Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!

"Ngươi nói gì cơ? Chưa từng có bức tranh nào là của Trầm Uyên sao???"

"Đúng vậy. Vị đạo hữu này nhầm lẫn rồi chăng?

Phù Uyên không thể tin nổi nhìn các chủ Vân Tranh các, hỏi lại: "Các chủ, ngươi nhớ kĩ lại thử xem? Hơn hai mươi năm trước, tháng nào người này cũng đưa tranh tới mà?"

"Thật sự không có... Hay là ngươi tìm nhầm chỗ rồi?"

"Có lẽ ta nhầm thật, làm phiền các chủ rồi."

Phù Uyên thất tha thất thiểu rời khỏi Vân Tranh các.

Vân Tranh các là nơi trao đổi vật phẩm lớn nhất Tây cảnh, từ vật phàm đến thần khí đều có cả. Kiếp trước Phù Uyên rất yêu thích vẽ tranh, bức họa nào y cũng đều tâm đắc cả. Mấy năm bên cạnh Cố Trường An, khi Cố Trường An đi xa, Phù Uyên đều nhờ hắn đem tranh của mình đi Vân Tranh các. Cố Trường An lần nào trở về cũng đưa Phù Uyên một trăm linh thạch thượng phẩm, bảo rằng các chủ Vân Tranh các rất thích tranh của y. Thế mà khi y tới hỏi Vân Tranh các lại chẳng có gì. Vậy thì những bức họa ấy đã đi đâu?

Một lần nữa, Cố Trường An lại khiến Phù Uyên thất vọng đến tột độ. Những chân tình mà y đã dùng cả một đời để đổi lấy chẳng hề được đối phương trân trọng. Ánh sáng mà y yêu thương lại đột nhiên biến thành bóng tối, khiến cho y vô cùng đau đớn.

Nói không còn yêu, là lừa dối. Nhưng y hận hắn, vô cùng hận.

Bên ngoài trời đang mưa, Phù Uyên đang khóc. Ô đỏ che đi gương mặt y. Người qua đường đều không biết nam nhân lớn như vậy mà còn khóc, chỉ biết người này đi từ sáng tới tối mới hết một đoạn đường ngắn ngủn.

Khi Phù Uyên về đến khách điếm phía Tây trấn Tiên Du, trời đã về đêm. Một thiếu niên mặt mũi non choẹt luôn đi theo y, theo vào cả khách điếm, cuối cùng chống tay chặn y lại trên cánh cửa phòng.

Sắc mặt thiếu niên ủ dột, lời nói lại ẩn chứa sự giận dữ khó tả: "Hắn ta đáng để ngươi đau lòng như vậy sao? Phù Uyên? Thế thì ngươi còn muốn báo thù làm gì, chạy tới bên hắn làm kẻ si tình là được rồi!"

Hốc mắt đỏ bừng, Phù Uyên ngơ ngác nhìn thiếu niên. Y đáp: "Ta không quên được, ngươi biết mà."

Thiếu niên nọ gần như là gào lên thẳng mặt Phù Uyên: "Năm đó ta đã cảnh cáo ngươi rồi! Ngươi nói thế nào? Ngươi nói dù thế nào ngươi cũng không hối hận!"

"Ta..."

"Ngươi làm cái gì vậy hả??? Ai cho ngươi bắt nạt đồ đệ của ta!"

Thiếu niên nọ đột nhiên bị một nam nhân từ đâu xuất hiện đẩy sang một bên, lảo đảo. Hắn hơi cau mày nhìn chòng chọc nam nhân mới tới, rồi nói với Phù Uyên đang ngẩn ra: "Phù Uyên, còn cả người này nữa! Ngươi không được quá tin tưởng hắn!"

"Ta là sư tôn của Tiểu Uyên, vì sao hắn không được tin ta?" Sở Tranh bực bội trừng lại thiếu niên. "Với cả, ngươi là ai mà ở đây châm ngòi li gián hả?"

Phù Uyên sợ hai người kia cãi nhau gây chú ý với những người khác, vội vàng kéo cả hai vào phòng, đóng cửa lại.

Thiếu niên không quản có vào phòng hay không, hừ lạnh đáp lời Sở Tranh: "Ta là ai ấy à? Ta là tổ tông của Cửu Quy!!!"

Sở Tranh: "Tổ tông Uyên Uyên ơi, có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!"

Thiếu niên: "..."

Thiếu niên tức quá đi ra ngoài đóng sầm cửa lại.

Phù Uyên: "..."

Phù Uyên không buồn nổi nữa. Y bật cười, đuôi mắt cong cong.

Sở Tranh thấy y cười thì ngẩn ngơ, rồi cũng không nhịn được mỉm cười theo. Hắn không nhắc đến thiếu niên lạ mặt nữa, đưa tay lên sửa sang tóc mai rối bời của Phù Uyên, dịu dàng nói: "Vi sư không ở gần nửa tháng, tổ tông đã có chuyện để khóc rồi sao."

Nửa tháng trước, Phù Uyên vừa thành công đột phá Trúc cơ kì, rồi đánh tiếng với Sở Tranh, rời đi. Sở Tranh làm sao có thể yên tâm để Phù Uyên một mình đi xa được, giải quyết xong chuyện riêng là đi tìm đối phương ngay. Ngờ đâu gặp lại thì thấy Phù Uyên hốc mắt đỏ bừng, còn dường như đang bị người ta chặn cửa bắt nạt.

Lần đầu tiên Sở Tranh thấy Phù Uyên khóc là tám năm trước, khi y thấy hắn bị thương nên đã khóc. Thế nên khi hắn thấy Phù Uyên dường như đã khóc, hắn rất khó chịu.

"Không có, bụi rơi vào mắt thôi." Phù Uyên nhàn nhạt đáp. "Sư tôn, ta muốn nghỉ ngơi."

Ý tiễn khách rõ rành rành... Sở Tranh lại vờ như không hiểu, đáp: "Ừm."

Phù Uyên: "Mời sư tôn về phòng."

Sở Tranh: "..."

Có cần phải nói thẳng thế không?

Hắn xụ mặt ra khỏi phòng, vừa mới đóng cửa quay lại thì thấy thiếu niên ban nãy đang đứng trên hành lang gần đó.

Thiếu niên nọ dáng người không cao lắm, nhỏ nhỏ đáng yêu, nhưng ánh mắt lại như có tia sét hung hãn xẹt qua.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, cuối cùng thiếu niên nọ nói một câu rồi quay người vào phòng mình.

Cậu nói: "Sở Tranh, hi vọng ta không nhìn lầm người."

...

Đêm muộn, Phù Uyên không ngủ được.

Bây giờ đã là khoảng thời gian cuối hạ đầu thu, mưa giông bất chợt. Ngoài trời đang sấm sét rất to, tiếng gió mưa gào thét đập cửa khiến người ta không yên.

Cảm nhận được bất thường sâu trong tiềm thức, Phù Uyên khẽ nhíu mày vén chăn ngồi dậy. Y rời giường, mặc y phục rồi đẩy cửa ra khỏi phòng.

Két...

Thiếu niên ở phòng bên cũng đẩy cửa đi ra. Chẳng ai tỏ ra kinh ngạc với đối phương, gật đầu ngầm hiểu với nhau.

Hot

Comments

Lãnh Nguyệt

Lãnh Nguyệt

Có lẽ những bức tranh của Phù Uyên không chỉ đáng một trăm linh thạch

2022-12-05

2

bapluoc 🌽

bapluoc 🌽

có truyện gì rồi nè, mà thiếu niên đó là ai vậy

2022-12-05

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ôn dịch
2 Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3 Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4 Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5 Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6 Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7 Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8 Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9 Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10 Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11 Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12 Chương 12: Khế ước sư đồ
13 Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14 Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15 Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16 Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17 Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18 Chương 18: Tiểu tổ tông
19 Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20 Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21 Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22 Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23 Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24 Chương 24: Sát khí không che giấu
25 Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26 Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27 Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28 Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29 Chương 29: Lối thoát
30 Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31 Chương 31: Tình địch của sư tôn
32 Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33 Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34 Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35 Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36 Chương 36: Ác độc
37 Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38 Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39 Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40 Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41 Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42 Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43 Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44 Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45 Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46 Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47 Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48 Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49 Chương 49: Tra hỏi
50 Chương 50: Tai ương
51 Chương 51: Kẻ điên giết người
52 Chương 52: Biệt ly (1)
53 Chương 53: Biệt ly (2)
54 Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55 Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56 Chương 56: Sở phu nhân...
57 Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58 Chương 58: Lời đồn vang xa
59 Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60 Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61 Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62 Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Ôn dịch
2
Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3
Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4
Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5
Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6
Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7
Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8
Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9
Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10
Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11
Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12
Chương 12: Khế ước sư đồ
13
Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14
Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15
Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16
Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17
Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18
Chương 18: Tiểu tổ tông
19
Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20
Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21
Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22
Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23
Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24
Chương 24: Sát khí không che giấu
25
Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26
Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27
Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28
Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29
Chương 29: Lối thoát
30
Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31
Chương 31: Tình địch của sư tôn
32
Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33
Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34
Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35
Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36
Chương 36: Ác độc
37
Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38
Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39
Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40
Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41
Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42
Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43
Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44
Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45
Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46
Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47
Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48
Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49
Chương 49: Tra hỏi
50
Chương 50: Tai ương
51
Chương 51: Kẻ điên giết người
52
Chương 52: Biệt ly (1)
53
Chương 53: Biệt ly (2)
54
Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55
Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56
Chương 56: Sở phu nhân...
57
Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58
Chương 58: Lời đồn vang xa
59
Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60
Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61
Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62
Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play