Minh Liên đang ngồi đấy tận hưởng sự mát mẻ thì nàng cảm thấy có gì đó không đúng lắm: "Ai đó!", nàng ném ngay chén trà trước mặt vào bụi cây.
Đường Bảo và Liên Tâm cùng Minh Liên lùi về phía sau, hai người dù sợ hãi nhưng vẫn bước lên chắn trước chủ tử của mình.
Từ trong bụi, gần một chục tên hắc y nhân đồng loạt lao ra ngoài, trên tay từng kẻ đều đang cầm một thanh đao lớn. Dưới ánh nắng từng thanh đao loá sáng làm toát lên sát khí ngút trời.
Số lượng đó làm lòng Minh Liên như sôi sục lên, tinh thần của một vị cảnh sát trong cô nàng thêm một lần trỗi dậy. Minh Liên chỉ cần nhìn ánh mắt cũng đủ biết, họ đến là để giết bản thân nàng.
"Giết ả cho tao!" - Tên cầm đầu la lớn, cả đám bắt đầu lao vào như vũ bão.
Minh Liên gỡ hộ giáp ném sang một bên mà cũng lao vào. Với thân phận là một cảnh sát đương nhiên đã có chút võ công, cộng với việc từ nhỏ cô nàng đã được cha luyện tập rất khắc khe, nên có thể nói kể cả cha - một vị đội trưởng cảnh sát tài ba, Minh Liên cũng có thể đánh bại.
Một trận hỗn đấu xảy ra, Minh Liên vừa đánh rớt vũ khí kẻ này, xoay người liền đá văng tên kia ra khỏi vòng vây. Một mình Minh Liên thao túng cả đám người, không một tên nào tiến sát được dù chỉ một bước.
Đường Bảo và Liên Tâm đứng bên cạnh cũng phụ giúp chủ tử mình rất nhiệt tình. Vừa có tên bị văng ra thì chẳng biết từ đâu, Liên Tâm phóng đến nhặt lấy cây củi lớn đập mạnh.
Gần 5 - 6 tên bao vây cạnh Minh Liên, biết không thể là đối thủ, chúng nghiến răng ra hiệu, cả đám cùng lúc xông đến như vũ bão. Có thể nói tình thế nguy cấp vô cùng. Minh Liên liền nhặt lấy một thanh đao mà đánh trả với chúng.
Từng nhát chém xuống đều là sát chiêu nhưng đều bị Minh Liên phá sạch. Nhưng dần dần tốc độ của Minh Liên chậm lại đến khi bắt đầu thở hỗn hễn thì nàng mới nhận ra một điều, rằng cơ thể này còn rất yếu. Trong một lúc lơ đển, Minh Liên bị một tên trong số bọn chúng đá đến, thanh đao trên tay văng ra xa. Ngay lật tức một dòng máu đỏ chảy ra từ khoé miệng nàng.
Đường Bảo và Liên Tâm thì đang bận đối phó với 4 tên bên này nên không kịp trở tay. Nhìn thấy chủ tử ngã gục xuống mặt đất, bọn họ không tự chủ mà hét lên.
Một tên bước đến, giơ đao lên chém xuống, Minh Liên chỉ còn cách nhắm nghiền mắt lại chờ đợi cái chết mà thôi. Đột nhiên cây đao ấy văng ra xa cắm thẳng xuống đất. Minh Liên mệt mỏi nằm dưới đất nhìn về phía trước thì thấy Cơ Đế đang chạy đến, đằng sau là cả một đoàn hộ vệ.
Bọn sát thủ thấy vậy liền cong giò mà chạy, nhưng lại không ngờ rằng phía còn lại là đang có một người chắn đường bọn chúng, đôi mắt sắc lạnh như thấu tận tim gan.
Nhìn sơ qua cũng đủ biết là người Hoàng tộc. Trong thời khắc sinh tử, chúng lao về phía chỉ có 1 nam nhân vì nghĩ rằng đó là con đường thoát thân tốt nhất. Cả đám quyết liệt xông lên nhưng thoáng một cái chúng đã đứng im bất động, chỉ còn lại âm thanh của chiếc quạt đang xoay vòng trên bầu trời rồi trở về tay của nam nhân nọ.
Còn về Cơ Đế thì vội vã chạy đến nâng Minh Liên lên, ngay lập tức quay người chạy về phía Dưỡng Tâm điện.
Từ công công nhanh chân chạy đến nam nhân khi nãy, lão thở hồng hộc quỳ xuống hành lễ: "Thành Vương gia cát tường! Lão nô làm phiền người giúp lão dọn dẹp ở đây! Xin đa tạ!". Nói rồi, lão nhanh chân đi theo đoàn quân của Hoàng thượng.
Thành Vương phe phẩy chiếc quạt trong tay rồi nối gót theo sau, đám sát thủ bị điểm huyệt đều bị đám thị vệ lôi đến Thận Hình ty mà tra khảo.
Minh Liên trong vòng tay của Cơ Đế. Ánh mắt nàng ngước nhìn người đang vất vả lo lắng ấy, miệng nàng khẻ mỉm cười, bản thân vô thức dựa sát vào lồng ngực người, nghe tiếng tim đập rồi ngủ thiếp đi.
Thái y sau khi nghe lệnh truyền cũng đã chạy đến kịp lúc khi Cơ Đế vừa về đến Dưỡng Tâm điện.
Trong một nén hương chẩn đoán đó, Cơ Đế lo lắng không thôi, cứ đi qua đi lại làm Thành Vương ngán ngẫm: "Hoàng huynh có thể ngồi xuống không? Đi như vậy làm đệ chóng mặt chết mất!".
Thành Vương thật sự chưa từng thấy, Cơ Đế quan tâm ai đến mức như vậy cả.
Còn Cơ Đế thì cũng muốn ngồi im lắm, nhưng tâm lại cảm thấy bồn chốn vô cùng [ Người phụ nữ này hay trêu chọc mình, thì mình cần gì lo đến vậy chứ! Nhưng sao lại luôn thấy bất an thế này? ].
Cuối cùng thái y cũng bước ra. chầm chậm quỳ xuống nói rõ tình hình, rằng Linh tần chỉ bị thương nhẹ, cần nghỉ ngơi, bồi bổ cơ thể là được.
"Hở??? Chỉ bị thương nhẹ!" - Cơ Đế cũng rất bất ngờ, khi nãy ẵm trên tay còn thấy máu me rồi tùm lum thứ khác, sao lại là thương nhẹ.
Thế là người đi nhanh vào bên trong, nhưng cảnh quan bên trong kiến Hoàng thượng giật mình. Linh tần thương tật đang ngồi ở đầu giường mà sảng khoái uống lấy uống để chén trà ở đầu giường, còn tấm tắc khen: "Trà ngon!".
"Ngon cái đầu nhà nàng! Linh tần! Nàng dám một lần nữa trêu chọc trẫm!" - Cơ Đế cảm thấy như mình bị lừa, lục phủ ngũ tạng như muốn lộn lên trên đầu vậy.
"Thần thiếp cũng chưa từng nói rằng là bị thương rất nặng a! Ai bảo Hoàng thượng sấn sổ tới ẵm thần thiếp đi mất làm gì? Thần thiếp có kịp lên tiếng gì đâu" - Minh Liên cũng như muốn chọc tức Cơ Đế, vừa cười vừa nói, nhưng vẫn không quên việc hệ trọng là uống cạn chén trà trên tay.
Đột nhiên trong lòng hai người loé lên một chút ý nghĩ, không biết tự bao giờ họ lại có thể thân thiết đến mức như vậy. Minh Liên trong vô thức mà sợ hãi, sợ rằng sẽ lỡ lời mà mang tai hoạ thì sao cơ chứ.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Minh Liên chợt tỉnh rồi nhanh chóng quay mặt đi nơi khác, Cơ Đế cũng vậy. Nàng nhanh chóng đứng dậy chỉnh lại chăn giường: "Thần thiếp khoẻ lắm... khoẻ rồi! Thần thiếp cáo lui!" - Lúc này Minh Liên vô cùng lúng túng.
Cơ Đế cũng thế, nhưng khi nhìn thấy Linh tần định rời đi, Hoàng thượng liền nắm lấy tay nàng: "Nàng sẽ tha lỗi cho trẫm chứ?".
Hai người cứ thế mà nắm lấy tay nhau như vậy, Cơ Đế trong lúc này như chờ đợi một câu trả lời thật lòng. Từ khi biết được, sự trách nhầm của mình đã khiến cho Linh tần gặp nhiều trở ngại thì lương tâm Cơ Đế luôn cắn rứt không thôi.
Minh Liên trầm ngâm, lòng nàng lại nặng xuống. Nếu như người trước mặt biết rằng chính họ đã gián tiếp khiến cho nguyên chủ thật sự phải chết, thì cậu nhóc này sẽ cảm thấy thế nào. Trong lúc này, đầu Minh Liên lại hiện lên hình ảnh của vị phi tử kia mỉm cười mà rời đi khi trước.
Minh Liên thở phào một hơi rồi quay sang Cơ Đế mà mỉm cười: "Đương nhiên! Người đã làm những điều tốt nhất rồi!".
Cơ Đế vội kéo Minh Liên vào lòng rồi ôm một cái thật chặt. Cảm giác ấy sao thân thuộc quá, ấm áp, gần gũi và đầy yêu thương. Minh Liên nhớ đến cái ôm của người cha yêu quý, nhớ cái ôm vô tình của một người tri kỉ. Vì cảm giác thương nhớ đó mà Minh Liên không nỡ buông ra, một dòng nước mắt bất giác chảy xuống má, từ thời khắc này, cô đã thật sự gắn chặt với Kim Liên của nơi đây rồi.
Updated 126 Episodes
Comments
Minh Bui
"Từ trong bụi, gần chục tên... trên tay mỗi đứa .." - đoạn này miêu tả từ ngữ sao giống chợ búa quá, dùng từ ko đúng
2022-11-29
5
Vy Vy🤭🤭
gọi hoàng thượng là hắn thì nghe hay và hợp lý hơn, từ cậu nghe kỳ kỳ
2022-06-10
8