Chương 15: Ảo ảnh trong mưa

"Nói cho ngươi biết, Sở Tranh có thể sẽ không bao giờ quay trở lại nữa!"

Phù Uyên vô thức lui lại một bước. Trong lòng y đau đáu, không dám nghĩ đến đối phương lại có thể nói ra những lời trắng trợn như vậy.

Kiếp trước, là do Cố Trường An quá biết giả bộ, hay là do Phù Uyên không có mắt nhìn?

"Tiểu Uyên, ngươi sợ sư bá sao?" Cố Trường An đột nhiên hỏi.

Phù Uyên tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man, khẽ lắc đầu.

Cố Trường An: "Tại sao? Không một đứa trẻ nào lại không sợ người như ta được."

Hắn nói cứ như sợ Phù Uyên không biết mình là người như nào vậy.

Phù Uyên không trả lời câu hỏi không đâu của Cố Trường An mà hỏi lại: "Sư bá, ngươi có thể nói cho ta biết sư tôn ta đang ở đâu được không?"

"Huyền Vũ cung." Cố Trường An nói. "Hắn nói hắn tới Huyền Vũ cung."

Phù Uyên nghe vậy chạy vội đi.

Cố Trường An nhìn theo bóng lưng y, thở dài.

Hắn một mình ra khỏi An Nhiên cư rồi tới Tĩnh Giang cung của sư tôn. Quen cửa quen nẻo, hắn tìm thẳng tới phòng ngủ của Tư Vu.

Không biết tại sao, Tư Vu thường hay ngủ ngày. Nhìn gương mặt khi nằm nghiêng một bên của Tư Vu, Cố Trường An khẽ cười rồi ngồi xuống bên cạnh đối phương, sau đó xốc thẳng người lên ôm vào lòng. Hắn cúi đầu, gần như dán môi lên vành tai đối phương mà thủ thỉ: "Sư tôn, người ngủ ngày là người lười."

Tư Vu nửa tỉnh nửa mê, bất mãn đáp: "Đừng nghịch."

"Sư tôn, người thật sự tàn nhẫn quá đấy." Cố Trường An nói. "Hôm đó Sở sư đệ đã thấy gì mà ngươi phải vô tình như vậy?"

Cố Trường An vừa dứt lời thì người trong lòng liền mở mắt ra. Tư Vu lạnh lùng nhìn Cố Trường An, sau đó hờ hững nói: "Tùy duyên hắn thôi."

...

Huyền Vũ cung đã từng là chốn náo nhiệt một thời nhưng nay lại nhuốm sắc ảm đạm vắng vẻ vì không có lấy một bóng người.

Trời đang đổ mưa. Mưa hòa vào bóng đêm, chảy xuống dưới sân, len lỏi qua những khe rãnh.

Hành lang dài lại quanh co bị mưa gió tạt ướt nhẹp trong Huyền Vũ cung có hai người một lớn một nhỏ đang rảo bước. Đứa trẻ đi đầu là Phù Uyên. Sắc mặt Phù Uyên tái nhợt, y phục đen trên người bị nước mưa thấm ướt, dính sát vào người khiến y khó chịu nhăn mặt lại.

Phía sau Phù Uyên là người mà y tìm giúp đỡ: Vô Tình tiên quân Giang Tư Dư. Sở dĩ Phù Uyên tìm Giang Tư Dư, là bởi y biết quan hệ của Giang Tư Dư và Sở Tranh không tồi.Giang Tư Dư vận một bộ bạch y, tuấn tú xuất trần, nhíu mày lên tiếng: "Ta mở thần thức rồi, nơi này không có lấy một người sống."

Phù Uyên gật đầu đáp: "Vâng."

Y không định mở thần thức tìm kiếm khi bên cạnh còn có người khác. Bởi vì nếu không cẩn thận bị bắt được thì với tu vi Luyện khí cấp hai chẳng đâu, y sẽ bị nghi ngờ.

Giang Tư Dư lại nói: "Phù Uyên, ta dạy ngươi câu pháp chú hong khô y phục được không?"

Phù Uyên không ngờ đến vị tiên quân vô tình này muốn chỉ bảo lại còn hỏi mình như vậy nên hơi ngây người, một lúc sau mới đáp: "Đệ tử sẵn lòng tiếp thu."

Giang Tư Dư nói ra một câu chú.

Phù Uyên: "???"

Thú thực, Phù Uyên nghe không hiểu, cũng chẳng nhớ đối phương đã nói cái gì. Thế nên y im lặng, không làm gì khác ngoài rảo bước thật nhanh rồi tiện đà nhìn quanh. Rất nhanh, hai người đã quẹo qua trái hành lang, nhìn thấy một sân điện lát đá cùng với một cung điện đóng chặt cửa. Phù Uyên không chần chừ một chút nào, nhanh chóng chạy qua, suýt chút nữa là ngã trước bậc thềm cung điện.

Giang Tư Dư thở dài, dùng tốc độ vô thực đi qua chỗ Phù Uyên.

"Ngươi..." Giang Tư Dư muốn nói lại thôi. Y để ý đứa trẻ này cả ngày, phát hiện khi Phù Uyên di chuyển bình thường thì không sao, nhưng thi thoảng tăng tốc hay bước lên bậc thềm thì có hơi kì lạ.

Phù Uyên rất tinh ý nhìn ra nghi vấn trong ánh nhìn của Giang Tư Dư, nói: "Tiên quân chê cười rồi."

Giang Tư Dư lắc đầu, nói cái khác: "Y phục của ngươi vẫn ướt." Đối với cái phép thuật đơn giản như hong khô y phục này thì Giang Tư Dư chẳng cần nghĩ ngợi cũng thi thuật được, nhưng y không định giúp Phù Uyên mà muốn Phù Uyên tự học. Thế là y kiên nhẫn nói tiếp: "Rất dễ, ngươi bỏ chút linh lực rồi đọc pháp chú là được rồi."

Phù Uyên không hiểu cũng chẳng nhớ được chú pháp của Giang Tư Dư, qua loa đáp: "Để sau đi. Chúng ta đi tìm sư tôn trước đã."

Y nói rồi tiến về phía trước, đẩy cửa cung điện ra. Sau một tiếng "két" kéo dài, hai cánh cửa mở toang ra. Bên trong điện khác hẳn với hành lang lập lòe ánh đèn vàng nhạt: tối thui.

Một lớn một nhỏ chân trước chân sau tiến vào trong điện.

"Phù Uyên, lui lại sau ta đi, nơi này không ổn." - Giang Tư Dư nói rồi túm lấy tay Phù Uyên kéo về phía sau. "Thật là không hiểu sao ta lại đồng ý để ngươi theo tới nơi nguy hiểm như vậy cơ chứ? Ơ? Sao đèn lồng trong tay ta lại tắt rồi?"

Phù Uyên không để ý đến lời nói của nam nhân mà nhỏ giọng tự kỷ: "Tối quá."

Y nhớ đến một lần thấy Sở Tranh chỉ vung tay một cái đã thắp toàn bộ đèn ở Minh Ưu cung, suy nghĩ thử một chút cũng lóe lên rất nhanh.

Phút chốc, đèn đóm trong điện sáng hết lên!

Giang Tư Dư kinh ngạc nhìn Phù Uyên, song không nói gì.

Phù Uyên quen thân cái kiểu thi thuật của sứ giả tộc từ lâu rồi, sợ Giang Tư Dư nghi ngờ dò hỏi nên cố tình nói: "Tiên quân, hình như chỗ nào ở Huyền Vũ cung cũng bị dọn trống hoác."

Nhìn cả cung điện này xem, tổng thể thiết kế hoành tráng to lớn nhưng lại không có nổi một vật trang trí xót lại ngoài đèn đóm, ngoại trừ dọn sạch để chủ nhân mới tới thì Phù Uyên không nghĩ ra nguyên do nào nữa.

Nhưng tại sao cả một người giữ cổng cũng không có?

"Phù Uyên." Giang Tư Dư đột nhiên nói: "Ta nghĩ Tiểu Tranh không có ở đây đâu. Hắn là kiếm tu thiên tài, ta tin với năng lực của hắn thì hắn sẽ không dễ gì xảy ra chuyện được, ngươi đừng lo quá. Chúng ta mau quay về thôi."

"Nhưng..." - Phù Uyên chần chừ.

"Không phải còn có một khế ước sư đồ sao? Nếu Sở Tranh có chuyện gì thì khế ước đã cảnh báo ngươi rồi. Với lại, ngươi còn nghe lời Cố Trường An mà đến, ai biết hắn ta có lừa ngươi hay không?" - Giang Tư Dư khuyên nhủ. "Về thôi, nhỡ sư tôn ngươi về rồi lại chẳng thấy ngươi đâu."

"Vậy đành nghe theo tiên quân." - Nghe Giang Tư Dư nói cũng có lý nên Phù Uyên chỉ đành đồng ý trở về.

Có lẽ Cố Trường An chỉ dọa mình thôi. - Phù Uyên nghĩ.

Phù Uyên lại theo sau Giang Tư Dư ra khỏi cung điện trống rỗng.

Bên ngoài vẫn chưa ngừng mưa. Rào rào, rào rào, như thác đổ.

Giữa màn mưa mù mịt được ánh đèn yếu ớt trong những hành lang soi sáng ấy, Phù Uyên bỗng thấy một bóng người mờ ảo che ô đứng trong mưa.

"Phù Uyên? Ngươi đang nhìn gì vậy?"

Giang Tư Dư gọi, Phù Uyên hoàn hồn. Nào đâu còn bóng người che ô nữa, chỉ có mưa rơi. Y giật mình nghĩ, "ảo giác ư?"

Bất chợt, sấm sét nổ ầm ầm vang trời. Cùng lúc đó, có tiếng la hét gào khóc thảm thiết tê tâm liệt phế từ đâu vọng tới, khiến cho tóc gáy Phù Uyên cùng Giang Tư Dư dựng đứng.

"Đi mau!!! Động tĩnh lớn như vậy sẽ gây chú ý rất lớn, nếu ai thấy chúng ta đến đây giữa đêm thì không ổn." Giang Tư Dư vội túm lấy tay Phù Uyên định kéo đi.

Phù Uyên không những không đi theo Giang Tư Dư mà còn giật tay lại, xoay người chạy vào trong cung điện trống trơn vẫn còn sáng đèn. Y nhìn quanh, không chờ được gọi to: "SƯ TÔN! SƯ TÔN! NGƯƠI Ở ĐÂU?"

Khế ước sư đồ trong lòng bàn tay Phù Uyên cứ vậy mà sáng lên, nhoi nhói.

Phù Uyên hoảng loạn nhìn quanh, rõ ràng cảm nhận đối phương gần trong gang tấc mà chẳng thấy đâu, lòng đầy lo sợ. Kiếp người này, Phù Uyên chỉ có mỗi một người có thể tin tưởng dựa dẫm, nếu như đối phương xảy ra chuyện gì không may... thì y phải làm sao đây?

Bỗng dưng không khí ngập tràn mùi máu tươi, tiếng gào thét ghê rợn cũng ngày một chói tai. Hai mắt Phù Uyên chợt tối sầm lại, bên tai cũng ong ong. Y dần dần mất đi ý thức, chỉ cảm thấy có một vòng tay lạnh băng ôm lấy cơ thể mình chạy đi.

Hot

Comments

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

đó là Tô Cảnh Tự nhé mọi người, phải hơn 50 chương người này mới xuất hiện

2024-06-09

0

Hoàng Dương

Hoàng Dương

tên sư tổ này chắc là kẻ nhận tim của Uyên Uyên r

2022-12-10

1

bapluoc 🌽

bapluoc 🌽

người ôm lấy tiểu Uyên chắc là Tranh Tranh đi, cái vị sư tổ này dính dáng đến Cố Trường An thì chắc cũng chẳng tốt lành gì, haizz....

2022-11-28

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ôn dịch
2 Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3 Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4 Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5 Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6 Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7 Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8 Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9 Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10 Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11 Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12 Chương 12: Khế ước sư đồ
13 Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14 Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15 Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16 Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17 Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18 Chương 18: Tiểu tổ tông
19 Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20 Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21 Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22 Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23 Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24 Chương 24: Sát khí không che giấu
25 Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26 Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27 Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28 Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29 Chương 29: Lối thoát
30 Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31 Chương 31: Tình địch của sư tôn
32 Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33 Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34 Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35 Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36 Chương 36: Ác độc
37 Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38 Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39 Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40 Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41 Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42 Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43 Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44 Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45 Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46 Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47 Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48 Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49 Chương 49: Tra hỏi
50 Chương 50: Tai ương
51 Chương 51: Kẻ điên giết người
52 Chương 52: Biệt ly (1)
53 Chương 53: Biệt ly (2)
54 Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55 Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56 Chương 56: Sở phu nhân...
57 Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58 Chương 58: Lời đồn vang xa
59 Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60 Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61 Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62 Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Ôn dịch
2
Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3
Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4
Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5
Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6
Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7
Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8
Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9
Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10
Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11
Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12
Chương 12: Khế ước sư đồ
13
Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14
Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15
Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16
Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17
Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18
Chương 18: Tiểu tổ tông
19
Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20
Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21
Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22
Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23
Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24
Chương 24: Sát khí không che giấu
25
Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26
Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27
Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28
Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29
Chương 29: Lối thoát
30
Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31
Chương 31: Tình địch của sư tôn
32
Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33
Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34
Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35
Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36
Chương 36: Ác độc
37
Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38
Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39
Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40
Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41
Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42
Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43
Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44
Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45
Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46
Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47
Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48
Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49
Chương 49: Tra hỏi
50
Chương 50: Tai ương
51
Chương 51: Kẻ điên giết người
52
Chương 52: Biệt ly (1)
53
Chương 53: Biệt ly (2)
54
Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55
Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56
Chương 56: Sở phu nhân...
57
Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58
Chương 58: Lời đồn vang xa
59
Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60
Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61
Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62
Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play