Chương 2: Lăng mộ bí ẩn

Không thể không nói tài ăn nói của Lâm Chí Hào rất có tính thuyết phục dăm ba câu đã khiến những người ở đây tin phục. Ít nhất là mặt ngoài như vậy.

Một người đàn ông tuổi trung tuần thần sắc mong chờ, nhoẻn cười, mắt híp ti hí đánh giá Lâm Chí Hào nhiệt tình bắt tay với gã: "Chỉ cần cậu có thể giúp tôi rời khỏi đây, tiền bạc không thành vấn đề." Từng ngấn mỡ rung động núng na lúng liếng như thạch lắc lư trước mặt, đừng nói Lâm Chí Hào ngay cả Chu Nguyên đứng xa xa cũng không hold nổi.

Cũng không phải kì thị người béo phì mà do biểu tình của lão quá đáng khinh. Hai nữ không dấu vết lùi lại. Có lẽ cũng chỉ có tên to con thần kinh thô không có cảm giác gì cùng một lão nhân chống gậy đứng trông thường thường không có gì lạ.

Lâm Chí Hào không tự nhiên thân hình hơi cứng nhắc miễn cưỡng cười đáp lại: "Xin yên tâm, đây là nhiệm vụ của tôi, chỉ cần vượt qua phó bản tân thủ mọi người có thể cự tuyệt tiến vào trò chơi kinh dị trong lời mời tiếp theo."

Có một câu gã không nói.

Điều kiện tiên quyết ( đầu tiên, quyết định) là sống sót.

"Cái gì, vẫn còn có lần sau." Cô gái còn lại là một học sinh trung học nói lớn. Khác với vẻ ngoài lạnh lùng của Tạ Tuyết Đình. Lưu Thi Thi lại mang vẻ trong sáng hồn nhiên. Hiển nhiên trong bảy người cũng chỉ có cô bé là bình thường nhất.

Chu Nguyên, Lâm Chí Hào, Tạ Tuyết Đình không cần phải nói. Lão mập Ngũ Cầu cũng cho Chu Nguyên cảm giác không đúng. Gã đô con Điền Sơn dù nhìn qua khờ khạo nhưng đôi mắt sáng ngời có thần linh động cực kì.

Còn lão nhân chống gậy Thành lão, mới đầu Chu Nguyên có cảm nhận qua cũng chỉ là một người bình thường nhưng càng ngày càng luôn để cho Chu Nguyên tâm thần không yên. Phải biết Mặc dù Chu Nguyên mới luyện khí tầng ba nhưng tu giả thì vẫn là tu giả. Không nói vô địch nhưng ở thời đại mạt pháp này tồn tại giống như thần.

Chu Nguyên âm thầm đề phòng, thể nội linh khí âm thầm vận chuyển, ngụy tạo khí tức chính mình trở nên không ổn định. Khiến cho hình tượng mọt sách yếu đuối lại càng thêm nhu nhược.

Lâm Chí Hào quan khán từng người một, ánh mắt cuối cùng rơi vào Chu Nguyên như đang suy tính điều gì, vẻ mặt nghiêm túc đạo: "Mặc dù trên thực tế tôi là người hướng dẫn cho mọi người, nhưng hầm mộ này thực sự rất lớn. Muốn tìm được bí mật trong này chúng ta ít nhất phải chia ra ba đội."

"Thế này đi, tôi, Tạ Tuyết Đình và Thành lão một đội; Chu Nguyên với Lưu Thi Thi một đội, còn lại Điền Sơn đại ca và Ngũ tổng một đội."

Làm một kẻ có thể sống sót qua bốn phó bản, Lâm Chí Hào không phải không có ánh mắt. Thành lão nhìn như lão nhân bình thường nhưng khí thế chỉ rõ là một người thân ở chức vị cao lâu năm. Tạ Tuyết Đình biểu tình mới đầu có chút sợ hãi nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục vẻ lạnh nhạt, hiển nhiên là người tố chất tâm lý cực mạnh.

Điền Sơn mặc dù thân hình cao lớn, nhưng loại người không có đầu óc này rất khó sống trong thế giới quỷ dị tràn đầy. Còn Ngũ Cầu đuổi sang đội khác thuần túy chỉ là tâm lý cách ứng.

Về phần Chu Nguyên và Lưu Thi Thi một tên trói gà không chặt, một cô nhóc ngây ngô chưa trải sự đời. Thì...

Ý nghĩ của Lâm Chí Hào Chu Nguyên đoán trúng chín phần mười: Làm kẻ dò đường.

Ha ha.

Ý nghĩ thật tốt.

Chu Nguyên cười lạnh trong lòng. Vẻ ngoài thành thành thật thật gật đầu, những người khác cũng không có ý kiến gì.

Giữa không trung căn hầm, màn ảnh ảo hệ thống chiếu thời gian đếm ngược mấy giây còn lại. Sau khi thời gian chiếu hết cũng có nghĩa khu vực an toàn sẽ biến mất.

Đếm ngược 0 giây, màn ảnh ảo biến mất. bốn vách tường căn hầm rung động, tự động hạ xuống rồi triệt để chìm hẳn, trên nền lại không hề có chút dấu vết nào như thể chúng chưa hề tồn tại qua.

Trước mắt tất cả là bảy cây cầu gỗ cũ kĩ dài nối bờ bên này với một cột trụ khổng lồ đường kính ít nhất bảy trăm mét. Qua mép vách nhìn xuống nương theo ánh đèn pin nhìn xuống cũng chỉ thấy một mảnh tối tăm.

Lâm Chí Hào nhặt viên sỏi lớn ném xuống, thật lâu sau cũng không nghe thấy tiếng chạm đáy.

Mọi người không hẹn mà cẩn thận từng ly từng tí mỗi người một cây cầu bắt đầu đi qua. Thật sự là cây cầu thật sự quá cũ, sợ hãi người bước lên là sập. Tiếng kẽo kà kẽo kẹt của cây cầu vang lên trong không gian yên ắng phả xuống vực sâu khiến người ta rùng mình.

Rất nhanh sau đó mọi tất cả hữu kinh vô hiểm đi lên mặt trụ lớn. Những người còn lại còn khá tốt nhưng Điền Sơn với Ngũ Cầu bởi trọng lượng lớn nên quá hữu kinh vô hiểm.

Chu Nguyên nhìn mặt trên cột trụ , các loại hoa văn khác nhau trộn lẫn hỗn tạp nhưng lại có điểm chung đều là hoạt động tế tự. Có chỗ đã cực kì mờ không nhìn ra hình thù, có cái thì lại như mới khắc lên.

Lưu Thi Thi vốn có niềm yêu thích với các loại đồ cổ, cô bé quan sát kĩ lưỡng các loại hoa văn. Đột nhiên cố bé sắc mặt tái mét, kinh hô: "Không thể nào".

Những người khác cũng phát hiện điều khác thường, Chỗ đứng của mỗi người đều xuất hiện một vòng màu đỏ bên trên rõ ràng ghi tên mỗi người. Biểu tình mỗi người một khác. Chu Nguyên giả vờ sợ hãi ngồi sụp xuống không dấu vết nhìn kĩ vòng đó, hắn có thể thấy được từng luồng huyết khí phiêu đãng từ trong đó. Từng sợi tơ huyết khí bắt đầu ngọ nguậy chuyển động ý đồ muốn quấn quanh cổ chân.

Mặc dù người khác không nhìn thấy nhưng vẫn biết điều này không hề tốt đẹp tẹo nào. Lâm Chí Hào vội vàng trấn an: " Mọi người không cần hoảng sợ, tốt nhất là đừng đi ra khỏi vòng tròn."

Nếu bước ra khỏi vòng tròn lại sẽ có sự kiện càng khủng bố nào phát sinh hay không.

Điều này ai cũng không thể nói rõ.

Người khác là không nhìn thấy những đầu huyết khí thì cũng thôi, Chu Nguyên biết nó tồn tại mặc kệ nó bám lấy mình, thậm chí còn dùng linh lực dẫn dắt nó bảo về nó đến gần mình hơn.

Rồi âm thầm niệm chú ngữ đưa nó siêu sinh.

Đúng vậy đầu huyết sát này là một loại quỷ vật, chúng thật sự rất yếu, chỉ cần động vào cũng sẽ tan biến, quỷ vật này sự hiện diện rất thấp. Quỷ vật bị đánh chết với siêu sinh cho nó vẫn có sự khác biệt rất lớn. Chết là hết, thân quy đất trời, siêu sinh cho nó là dẫn đường nó đến với địa phủ. Dạng này mới có được công đức.

Quỷ vật quá yếu, công đức phản hồi lại cũng chỉ khiến cho linh lực trong cơ thể tăng lên một tia, nhưng thịt muỗi cũng là thịt, Chu Nguyên cũng không ghét bỏ. Dù sao mới nửa tiếng đã bắt được một con. Phải biết lúc trước mấy năm liền mới có được một con, lại còn phải đi lùng sục nào là bệnh viện, nghĩa trang.

Loại quỷ vật này thật yếu nhờn, những người kia vô tình động đậy chân tay cũng khiến nó tan biến điều này làm cho Chu Nguyên đau lòng một trận.

Nhưng cũng không phải ai cũng thoát. Thành lão bị nó quấn lên người nhưng cũng chỉ được lúc đã không thấy tăm hơi. Còn có Ngũ Cầu, lão béo bị nó quấn lên, Chu Nguyên có thể thấy máu gã ta từng chút từng chút bị hấp thụ mặc dù nó nhỏ bé không đáng kể nhưng thời gian dài lại không chắc.

Chu Nguyên có thể cứu gã nhưng hắn tự nhận mình không phải người tốt lành gì, hắn không phải cái gì cũng không cố kị. Không nói chắc chắn sẽ có quỷ dị mạnh hơn hắn rất nhiều, mà hắn cũng không muốn mạo hiểm chính mình để đo lòng người.

Hot

Comments

Jin nè^_^

Jin nè^_^

Ông top ở đâu??????

2025-02-17

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play