phụ nữ ấy nhẹ nhàng nâng cô dậy: "Phải nhưng mà là trong cơ thể của tôi, tôi bị người khác hại một cách rất thê thảm! Hãy giúp tôi, rồi tôi sẽ trả thù giúp cô!".
Minh Liên định hỏi tại sao thì cô gái ấy liền giải thích: "Vì số tôi đã tận, không thể nào sống thêm được nữa! Nhưng cô lại khác, số mạng cô chưa tận, xin hãy giúp tôi!".
Minh Liên định hỏi gì đó thì người phụ nữ ấy đã lấy hai tay chạm vào đầu cô, một hơi nóng như truyền vào. "Những hình ảnh này là gì?" - Những khung cảnh kì lạ cứ hiện lên trong đầu cô: Nào là từ giã cha mẹ, nhập cung làm tần phi, lần đầu được sủng hạnh và cuối cùng là chuỗi ngày tháng thất sủng với đỉnh điểm là chén thuốc độc được ban. Đầu Minh Liên như muốn nổ tung lên vậy nhưng người phụ nữ ấy vẫn không dừng tay.
"Hãy nhận lấy kí ức này! Hãy giúp tôi cũng như là giúp chính bản thân mình đi cô gái" - Khi cô gái ấy vừa buông tay thì Minh Liên liền mệt mỏi nằm xuống vùng tối vô định.
Ánh mắt chỉ còn thấy hình bóng của một vị phi tử đang dần tan biến: "Hãy sống tiếp cuộc sống này, nó sẽ là chìa khóa sự thật trong tâm hồn cô".
Updated 126 Episodes
Comments
Dung Thùy
thích truyện xuyên không cổ đại nhất
2024-08-31
1
Anonymous
tg quê bình dưởng hỉ
2023-01-04
3
Tiểu Thư Mắt Ma
"càng" hối hận
2022-10-04
1