Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!

"Thiên đạo! Thiên đạo đâu? Ngươi ra đây cho ta!"

Gần như ngay lập tức, một làn sương trắng lờ mờ xuất hiện vây quanh Phù Uyên, cất giọng non nớt của một thiếu niên: "Hắn... Hắn sắp chết rồi."

Sắc mặt Phù Uyên tái đi vì sợ hãi, y run run nói: "Không thể nào! Ngươi nói dối! Hắn... hắn... không thể chết được, nhất định là còn có cách."

Thiên đạo cũng run rẩy không kém, nói lắp: "Hắn... Hắn bị kiếm trận phá hủy... Nhưng... Nhưng có thể cứu được, chỉ cần... ngươi đồng ý."

"Nói!"

"Máu... Máu của sứ giả tộc. Cho hắn... rồi chạy đi! Có... Có nguy hiểm lớn!"

Làn sương trắng dứt lời rồi biến mất, hệt như chạy trối chết.

Phù Uyên gấp gáp không biết lấy máu thế nào, không tìm được vật sắc nhọn thì quýnh lên. Cũng may rất nhanh y đã nhìn thấy trong số đồ vật mà Sở Tranh để lại đang rơi vãi dưới sàn có một thanh đoản đao thì vội đi tới nhặt lên. Y rút đao khỏi vỏ rồi không chút chần chừ cứa mạnh vào lòng bàn tay phải của mình.

Máu chảy tí tách, cơn đau đớn ập đến khiến cho Phù Uyên choáng váng trong chốc lát. Y không có thời gian để tâm vết thương, nhanh chóng chạy tới quỳ gối bên cạnh Sở Tranh, tay phải dùng sức bóp miệng hắn ra rồi dùng lòng bàn tay đang không ngừng chảy ra chất lỏng đỏ tươi đút cho đối phương.

Tiếng gào của oán linh Huyền Vũ ngày một lớn hòa lẫn tiếng sấm sét uỳnh uỳnh và cả cấm chế Sở Tranh liều mạng áp đặt lên gã ta ngày càng lỏng lẻo... cũng không khiến Phù Uyên sợ hãi bằng việc Sở Tranh gặp chuyện.

"Sư tôn... Ta là sứ giả tộc, ai... ai được ta phù hộ đều sẽ may mắn... Ta cũng phù hộ cho ngươi... tai qua nạn khỏi."

Và rồi như một kì tích, những vết thương trên người Sở Tranh khép lại bằng tốc độ khó tin, gương mặt trắng bệch cũng dần khôi phục lại huyết sắc. Hắn mở mắt ra, đôi mắt trong trẻo thấu triệt kinh ngạc nhìn Phù Uyên. Bằng chất giọng hơi khàn chứa đầy sự mông lung, hắn nói: "Ta... Ta chưa chết sao?"

Tâm tình rối loạn khủng hoảng của Phù Uyên cuối cùng cũng đã dịu lại. Dường như sau khi qua đi thời khắc khủng hoảng tột độ, Phù Uyên lại trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều. Y vội đứng lên một cách loạng choạng, giấu bàn tay bị thương ra sau lưng rồi cười nhạt nói: "Không sao rồi... Sư tôn đừng nói lời trăn trối nữa. Đợi về núi Minh Ưu rồi, sư tôn nói bao nhiêu cũng được, ta sẽ nghe hết."

Sở Tranh cũng đứng lên theo, ngạc nhiên nói: "Ta... Ta hoàn toàn bình thường rồi!!!"

Phù Uyên đột nhiên hỏi: "Không thể giết oán linh sao?"

Nghe y hỏi vậy, Sở Tranh chỉ thở dài lắc đầu. Hắn không chần chờ thêm nữa, vội đi đến trước mắt Phù Uyên, sau đó cầm lấy bàn tay vẫn còn nhỏ máu bị Phù Uyên giấu sau lưng, thi thuật cầm máu rồi đặt kết giới bảo vệ cho vết thương. Hắn xót lắm, nghẹn ngào hỏi Phù Uyên: "Tiểu Uyên, có đau không?"

Phù Uyên: "Có một chút."

Sở Tranh đau lòng hỏi tiếp: "Nếu hôm nay có nhiều người giống ta... thì ngươi sẽ dốc hết máu sao?"

Phù Uyên biết Sở Tranh tức giận, đành lại gần ôm lấy eo hắn, nhỏ giọng nói: "Sư tôn đừng tức giận mà... Đau một chút thì đã sao chứ, ta không thể mất sư tôn được."

Sở Tranh sững sờ một chốc rồi đỏ cả mắt, suýt nữa đã khóc lớn lên. Hắn nói: "Tiểu Uyên, xin lỗi."

"Đừng xin lỗi, oán linh sắp vùng ra rồi... Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!"

"Được..."

Thấy cấm chế sắp không thể khống chế được oán linh nữa, Sở Tranh bèn nhanh chóng thu hồi mấy đồ vật rơi dưới sàn rồi cõng Phù Uyên chạy ra ngoài.

Ngoài trời mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn gió lạnh thổi vù vù.

Sở Tranh gấp gáp cõng Phù Uyên chạy về phía cung điện lớn ở trung tâm, trong miệng lầu bầu: "Ảo cảnh... phá cảnh... oán hồn... Thiết lập của ảo cảnh này rất kì lạ, rõ là tà đạo nhưng lại kín kẽ che giấu giống như kẻ lập ra nó không mong muốn ai phát hiện ra ảo cảnh vậy. Nếu như là oán hồn của Huyền Vũ làm được thật, hẳn là gã ta phải "mở cửa" chào đón kẻ xui xẻo đi lạc chứ! Ta vắt óc cả tuần rồi vẫn không hiểu mấu chốt phá giải ảo cảnh, còn bị một kẻ mang sức mạnh kinh dị đuổi giết không ngừng... A a a!!! Rốt cuộc là như thế nào!!!"

Bởi vì mất máu quá nhiều nên nãy giờ Phù Uyên mệt mỏi ghé đầu vào vai Sở Tranh, nghe vậy thì bâng quơ bảo: "Có lẽ là gã ta che giấu điều gì đó, không muốn ai biết được."

Sở Tranh: "Nhưng ta đâu thấy gã giấu cái gì?!!"

Phù Uyên: "Ta cũng không thấy."

"..."

Hai người câm như hến suốt một khoảng thời gian cho tới khi đến được trước cửa cung điện lớn.

"Nhất định trong này chứa lối vào cũng phải chứa lối ra..." - Phù Uyên nói. "Vừa nãy ta bị đẩy vào ảo cảnh ở chỗ này."

"Thật ra... Ta đã thăm dò hết khắp mọi nơi trong Huyền Vũ cung rồi, kể cả cung điện này nhưng đều không có tác dụng gì cả." Sở Tranh ảo não đẩy cửa bước vào trong cung điện. "Tiểu Uyên, ban nãy ngươi làm cách nào cảm nhận được ta?"

"Không phải ta thấy sư tôn đang che ô dưới mưa ư?" Phù Uyên mệt mỏi đáp.

Sở Tranh nhíu chặt đôi lông mày. "Làm gì có? Lúc ta rơi vào kiếm trận, đến mạng còn suýt không còn, sao có thể che ô giữa trời mưa được?Không lẽ trong ảo cảnh còn có thêm người khác?"

Phù Uyên cũng nhận ra có gì đó không đúng. Song, hiện tại y thấy mệt mỏi quá nên không muốn bàn luận về vấn đề này nữa, dựa đầu vào vai Sở Tranh nói: "Sư tôn... Hình như oán hồn Huyền Vũ không đuổi theo đâu, ta mệt quá, ngủ một lát nhé."

Sở Tranh cũng biết Phù Uyên mệt, thấp giọng dịu dàng đáp: "Ừm... Ngủ đi. Có ta rồi."

Trước khi thiếp hẳn đi, Phù Uyên mơ hồ nghe được âm thanh tuyệt vọng cùng cực: "Cứu ta... Cứu!"

Hot

Comments

bapluoc 🌽

bapluoc 🌽

ít ng cmt quá, tg cố lên 🥰🥰

2022-11-30

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ôn dịch
2 Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3 Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4 Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5 Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6 Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7 Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8 Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9 Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10 Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11 Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12 Chương 12: Khế ước sư đồ
13 Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14 Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15 Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16 Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17 Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18 Chương 18: Tiểu tổ tông
19 Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20 Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21 Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22 Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23 Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24 Chương 24: Sát khí không che giấu
25 Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26 Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27 Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28 Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29 Chương 29: Lối thoát
30 Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31 Chương 31: Tình địch của sư tôn
32 Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33 Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34 Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35 Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36 Chương 36: Ác độc
37 Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38 Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39 Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40 Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41 Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42 Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43 Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44 Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45 Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46 Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47 Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48 Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49 Chương 49: Tra hỏi
50 Chương 50: Tai ương
51 Chương 51: Kẻ điên giết người
52 Chương 52: Biệt ly (1)
53 Chương 53: Biệt ly (2)
54 Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55 Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56 Chương 56: Sở phu nhân...
57 Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58 Chương 58: Lời đồn vang xa
59 Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60 Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61 Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62 Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Ôn dịch
2
Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3
Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4
Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5
Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6
Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7
Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8
Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9
Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10
Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11
Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12
Chương 12: Khế ước sư đồ
13
Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14
Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15
Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16
Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17
Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18
Chương 18: Tiểu tổ tông
19
Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20
Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21
Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22
Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23
Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24
Chương 24: Sát khí không che giấu
25
Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26
Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27
Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28
Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29
Chương 29: Lối thoát
30
Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31
Chương 31: Tình địch của sư tôn
32
Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33
Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34
Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35
Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36
Chương 36: Ác độc
37
Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38
Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39
Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40
Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41
Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42
Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43
Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44
Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45
Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46
Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47
Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48
Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49
Chương 49: Tra hỏi
50
Chương 50: Tai ương
51
Chương 51: Kẻ điên giết người
52
Chương 52: Biệt ly (1)
53
Chương 53: Biệt ly (2)
54
Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55
Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56
Chương 56: Sở phu nhân...
57
Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58
Chương 58: Lời đồn vang xa
59
Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60
Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61
Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62
Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play