Chương 20: Đặc quyền của thần tộc

Một trước một sau, hai người xuống lầu.

Ánh linh quang mờ mờ chiếu vào đại sảnh lạnh lẽo vắng tanh. Một nhân viên khách điếm đang gật gà gật gù sau quầy thu ngân, nhìn thấy hai bóng đen đột nhiên xuất hiện không tiếng động thì sợ hết hồn.

"Suỵt!" Thiếu niên bên cạnh Phù Uyên vội ra dấu trước khi người kia hét toáng lên, nhỏ giọng nói. "Chúng ta ra ngoài một chút."

"Nhưng khách quan, bên ngoài trời mưa to lắm." Người kia nhỏ giọng đáp.

Thiếu niên dửng dưng nói: "Là tu tiên giả, tại sao ngươi có thể hỏi một câu ngu dốt đến vậy?"

"..."

Phù Uyên cùng thiếu niên ra ngoài, thiếu niên phù phép lên hai chiếc ô của bọn họ, hễ cứ là nước đến gần họ sẽ tự động dạt ra.

Khi đi được mấy bước ngoài trời, thiếu niên mới hỏi Phù Uyên: "Đi hướng nào bây giờ?"

Nghe vậy, Phù Uyên khẽ nghiêng đầu. Y hơi cụp mắt nhìn thiếu niên bên cạnh, đáp. "Thiên đạo ngươi còn không biết thì làm sao ta biết được?"

Thiên đạo là hệ thống quy tắc thiên địa, được thần giới lập ra từ thời viễn cổ. Thiên đạo dựa vào linh khí thiên địa mà tồn tại, tam tộc yêu nhân ma dựa vào thiên đạo để vận động theo quy tắc đã lập sẵn. Thiếu niên nọ thực ra là một linh hồn bị trói buộc với thiên đạo, cùng thiên đạo tồn tại hoặc suy vong.

"Đừng có gọi lung tung. Bây giờ ta có tên khác rồi, phải gọi là Mục Hạc." Thiếu niên bất mãn đáp. "Còn nữa, cao thì hay lắm sao? Đừng có nhìn người ta như thế!!!"

"Ngươi chấp nhận tên của người ta đặt cho thật đấy à?" Phù Uyên nhướng mày. "Không giống ngươi xíu nào."

Thiếu niên vốn không có tên, bởi vì từ khi bị trói buộc với thiên đạo thì hắn đã quên mất tên mình rồi. Ai biết hắn gặp đâu một người trên lục địa Cửu Quy, người kia đặt tên cho hắn là Mục Hạc.

"Xùy, đừng nói nhảm nữa. Ra tháp Hướng Thiên xem thử đi, ta cảm giác lần này dị trạng hơi lớn."

Mục Hạc khẽ niệm chú, rồi cầm tay Phù Uyên, trong chớp mắt họ đã dịch chuyển tức thời đến tầng cao nhất của tháp Hướng Thiên.

Hai người bọn họ, một là sứ giả tộc, một là linh hồn bị trói buộc với thiên đạo. Cả hai đều sở hữu ý thức cộng hưởng với trời đất, dễ dàng cảm nhận được trấn Tiên Du đêm nay cực kì bất thường.

"Yêu khí rất mạnh, là yêu tộc." Phù Uyên đột nhiên nói.

Sắc mặt Mục Hạc tối sầm lại, hắn thấp giọng: "M* kiếp!"

"Trước kia thôn Vụ Nguyệt cũng từng có yêu tộc cướp bóc, sau đó bị ta phát hiện đuổi đi. Nhưng lần này nhiều quá, xem chừng là chuẩn bị đánh lén." Phù Uyên bình tĩnh nói.

Phù Uyên sống với thân phận bình thường quá lâu rồi, lần nữa xen vào chuyện của sứ giả khiến y không quen lắm. Y hỏi Mục Hạc bên cạnh: "Ngươi thấy sao?"

Sắc mặt Mục Hạc cực kì tệ, nặng nề nói: "Vô Thần quay trở lại rồi... Chuyện yêu tộc phá vỡ quy tắc nhất định là do hắn giật dây! Rốt cuộc hắn muốn gì chứ?"

Phù Uyên sửng sốt.

Y biết Vô Thần trong lời của Mục Hạc. Đó là kẻ không rõ là yêu, nhân, ma, hay quỷ thần, chỉ biết kẻ này tự xưng là Vô Thần, phá rối thiên đạo rất nhiều năm.

Còn Mục Hạc trầm ngâm, chìm vào suy nghĩ miên man.

Khi thiên đạo bị Vô Thần phá, thân là linh hồn bị trói buộc, Mục Hạc đã bị tổn thương nghiêm trọng, suốt gần trăm năm không thể tụ lại thành hình. Tình hình nghiêm trọng, Mục Hạc tìm cách báo tin cho thần giới nhưng bặt vô âm tín. Hắn đành tìm đến thần tộc trên lục địa Cửu Quy - tức sứ giả tộc thì kinh hãi phát hiện ra mười trên mười hai sứ giả tộc ban đầu đã biến mất không thấy tung tích!

Hai kẻ còn lại không đáng tin, Mục Hạc không trông cậy bọn họ mà tự mình tìm cách. Sau đó hắn tình cờ tìm ra Phù Uyên, một sứ giả tộc mới ra đời không lâu, chưa có thần tịch ở thần giới, chưa bị ai phát hiện ra. Hắn bèn ở trong tối chỉ cho Phù Uyên rất nhiều chuyện, rồi rời đi vì lo Vô Thần phát hiện ra đối phương. Song, Mục Hạc không ngờ sau mấy năm mình rời đi, Phù Uyên lại chết trong tay người mình yêu...

Thần tộc không có lục đạo luân hồi, nếu là sứ giả tộc sẽ quay trở về thần giới. Nhưng Phù Uyên không có thần tịch nên không thể về đó. May là minh giới không tiếp nhận linh hồn của Phù Uyên vì y là thần tộc. Mục Hạc bèn hi sinh thần lực trăm năm để đưa Phù Uyên trở về. Chẳng có đoạt xá gì hết, thật sự là Phù Uyên tái sinh. Đương nhiên, chuyện giúp Phù Uyên tái sinh, Mục Hạc không nói cho đối phương biết.

"Mục Hạc?" - Phù Uyên thấy Mục Hạc trầm mặc lâu quá bèn dò hỏi. "Ngươi sao thế?"

"Không có gì. Chuyện này để ta giải quyết." Mục Hạc đáp: "Nếu như Vô Thần thực sự tìm đến đây, chỉ sợ hắn đã phát hiện ra ngươi. Mục tiêu của Vô Thần là ta, không thể để ngươi bị vạ lây được. Trong đêm rời khỏi đây đi, về Vô Cực tiên tông an toàn hơn, ngươi có sư tôn chăm sóc ta cũng an tâm."

"Được." - Phù Uyên đáp.

Mục Hạc bỗng nhiên mỉm cười ôn hòa, nói tiếp: "Quên nói cho ngươi... Về vụ triệu hồi linh khí thiên địa... thật ra không phải là chỉ chuyện trật tự Cửu Quy mới dùng được đâu, đó là đặc quyền vốn có của thần tộc. Lúc trước ta lo ngươi không đủ lí trí trước quyền lực nên không nói thật cho ngươi, ai ngờ ngươi thực sự chưa bao giờ phá lệ."

Dứt lời, Mục Hạc khẽ đọc thầm một khẩu lệnh, một tia sét khổng lồ từ trên trời giáng xuống thiêu cháy tháp hướng thiên, thức tỉnh hàng vạn sinh linh của trấn Tiên Du.

Phù Uyên mơ màng bị tiếng sét làm cho ù tai, lúc định thần lại đã thấy mình không còn ở tháp hướng thiên nữa mà đang đứng trước cửa khách điếm. Trời cũng ngớt mưa.

Nhớ lại mấy lời ban nãy của Mục Hạc, Phù Uyên thở dài, bước vào trong. Người trông quầy ban nãy đã ngủ quên, đại sảnh trống rỗng và yên ắng đến lạnh lẽo. Phù Uyên xuyên qua đại sảnh, đi lên bậc thang dẫn lên lầu trên.

Hành lang không dài, Sở Tranh đang đứng dựa vào cánh cửa phòng Phù Uyên, trầm giọng nói với y: "Tổ tông của ta biết về rồi sao?"

Phù Uyên sửng sốt: "Sư tôn..."

Sở Tranh đột nhiên kéo Phù Uyên dựa lưng vào cánh cửa, hai tay chống lên vây y vào giữa, hỏi: "Khai thật đi, ban nãy ngươi đã đi đâu?"

Hot

Comments

bapluoc 🌽

bapluoc 🌽

tui cứ cảm thấy có cái gì đó giữa Vô Thần và Mục Hạc, mong là ko phải, cơ mà tiểu tổ tông của Tranh Tranh đêm hôm khuya khoắt lại dám đi ra ngoài với nam nhân khác, cái này phải phạt🤣🤣🤣🤣

2022-12-05

3

Lãnh Nguyệt

Lãnh Nguyệt

Phải nhận sớm chứ ko tổ tông chạy mất thì biết làm sao

2022-12-05

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ôn dịch
2 Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3 Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4 Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5 Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6 Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7 Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8 Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9 Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10 Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11 Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12 Chương 12: Khế ước sư đồ
13 Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14 Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15 Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16 Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17 Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18 Chương 18: Tiểu tổ tông
19 Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20 Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21 Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22 Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23 Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24 Chương 24: Sát khí không che giấu
25 Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26 Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27 Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28 Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29 Chương 29: Lối thoát
30 Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31 Chương 31: Tình địch của sư tôn
32 Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33 Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34 Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35 Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36 Chương 36: Ác độc
37 Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38 Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39 Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40 Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41 Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42 Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43 Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44 Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45 Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46 Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47 Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48 Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49 Chương 49: Tra hỏi
50 Chương 50: Tai ương
51 Chương 51: Kẻ điên giết người
52 Chương 52: Biệt ly (1)
53 Chương 53: Biệt ly (2)
54 Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55 Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56 Chương 56: Sở phu nhân...
57 Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58 Chương 58: Lời đồn vang xa
59 Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60 Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61 Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62 Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Ôn dịch
2
Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3
Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4
Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5
Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6
Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7
Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8
Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9
Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10
Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11
Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12
Chương 12: Khế ước sư đồ
13
Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14
Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15
Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16
Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17
Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18
Chương 18: Tiểu tổ tông
19
Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20
Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21
Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22
Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23
Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24
Chương 24: Sát khí không che giấu
25
Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26
Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27
Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28
Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29
Chương 29: Lối thoát
30
Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31
Chương 31: Tình địch của sư tôn
32
Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33
Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34
Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35
Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36
Chương 36: Ác độc
37
Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38
Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39
Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40
Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41
Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42
Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43
Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44
Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45
Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46
Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47
Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48
Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49
Chương 49: Tra hỏi
50
Chương 50: Tai ương
51
Chương 51: Kẻ điên giết người
52
Chương 52: Biệt ly (1)
53
Chương 53: Biệt ly (2)
54
Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55
Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56
Chương 56: Sở phu nhân...
57
Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58
Chương 58: Lời đồn vang xa
59
Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60
Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61
Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62
Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play