"Cô đi đâu vậy! Tôi vẫn không hiểu, cô đứng lại đó cho tôi" - Minh Liên nói mớ trong vô thức rồi bất ngờ ngồi bật dậy. Cảm giác này lại đến thêm một lần nữa, trán cô đầy những giọt mồ hôi, hơi thở cũng có chút gấp gáp hơn.
Minh Liên hốt hoảng nhìn xung quanh, chẳng biết nơi này là đâu. Nàng đang tự hỏi với bản thân rất nhiều câu hỏi trong đầu.
Trước mắt nàng giờ đây là một căn phòng đầy xa lạ với màn đỏ chăn ấm, với bàn ghế, bình hoa đầy tinh sảo. Khung cảnh này đối với Minh Liên lạ lắm nhưng cảm giác mang đến vẫn tồn tại một sự quen thuộc đến lạ.
Minh Liên tung tấm chăn dày, loạn choạng bước khỏi chiếc giường lớn, nàng mệt mỏi vịn tay vào cái bàn trước mắt, hốt hoảng, khó chịu, bức bối là những gì Minh Liên đang chịu phải. Nhưng khi Minh Liên đưa mắt nhìn cảnh vật sau lớp cửa sổ mờ ảo kia, nàng đã thật sự tin rằng mình đã sống lại, nhưng ở một nơi khác, hay nói đúng hơn Minh Liên đã xuyên không rồi.
Những kí ức của nguyên chủ bắt đầu ùa về, chúng cứ như một dòng chảy của thời gian đang cuồn cuộn chảy siết trong đầu nàng.
Đột nhiên một cảm giác mát lạnh làm toàn thân Minh Liên tê dại, bàn tay nàng đang hứng lấy từng giọt nước mắt rơi lã chã. [ Là nước mắt sao?Tại sao mình lại khóc? Mình đang khóc hay chính cơ thể này đang khóc vậy? ].
Ký ức mà Minh Liên đang nhìn thấy, đó là cuộc sống của vị phi tử kia từ lúc sinh ra đến khi thất sủng. Cô sinh ra với cha là một vị quan huyện nhỏ, và người mẹ là thứ thiếp của ông.
Từ nhỏ đã phải chịu đủ mọi bất công, tủi nhục. Vì xuất thân là thứ nữ thấp kém nên dễ bị chà đạp bởi những anh chị trên cao, tất cả những công việc từ trong ra ngoài đều là do vị phi tử ấy đảm nhiệm. Dù cực khổ là vậy nhưng nàng ta chẳng bao giờ biết oán than một lời.
Năm Cơ Đế thứ 3, kỳ tuyển tú đầu tiên được tiến hành. Với một hành động đẹp lọt vào mắt của đương kim Thái hậu. Vì thế cho nên nguyên chủ đây đã được chọn.
Cứ ngỡ rằng cuộc sống sẽ được tốt khi được Cơ Đế hết mực sủng ái. Nhưng trớ trêu thay, chính việc đó đã làm Tĩnh quý phi dần dần cảm thấy không vừa mắt.
Thế là bà ta đã dụ dỗ Phương quý nhân đang thân thiết với nguyên chủ, từng bước lên kế hoạch, hại nàng đến tận cùng của đau khổ.
Nguyên chủ vừa mất đi tỷ muội tốt, lại không còn được ân sủng nữa. Từ lúc đó cô tuyệt nhiên trở thành người bị ức hiếp của toàn hậu cung. Và đỉnh điểm là chén thuốc mà quý phi ban cho.
"Cô gái à! Cô đã chịu đủ đau khổ rồi! Việc của cô thì cô hãy làm, còn việc của tôi bây giờ chính giúp cô trả từng món nợ một!" - Minh Liên thốt lên những lời thật lòng với nắm đấm siết chặt cùng đôi mắt lạnh như băng. Minh Liên chẳng ngờ, một nữ tử yếu đuối lại chịu đủ mọi sự đau khổ, tuyệt vọng đến vậy, điều đó khiến Minh Liên càng thêm hận, thêm thù.
Đột nhiên cánh cửa mở ra, một nô tỳ từ tốn bước vào. trên tay còn cầm một thau nước ấm.
/Rầm/
"Chủ...tử...!" - Minh Liên lật tức thu tay lại mà quay sang. Chỉ thấy nô tỳ kia vẻ mặt bất ngờ, thau nước rớt xuống lúc nào chẳng biết.
"Người đã tỉnh rồi!" - Cô gái đó đột chạy đến ôm Minh Liên vào trong lòng mà khóc nức nở.
[ Liên Tâm? ], một cái tên ngay lật tức hiện lên trong đầu nàng. Liên Tâm là cô gái đã hầu hạ nguyên chủ từ lúc nhập cung, dù gắn bó chỉ gần một năm nhưng cảm giác lại vô cùng tin tưởng.
"Thôi nín đi! Dù sao ta cũng tỉnh lại rồi mà!" - Minh Liên cũng đáp lại, vỗ về cho cô ấy bớt khóc. Nàng đã thật sự chấp nhận thân phận mới đầy đặc biệt này.
......................
Tại Chung Túy cung.
Tĩnh Quý phi đang ngồi uống trà với Phương Quý nhân. Cánh cửa mở liền mở, một nô tỳ bước vào thông báo một việc hệ trọng.
"Cái gì? Linh Quý nhân tỉnh rồi? Làm sao có thể?" - Phương quý nhân khi nghe nô tỳ kia nói xong liền hỗn loạn đứng dậy, trong lòng bây giờ đầy rẫy sự bất an. Làm sao cô ta lại tỉnh dậy, cô ta có bẩm báo chuyện gì hay không, hay ta sẽ bị trả thù. Phương quý nhân càng hỏi lại càng sợ.
Tĩnh quí phi thì lại bình thản như thường, vẫy tay kêu nô tỳ kia lui ra. Còn cầm lấy ly trà uống một ngụm nhỏ: "Tỉnh lại thì làm sao?".
"Không sao! Không sao!" - Phương quý nhân tùy tiện trả lời, dù cô biết rằng Tĩnh quý phi sẽ bảo vệ mình nhưng lòng cô vẫn cứ như lửa đốt.
Hai tay cô ta bưng chén trà lên nhưng lại rung rẩy không kiểm soát. Quý phi thấy thế liền mỉm cười một cách khó hiểu nhưng lại đầy ma mị.
......................
"Chủ tử cảm thấy cơ thể mình thế nào rồi?" - Liên Tầm vừa dìu Minh Liên về ghế ngồi vừa hỏi thăm rất tận tình. Chính Mình Liên cũng cảm thấy cơ thể này đã yếu quá rồi.
"Cũng đã đỡ rồi! Nhưng ta đói quá!" - Mình Liên liền bày ra bộ dạng đáng thương kèm theo một chút đau khổ mà nhìn Liên Tâm. Chẳng biết nguyên chủ đã hôn mê bao lâu mà giờ đây Minh Liên cảm thấy vô cùng đói, đói đến tay chân rã rời. Cô nô tỳ nghe thế liền hành lễ lui xuống.
Liên Tâm vừa rời đi, Minh Liên như giải toả được tâm trạng của mình. Nàng thở dài một hơi, quả thật tỏ vẻ hành sự kín đáo, trầm tĩnh không phải tính cách của Minh Liên. Là một người cảnh sát, Minh Liên đã có phần quen với việc tự do rồi. Vì muốn quan sát nơi này nhiều hơn, nàng liền đứng dậy đi xung quanh phòng mặt kệ cơ thể đang đau nhứt khôn cùng.
Thật là đẹp, cách bài trí trong phòng vừa xa hoa nhưng lại trang nhã. Không hỗ là người từng được sủng ái. Minh Liên bước đến thư phòng, bên trong đều được treo đầy các bức tranh nhiều cảm xúc của cùng một người. [ Đây là hoàng thượng sao? ], những ký ức hạnh phúc của nguyên chủ về lúc bên cạnh Cơ Đế trở về nhưng kèm theo đó chính là sự vô tình không lối thoát.
Minh Liên bất giác mỉm cười: "Cô thật sự đã yêu tên này sao chứ? Có vẻ việc dành tình cảm cho hắn lại chính là sai lầm lớn nhất của cô nhỉ?".
"Phải" - Một tiếng đáp nhẹ nhàng phía sau, Minh Liên ngay lật tức cảnh giác quay lại, trên tay đã cầm sẵn một chiếc bút phòng thân. Nhưng khi nhìn thấy người trước mắt thì Minh Liên liền buông tay.
Đó lại chính là linh hồn của thể xác này, là cô gái mà Minh Liên đã gặp sau khi chết. "Ta tưởng rằng cô đã rời đi?" - Minh Liên bất ngờ hỏi, vì bản thân nàng cứ nghĩ rằng nàng ta đã tan biến mất rồi.
"Việc trả thù đương nhiên là quan trọng, ta về đây là muốn nhìn hoàng thượng một lần cuối" - Vị phi tử ấy nhẹ nhàng lướt qua các bức tranh đang treo trên tường, cứ từng tấm từng tấm.
Mọi lần đụng trúng bức nào, cô lại giải thích khung cảnh ấy ra, đây là ấn tượng đầu tiên khi gặp hoàng thượng, đây là bức vẽ mà nàng yêu thích nhất,...Minh Liên liền nhìn ra: "Cô đã quá nặng tình rồi!".
"Không! Ta đã không còn tình cảm gì nữa rồi!" - Cô ấy hạ mình ngồi xuống ghế, ngay trên bàn là một cây đàn tranh màu đen tuyền - "Vì cuộc sống này bây giờ là của cô".
Minh Liên cũng chỉ biết gật đầu mà thôi, không nghĩ nhiều. Giờ đây đã được sống lại là hạnh phúc nhất rồi, không còn than vãn gì hơn.
"Được rồi! Hãy bảo trọng, ta sẽ không làm phiền đến cuộc sống mới này của cô nữa, nhưng nếu cô có cần hãy gọi tên ta ba lần" - Nói rồi, linh thể của vị phi tử dần dần tan thành những tia sáng huyền diệu, những tia sáng ấy lướt qua làm mái tóc của Minh Liên bay phấp phới.
"Nhưng tôi chưa biết tên cô!" - Minh Liên muốn níu kéo người này thêm một chút nữa nhưng chỉ nhận lại hai chữ mà thôi.
"Kim Liên!" - Thì ra là một đoá hoa sen vàng, tên đẹp người đẹp nhưng đã lỡ bị người khác đem nhúng sự xinh đẹp đó vào vũng lầy đáng sợ.
Updated 126 Episodes
Comments
BN
.
2024-08-01
3
Tiểu Thư Mắt Ma
" ức" hiếp
2022-10-04
1
...?!
Xuyên không chứ sao lại là trùng sinh được
2022-06-17
7