Chương 3: Lật mặt

Ái Nghi biết hành động của mình rất giống kẻ lừa đảo, nhưng thi thể của cô sắp bị hoả táng rồi nên không có thời gian mà ngẫm nghĩ phải sống làm sao cho trong sạch.

Cô cầm tiền của Lý An Thành bắt taxi tới một tiệm ảnh nhỏ, trước khi chết cô đã đến đây gửi thẻ nhớ nhờ nhân viên rửa mấy tấm ảnh Lưu Túc vào khách sạn với nữ diễn viên trong công ty của hắn, để làm bằng chứng tố cáo hắn lừa dối mình với ông bà Lưu. 

Rất may là nhân viên không nghi ngờ nên cô thuận lợi mang đồ đi.

****

Đám tang của Lâm Ái Nghi được tổ chức tại nhà tang lễ, phóng viên đến để đưa tin kín cả sân trước, vòng hoa trắng của khách viếng mang đến nhiều đến mức không có chỗ chất. Tiếng khóc thút thít khe khẽ vang lên trước quan tài, người tỏ ra đau đớn nhất không ai khác chính là Lưu Túc.

Phóng viên phỏng vấn cha ruột của Ái Nghi và cô em gái cùng cha khác mẹ Lâm Thục Khuê, hai người họ cầm khăn lau nước mắt vô cùng chân thật, riêng mẹ ruột của cô thì ngồi lặng yên một góc, cứ chốc chốc lại hỏi mấy giờ thì hoả thiêu.

Khung cảnh tang thương, có nước mắt và những câu chuyện được hồi tưởng lại qua khuôn miệng của từng người, nhưng trong sự tiếc thương đó, có giọt lệ nào thật và lời nào là giả dối? 

Một tháng trước Lâm Ái Nghi bị tung ảnh qua đêm với đạo diễn ở khách sạn, mọi hoạt động bị đóng băng, các nhãn hàng đồng loạt hủy hợp đồng, chẳng một ai tin lời cô giải thích, đồng nghiệp không ai nói giúp cô, còn dùng chính câu chuyện của cô để kêu gọi tẩy chay những người làm nghề không trong sạch. Hôm nay ở đây khóc lóc thương xót, còn lựa chọn góc quay đẹp nhất bắt cận đôi mắt đỏ hoe để bài báo ngày mai tên của mình sẽ xuất hiện ở trang đầu… Thật nực cười làm sao…

Sắp đến giờ đưa thi thể đi hoả táng, Lưu Túc ôm quan tài khóc đến thở không nổi. Phóng viên chật vật chen chân đến gần, phỏng vấn đôi câu:

"Lưu tổng, được biết biệt thự mà anh đang ở là mua cho cô Lâm, bây giờ cô ấy mất rồi anh vẫn sẽ tiếp tục ở đó chứ?"

Lưu Túc khuỵu xuống nền gạch, hốc mắt đỏ lừ, nước mắt chảy dài trên mặt, nghẹn ngào nói: "Ái Nghi mất đi không để lại gì, tên tuổi của cô ấy hiện giờ người người đều căm ghét, tôi muốn bán ngôi biệt thự kia để làm từ thiện bằng tên của cô ấy, coi như vẫn còn thứ cô ấy để lại trên đời."

Hắn nói xong lại tiếp tục khóc, mọi người tỏ ra đồng cảm, còn ngưỡng mộ tình yêu mà hắn dành cho người phụ nữ đã nhẫn tâm lừa dối mình.

"Lưu tổng muốn để lại chút kỷ vật của vị hôn thê, hay vì sợ gặp ma giữa ban ngày nên mới vội vàng bán nó đi để không nằm mơ thấy ác mộng?"

Từ ngoài cửa chính, một cô gái xinh đẹp với bộ váy dài màu trắng đơn giản, gương mặt sạch sẽ không tô điểm phấn son, thần thái ngạo nghễ nhìn thẳng vào Lưu Túc.

Toàn bộ những người có mặt trong nhà tang lễ đều quay đầu lại nhìn, còn thức thời lùi về sau nhường đường cho cô bước, máy ảnh vang lên những tiếng "lách tách" bài báo ngày mai lại có thêm một tiêu đề hot được nhiều người quan tâm.

Lưu Túc chống tay từ từ đứng dậy, hắn nhìn cô gái lạ mặt một lượt từ đầu đến chân, nhíu mày hỏi: "Cô là ai?"

"Là người… sẽ đưa anh vào tù." Ái Nghi thư thả trả lời, môi nở một nụ cười xán lạn, mũi chân dừng trước di ảnh của chính mình, cô dời tầm mắt khỏi gã đồ tể xấu xa, vươn tay thắp một nén nhang vĩnh biệt xác thân từng một thời ngu dại.

Mọi cử chỉ hành động của cô đều được ống kính máy quay ghi lại, phóng viên ở phía ngoài bắt đầu nhốn nháo để lấy tin. Lưu Túc khó chịu ném cho cô một ánh nhìn khinh miệt, "Cô biết ở đây là đâu không? Ăn nói hàm hồ tôi có quyền kiện cô đấy!"

"Kiện? Vậy nhờ anh gọi cảnh sát đến đây ngay đi, tôi cũng muốn kiện… Kiện tổng giám đốc công ty giải trí Thái Nhất giết chết vợ sắp cưới của mình rồi giả tạo khóc thương làm một người đàn ông mẫu mực để có thể lừa tình nhiều cô đào trẻ."

Ái Nghi nâng cao giọng, đồng thời giơ cao những tấm ảnh Lưu Túc ôm ấp nữ diễn viên Trần Ly Ly vào khách sạn, ánh mắt không dao động, nửa cười, nửa nghiêm túc, tiếp tục vạch trần:

"Có phải Lâm Ái Nghi bắt gặp anh trăng hoa với nữ diễn viên dưới trướng của mình rồi muốn hủy hôn, nên anh đã đẩy cô ấy xuống cầu thang đến chết hay không? Có phải vì sợ thanh danh đại bại nên mới dựng hiện trường giả lừa dối mọi người nói là cô ấy bất cẩn ngã rồi tử vong? Lưu Túc… mười phút nữa là tới giờ hỏa táng rồi, tiếc thật! Anh đã không kịp tiễn đưa nạn nhân của mình lần sau cuối…"

Tiếng máy chụp ảnh liên tục vang lên, Lưu Túc tái mặt chột dạ, hắn trừng mắt xông tới chỗ Ái Nghi muốn giật lại số ảnh kia, cổ họng dùng sức gầm lớn: "Nói bậy, bảo vệ đâu, bắt ả điên này lại ngay!"

Thần sắc Ái Nghi không chuyển, đợi người vừa nhào đến liền vung tay ném xấp ảnh kia lên không trung, mọi góc hình thân mật rõ nét của Lưu Túc và Trần Ly Ly bay lã chã rồi rơi xuống nền gạch, những người có mặt trở nên nhốn nháo, kẻ nhặt người lượm hết sức hỗn loạn.

Cô đứng thẳng lưng, nhìn vào mắt kẻ giết người, chậm rãi nhả từng chữ ra khỏi đôi môi xinh đẹp.

"Đừng chối, đừng giải thích, anh có thể xóa hết mọi dấu vết, có thể ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm nhưng có một thứ mà anh chắc chắn bỏ sót… đó là camera ẩn đặt trong bức tranh nàng Mona Lisa ở đầu đoạn cầu thang, bức tranh đó anh vẫn chưa đốt đi có đúng không? Chậc… sơ sót rồi…" 

Một tháng trước cô bị ba đuổi ra khỏi nhà, Lưu Túc đã đón cô về căn biệt thự riêng của hắn ở tạm, không biết vì sao antifan biết nơi ở của cô mà lẻn vào chụp trộm, để phòng ngừa cô đã mua camera về gắn ở bức tranh trên tường để làm bằng chứng báo cảnh sát, chuyện này Lưu Túc không hề biết.

Cô tiến thêm một bước nắm cổ áo Lưu Túc giật mạnh xuống, vòng gạc trắng quấn quanh ngực phơi bày trước mắt tất cả mọi người, "Đây là gì vậy? Có phải trong lúc giằng co với Ái Nghi cô ấy vì tự vệ nên đã làm anh bị thương đúng không?"

Ái Nghi dứt lời thì lực lượng cảnh sát cũng vừa vào tới, Lưu Túc sợ hãi lùi về sau, nói năng mất kiểm soát: "Cô đừng có bịa chuyện, làm sao cô biết trong nhà tôi có gì, vết thương này là do tôi bị ngã, hung thủ giết cô ấy là cô đấy, cảnh sát… bắt cô ta đi."

"Anh Lưu, chúng tôi nhận được đơn tố cáo và bằng chứng cho thấy anh chính là hung thủ đẩy cô Lâm Ái Nghi ngã xuống cầu thang dẫn đến tử vong, mời anh cùng tôi về đồn lấy lời khai, thi thể của cô Lâm chưa thể hoả táng, chúng tôi cần điều tra lại kỹ càng để kết luận nguyên nhân cái chết." Hai cảnh sát tiến tới giữ tay Lưu Túc, hắn vùng vẫy ha lét thất thanh:

"Đừng nghe lời cô ta nói, cô ta nói bậy, không có đoạn camera nào cả, tôi đã kiểm tra kỹ lắm rồi. Cô là ai, là ai mà dám cả gan vu khống người khác? "

Trong lúc phát dại Lưu Túc không hay mình đã nói hớ điều gì, cảnh sát rút còng bạc khóa tay hắn ra phía sau. Khung cảnh tang thương phút chốc hóa thành một bãi hỗn tạp những tiếng gào thét điên cuồng, Ái Nghi nâng vầng trăng khuyết trên môi, nhướng khuôn mày, cất cao giọng:

"Tôi là ai ư? Gọi tôi là Lâm Ái Nghi! Những thứ mà các người nợ cô gái 24 tuổi đang nằm trong quan tài kia tôi sẽ đòi lại thay cho cô ấy không thiếu một thứ gì." Cô liếc mắt sang Lâm Thục Khuê đang đứng sau lưng ba mình, nhàn nhạt mở miệng thêm lần nữa:

"Lâm Ái Nghi không chết, chính tôi sẽ tái sinh cô ấy một cách chân thực nhất để những kẻ đã rắp tâm hãm hại cô ấy mãi mãi không thể có được một giấc ngủ ngon."

Hot

Comments

Huệ Nguyễn

Huệ Nguyễn

Nho bao nhieu tuổi mà viết truyện hay vậy chèn, đọc hết 7 truyện còn truyện chưa đọc thôi.

2023-08-29

1

Lucy 🌼

Lucy 🌼

nữ 9 sau khi tái sinh vừa mạnh mẽ và hài hước nữa .

2023-06-25

1

Anna Hiền

Anna Hiền

ngóng những tp của nho, chỉ có đọc của bạn í mới đã

2023-05-03

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play