Mây đen dần kéo đầy cả bầu trời, các tia nắng mạnh mẽ của ngày hạ đã không còn xuyên qua nỗi những đám mây.
Cả trụ sở cảnh sát bao trùm một màu đêm tối quỷ dị. Trong phòng họp, hàng chục người đang ngồi lịm mặt ở đấy cứ như đang nhìn chầm chầm vào chiếc nón cảnh sát trước mặt, chẳng ai nói với ai một điều gì. Nhưng đâu đấy trong phòng lại vang lên tiếng khóc thút thít.
"Đồng chí Mã! Cậu có thể dừng ngay hành động yếu đuối ấy không? Khóc lóc thì tìm được hung thủ chắc!" - Cậu Thiên liền trở nên bực tức với người ngồi bên cạnh, vì quá giận mà Thiên đã đập mạnh cánh tay xuống bàn khiến cả phòng họp chấn kinh.
"Em cũng có muốn đâu chứ!" - Mã Phi cũng cố kìm lòng nhưng vẫn nấc lên thành từng tiếng rõ ràng.
"Được rồi! Cuộc họp đến đây tạm thời xem là xong, tang lễ sẽ được cứ hành vào ngày mai! Tại nhà riêng của đồng chí Liên" - Vị sếp kia từ từ đứng dậy, cầm lấy bức ảnh mà ông và Minh Liên từng chụp với nhau rồi rời đi, miệng còn thốt ra một câu cảm thán: "Thật tội nghiệp cho con bé!".
Mọi người trong phòng đều đứng dậy đi khỏi, ai ai trên mặt đều mang một vẻ buồn khó nói. Dù sao Minh Liên cũng gắn bó với họ được một khoản thời gian rồi.
Cậu Thiên kia vẫn với vẻ mặt lạnh tanh ấy, đội nón lên đầu rồi rời khỏi. Chỉ còn lại Mã Phi ở đó, cậu ôm di ảnh của cô mà khóc thành tiếng.
Bầu trời lúc này đã tối đen như mực, tiếng sấm chớp vang lên từng hồi trên bầu trời xám xịt.
Đồng chí Thiên - cậu ấy mặc kệ mưa giông kéo đến vẫn rời khỏi trụ sở.
"Này cậu đi đâu vậy?" - Một cậu đồng nghiệp thấy vậy liền hỏi lớn nhưng người đó lại chẳng thèm để tâm đến.
Cậu Thiên đi bộ dưới cơn mưa trút như thác đổ, trên tay vẫn nắm chặt một mặt đồng hồ đã có chút cháy xém. Ánh mắt căm hận vô cùng, những giọt nước cứ rơi xuống gương mặt cậu, không biết đó thật sự là nước mưa hay hoà vào đó lại là nước mắt để khóc cho một người tri kỷ kia chứ.
Sấm chớp cứ như vậy, vang xa đến tận nơi ở của Minh Liên.
/Rầm/ Tiếng sấm vang trời.
"Mưa to trời sẽ lạnh! Chủ tử cầm lấy cái này để giữ ấm thì hơn" - Liên Tâm đưa cho Minh Liên một chiếc bình ấm, giúp nàng vừa sưởi vừa ngồi trước cửa ngắm mưa rơi.
"Chủ tử! Tại sao lúc đó người lại không gặp Hoàng thượng?" - Liên Tâm thấy khung cảnh lúc này có chút buồn tẻ liền hỏi chủ tử mình vài câu.
Nhưng Minh Liên lại không trả lời. Thật tình lúc nãy nghe được Hoàng thượng đến, Minh Liên đã rất lo lắng nên cũng đành tránh mặt, dù sao thân phận của nguyên chủ bây giờ đang bị thất sủng, gặp thì có thể nói được những gì chứ.
Minh Liên có nán lại một chút để xem người đó ra sao, nhưng vừa sắp thấy được mặt thì trời lại nỗi sấm chớp.
Liên Tâm thấy chủ tử mình đang suy tư liền không dám làm phiền mà lui xuống. Minh Liên cũng cầm tách trà nóng lên mà uống một ngụm. Nơi đây bình yên quá, an lành quá, nó cứ như một tấm vải lụa thon thả lướt qua vậy. Cũng vì thế cô chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay biết.
Trận mưa lớn đó kéo dài đến tận tối mới chấm dứt. Minh Liên nhờ đó cũng có được một giấc ngủ thật ngon lành, mọi ưu phiền như được trút bỏ chỉ để lại sự tịnh tâm vốn có.
......................
Trời quang mây tạnh, ánh sáng xuyên qua lớp cửa sổ mờ nhạt như thả nhẹ từng sợi quang lên gương mặt Minh Liên. Nàng bị chính thứ ánh sáng kia làm cho thức giấc, cũng phải dậy sớm thôi vì hôm nay phải đến thỉnh an Hoàng hậu rồi.
Cũng như thường lệ, Liên Tâm nhẹ bưng nước đến cho Minh Liên súc miệng, rửa mặt và bắt đầu thay một bộ đồ đẹp hơn.
"Liên Tâm à!" - Minh Liên ngồi trước gương để cho nô tỳ chải tóc.
"Vâng?".
"Hôm nay không cần trang điểm đâu, đi lấy một bộ đồ màu xanh ngọc đi!" - Nàng vừa nói xong liền lấy ngay đi chiếc lược từ tay Liên Tâm rồi nhẹ nhàng chải tóc.
Liên Tâm sau khi vào trong một lúc cũng đã đem ra một bộ đồ màu xanh ngọc. Mặt nô tỳ biểu lộ sự khó hiểu đến lạ, vì thường ngày chủ tử làm gì thích màu xanh này đâu. Nhưng chút khó hiểu này nô tỳ lại giữ yên trong lòng mình, im lặng mà quan sát.
Minh Liên sau khi thay đồ xong liền quay sang: "Thấy sao? Được không?".
"Thật sự rất đẹp! Nô tỳ chưa từng thấy chủ tử như vậy trước đây cả!".
Minh Liên mỉm cười, một nụ cười của sự đắc ý. Rồi nàng tiến đến gần, cài cho Liên Tâm một bông hoa nhỏ lên tóc: "Như vậy sẽ xinh hơn! Chúng ta đi thôi".
Liên Tâm như đứng hình trước hành động của chủ tử mình, niềm vui trong lòng nữ nô tỳ thế mà dâng trào mãnh liệt. Chủ tử hai người bắt đầu đi đến Trường Sinh cung của Hoàng hậu. Trên tay Liên Tâm cũng không quên mang theo một lọ sương sớm được hứng từ những lá sen sáng nay.
Khi đến nơi, chỉ có vỏn vẹn hai người đang ngồi ở đại điện. Người ngồi ghế đầu tiên bên tay trái là Hiền phi, quanh năm vẫn mãi công việc thêu thùa may vá. Dù không có ân sủng nhưng phía sau lại có gia tộc Tần Cảnh Giai thị làm hậu thuẩn rất lớn.
Người ngồi bên cạnh là Đức phi, có công sinh hạ đại hoàng tử. Cho nên địa vị của người này có thể nói là đứng ngang với Hiền phi.
Minh Liên liền có chút kiên dè bước đến: "Thỉnh an hai vị tỷ tỷ".
"À! Là Linh quý nhân đấy à? Sức khoẻ đã tốt hơn chưa?" - Hiền phi sau khi cho Minh Liên đứng lên liền ôn tồn hỏi.
"Vâng thần thiếp đã khoẻ đi nhiều rồi ạ!" - Nụ cười hiền dịu của Hiền phi giúp nàng đỡ hồi hộp hơn bao giờ hết.
Minh Liên từ từ lui lại ghế ngồi của mình, Liên Tâm bên cạnh biết chủ tử đang lo lắng liền thỏ thẻ vài câu. Minh Liên thấy ý kiến này rất hay liền gật đầu đồng ý.
"Các vị nương nương, Hoàng hậu truyền lệnh, hôm nay không cần đến thỉnh an!" - Một cô cung nữ bước ra thông báo cho cả ba người họ.
Hiền phi có chút nhướng mày nhưng chẳng dám hỏi thêm liền phất áo rời đi. Đức phi cũng vậy, theo sau Hiền phi mà rời khỏi.
Minh Liên liền hạ mình cung tiễn các nương nương. Đợi đến khi hai người họ mất dạng, cô liền cất tiếng: "Ta có mang đến đây một bình sương sớm, mong Hoàng hậu nương nương có thể dùng nó để pha trà!".
"Đa tạ lòng tốt của Linh quý nhân! Vậy để nô tỳ đưa cho Hoàng hậu nương nương giúp người" - Cô nô tỳ kia liền nhanh chóng nhận lấy rồi rời đi. Minh Liên cũng thế mà quay trở về về.
Vì chẳng được gặp Hoàng hậu nương nương, cho nên Minh Liên vô cùng hụt hẫng, đang đi nhanh thật nhanh thì đụng phải một người. Minh Liên lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, nhanh chóng quay lại định mắng mỏ nhưng khi nhìn kỹ người trước mặt thì nàng lại chấn kinh: "Là Hoàng thượng???".
Updated 126 Episodes
Comments
Lan Anh
👍👍
2025-01-12
0
mavis
khó hiểu nha ><
2023-04-19
3
mavis
tự nhiên nghĩ thiên là na9;-;
2023-04-19
3