Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...

"Tiểu Uyên, Tiểu Uyên!"

Giọng nói gấp gáp của Sở Tranh vang lên bên tai, Phù Uyên choàng tỉnh. Trước mắt y tối đen như mực, nhưng dựa vào cảm giác cùng tiếng gió mưa bị ngăn trở thì y vẫn đoán ra được mình và Sở Tranh đang ở trong một căn phòng.

Cả hai ngồi bệt dưới sàn, dựa lưng vào một vách tường. Phù Uyên nằm gối đầu lên đùi Sở Tranh, dẫu bên ngoài là tiếng mưa to sấm sét nhưng Phù Uyên vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng hít thở khó khăn của đối phương. Y còn ngửi được mùi máu tươi tanh nồng xen lẫn hương thơm hoa cỏ, giật mình ngồi dậy.

"Sư tôn! Ngươi bị thương rồi..."

"Suỵt... Nhỏ... Nhỏ tiếng thôi." Sở Tranh nói rồi túm lấy bàn tay Phù Uyên, nắm chặt lại: "Tiểu Uyên, đừng sợ.

"Nhưng... Không được! Ta đưa ngươi ra ngoài tìm y quán." Phù Uyên lo lắng đến run giọng.

Sở Tranh thều thào đáp: "Đừng... Vô ích thôi. Không ra bên ngoài Huyền Vũ cung đâu. Ngươi... ở lại với ta lần cuối đi. Ta..."

"Sở Tranh! Đừng nói nữa." Phù Uyên cuống hết cả lên, vội vươn tay che miệng đối phương. "Đừng nói nữa..."

Sở Tranh hơi mấp máy môi, đang định nói tiếp thì bỗng dưng ở đâu bên ngoài lại vang lên tiếng kêu gào thảm thiết hệt như lúc ban nãy Phù Uyên nghe thấy.

"Tiểu Uyên... gọi sư tôn... Đời này... vi sư... rất vui khi gặp được ngươi." Giọng điệu Sở Tranh yếu hẳn đi.

Phù Uyên: "Đừng nói nữa, ngươi không thể có chuyện gì được..."

Y quýnh lên, không để ý đến Sở Tranh ngăn cản nữa mà tìm trong túi áo ra một viên dạ minh châu to tướng tỏa ánh sáng trắng mờ mờ, soi đến trước mắt Sở Tranh.

Vừa nhìn rõ bộ dạng của Sở Tranh hiện tại, nước mắt trong hốc mắt Phù Uyên không kiềm nổi mà rơi xuống như mưa.

Khắp người Sở Tranh đều là vết thương do đao kiếm gây ra, máu tươi hòa lẫn vào y phục đen gần như không thấy dấu vết. Gương mặt thanh tú có phần non nớt ngày thường nay loáng thoáng vết thương trắng bệch như giấy, tròng mắt ngập tràn tơ máu nhìn mà thấy sợ.

Tiếng kêu gào đau đớn lại tới gần hơn, những bước chân sàn sạt trên hành lang ngày một rõ ràng. Tình thế cấp bách nhưng Phù Uyên không thể nào để ý nổi nữa, trong mắt y đều là hình ảnh Sở Tranh bị thương đầy mình.

"Đừng khóc..." Sở Tranh đau lòng ráng sức quay qua ôm lấy Phù Uyên, bình tĩnh dặn dò: "Đây là ảo cảnh chồng chất lên Huyền Vũ cung. Oán hồn của Huyền Vũ vẫn còn... ở ngoài kia... sẽ... tìm thấy chúng ta. Sư tôn không... không thể bảo vệ ngươi đến cùng... chỉ có thể giao lại cho... cho ngươi những thứ này."

Bàn tay lạnh lẽo của Sở Tranh đưa qua, mấy vật phẩm to nhỏ liền xuất hiện trên tay Phù Uyên. Phù Uyên không nhìn những thứ đó, chỉ đau lòng thủ thỉ: "Sở Tranh!!! Ngươi giao những thứ này cho ta có ích gì chứ? Ta... Không có ngươi làm sao ta thoát được hả? Không được... Ta phải đưa ngươi đi tìm y sư!"

Phù Uyên toan đỡ Sở Tranh, nhưng với sức lực thân thể mười tuổi của y, làm sao có thể lay động được người trưởng thành cơ chứ?

Đúng lúc này, một tiếng rít gào dữ tợn vang lên, cửa phòng bật mở, một luồng gió mang theo hơi thở tanh tưởi lạnh lẽo ập vào trong phòng. Một bóng "người" vận y phục dài lê thê đang di chuyển ngược sáng. Gã kéo lê theo một thanh trường kiếm phía sau khiến cho sàn nhà phát ra những tiếng ma sát ê răng. Là Huyền Vũ, hay nói cách khác là thần hồn của gã hóa điên.

"Uyên... Chạy đi!"

Phù Uyên thật không hiểu vì sao một người sức cùng lực kiệt tưởng chừng đã buông xuôi đến nơi như Sở Tranh lúc bấy giờ vẫn còn có thể vực dậy một lần nữa. Nam nhân ấy dẫn linh khí kết thành một cấm chế trói buộc quanh thân oán linh, sau đó đẩy Phù Uyên về hướng về phía cửa, rồi gục xuống ngay tắp lự, không rõ sống chết.

"SỞ TRANH!!!" - Phù Uyên gần như là quỳ xuống trước thân thể lạnh như băng của Sở Tranh, đau đớn gào lên.

Tiếng oán linh giãy giụa gào thét vẫn đang phát ra không ngớt, nhưng Phù Uyên không hề để tâm. Y bỗng dưng bình tĩnh đến đáng sợ. Sau khi xác nhận Sở Tranh vẫn còn chút hơi tàn yếu ớt thì lập tức nhắm mắt lại lẩm nhẩm: "Thiên đạo! Thiên đạo đâu? Ngươi ra đây cho ta!"

...

* Tác giả có lời muốn nói: Ngược tí rồi rải đường (nhựa) (¬‿¬ )

29/11 cập nhật chương tiếp theo, có sẵn rồi không phải Tiểu Ngũ nói chơi chơi đâu nhá -. -

Hot

Comments

bapluoc 🌽

bapluoc 🌽

tiểu Ngũ ơi hnay là 29 đó, sắp hết ngày rồi

2022-11-29

1

bapluoc 🌽

bapluoc 🌽

tiểu Ngũ chăm chỉ quá

2022-11-29

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ôn dịch
2 Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3 Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4 Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5 Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6 Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7 Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8 Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9 Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10 Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11 Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12 Chương 12: Khế ước sư đồ
13 Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14 Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15 Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16 Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17 Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18 Chương 18: Tiểu tổ tông
19 Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20 Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21 Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22 Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23 Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24 Chương 24: Sát khí không che giấu
25 Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26 Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27 Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28 Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29 Chương 29: Lối thoát
30 Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31 Chương 31: Tình địch của sư tôn
32 Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33 Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34 Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35 Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36 Chương 36: Ác độc
37 Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38 Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39 Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40 Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41 Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42 Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43 Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44 Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45 Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46 Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47 Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48 Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49 Chương 49: Tra hỏi
50 Chương 50: Tai ương
51 Chương 51: Kẻ điên giết người
52 Chương 52: Biệt ly (1)
53 Chương 53: Biệt ly (2)
54 Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55 Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56 Chương 56: Sở phu nhân...
57 Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58 Chương 58: Lời đồn vang xa
59 Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60 Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61 Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62 Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Ôn dịch
2
Chương 2: Phù Uyên... Đây là quà của ngươi
3
Chương 3: Bị điểm liệt ở bộ môn đầu thai?
4
Chương 4: Ta biết ngươi là sứ giả rồi nhé!
5
Chương 5: Ta đang nhận đệ tử này! Tiểu Uyên có muốn ứng tuyển không?
6
Chương 6: Tông chủ thứ tội, Trường An đến muộn rồi
7
Chương 7: Cố nhân vẫn cười, chỉ là cảm giác không còn như xưa nữa
8
Chương 8: Bây giờ sư tôn có hối hận không?
9
Chương 9: Sứ giả kì lạ?
10
Chương 10: Ngươi có nguyện ý lập khế ước cùng ta không?
11
Chương 11: Trời thực sự tối rồi...
12
Chương 12: Khế ước sư đồ
13
Chương 13: Bởi vì... ta là sư tôn của ngươi mà!
14
Chương 14: Tiểu sư tôn không về, đứng ngồi không yên
15
Chương 15: Ảo ảnh trong mưa
16
Chương 16: Tiểu Uyên, đừng sợ...
17
Chương 17: Sư tôn có thể uy tín hơn chút nữa được không?!!
18
Chương 18: Tiểu tổ tông
19
Chương 19: ... có người không biết ngượng tự xưng là tổ tông của Cửu Quy nè!
20
Chương 20: Đặc quyền của thần tộc
21
Chương 21: Không ngờ tiểu tổ tông còn là một phú hào nha!
22
Chương 22: Người ngắm hoa sen, người nhìn mặt nước
23
Chương 23: Bức họa trong thư phòng
24
Chương 24: Sát khí không che giấu
25
Chương 25: Sư bá, xin buông ta ra!
26
Chương 26: Lo lắng cho sư tôn
27
Chương 27: Tiến vào động phủ bí ẩn
28
Chương 28: Sư tôn bao lớn rồi mà còn làm nũng?
29
Chương 29: Lối thoát
30
Chương 30: Vậy thì chúng ta vẫn cứ là sư đồ, chỉ là...
31
Chương 31: Tình địch của sư tôn
32
Chương 32: Giữa ta và đại sư huynh, ngươi chọn ai?
33
Chương 33: Chuyện xưa của sư tôn (1)
34
Chương 34: Chuyện xưa của sư tôn (2)
35
Chương 35: Mê muội đến mất cả lí trí
36
Chương 36: Ác độc
37
Chương 37: Trái tim của ta, đều cho ngươi cả. Ta thích ngươi, rất rất thích
38
Chương 38: Ngoan, trở thành người của ta, chỉ là của ta thôi, được không?
39
Chương 39: Ta đâu còn là A Uyên của ngươi?
40
Chương 40: Cạn duyên, hết nợ
41
Chương 41: Tiểu tổ tông! Ngươi muốn chọc tức ta phải không?
42
Chương 42: Lẽ nào ngươi chưa từng có ý nghĩ chấp nhận ta ư?
43
Chương 43: TA NGUYỀN RỦA NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC CHẾT TỬ TẾ!
44
Chương 44: Tư Vô Khuyết (1)
45
Chương 45: Tư Vô Khuyết (2)
46
Chương 46: Chính miệng ngươi thừa nhận đó là ta
47
Chương 47: Sư tôn cầm thú... Ta cũng là lần đầu! (H+)
48
Chương 48: Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nam bao giờ à?
49
Chương 49: Tra hỏi
50
Chương 50: Tai ương
51
Chương 51: Kẻ điên giết người
52
Chương 52: Biệt ly (1)
53
Chương 53: Biệt ly (2)
54
Chương 54: Thượng Quan Ngọc (1)
55
Chương 55: Sư tổ ác ma đã trở lại
56
Chương 56: Sở phu nhân...
57
Chương 57: Về sau sư huynh sẽ chiếu cố sư muội thật tốt
58
Chương 58: Lời đồn vang xa
59
Chương 59: Cửu Nguyệt thành và thành chủ bí ẩn
60
Chương 60: Hợp tấu cùng cố nhân
61
Chương 61: Hậu duệ phản thần (1)
62
Chương 62: Hậu duệ phản thần (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play