Chương 19: Chậm một bước

Lý An Thành không trả lời, cũng chẳng để ý đến cô, Ái Nghi bặm chặt môi, thầm mắng anh vô tâm vô tình. Cô quay ngoắt người, dứt khoát vặn tay nắm cửa rồi bước ra ngoài, trút hết lực lên cánh tay đóng cửa "rầm" một cái.

Hành lang vắng chỉ có Ái Nghi và bóng đèn neon màu vàng nhạt, cô đứng đợi một lúc lâu cánh cửa vẫn im lìm không nhúc nhích. Nói đuổi là đuổi, một chút lưu luyến cũng không có, cô hừ lạnh, giơ chân lên muốn đạp mạnh vào cửa cho bỏ tức nhưng suy nghĩ một hồi lại thôi. Cái môi nhỏ chu ra hết cỡ, lẩm bẩm chì chiết không ngừng:

"Tưởng có nhà thì hay chắc, bà đây có chỗ ở sang chảnh hơn rồi đấy nhé! Tiền bà nợ còn lâu mới trả, đuổi, đuổi, đồ mặt lạnh!"

Cô móc cây son trong túi ra, vẽ lên cửa cái mặt heo to đùng rồi ngoảnh mông đi thẳng xuống sân. Bây giờ đã là bảy giờ tối, muốn qua đêm thì chỉ có ở khách sạn nhưng tiền trong túi cô không còn nhiều, biết vậy lúc nãy trộm thêm một mớ rồi hẵng đi.

Suy nghĩ một hồi, Ái Nghi lục tìm tấm danh thiếp của Lý Cảnh Chiêu rồi gọi điện cho hắn, dì gì cô bây giờ cũng là nghệ sĩ độc quyền của Hoàng Phổ, dù muốn dù không hắn cũng phải quan tâm đến cô.

Đã hơn hai mươi phút rồi người đi vẫn chưa trở lại, Lý An Thành bắt đầu sốt ruột, chẳng lẽ đi thật rồi sao? Không phải cô có nhiều trò lắm à? Lần ở quán rượu còn bạo dạn hôn anh trước mặt bao nhiêu người, sao lần này… không làm như vậy?

Lý An Thành bực bội đứng lên bước nhanh ra khỏi nhà, từ trên lầu ngó xuống, nhìn thấy cái dáng gầy nhỏ của cô đứng ở trước cổng, anh mừng thầm sải dài thêm bước chân. Tối nay anh phải dạy cho Lâm Ái Nghi biết cách phải làm nũng như thế nào mới đúng!

Mũi giày của Lý An Thành đã hạ xuống bậc thang cuối cùng, anh có rất nhiều dự định ở trong đầu muốn thực hiện cùng cô, nhưng còn chưa kịp kéo người về trong lòng thì đã phải rút vội chân, nấp vào một góc.

Chiếc Mercedes-Maybach màu đỏ dừng trước cổng, Lý Cảnh Chiêu bước xuống xe tươi cười với Ái Nghi, hai người họ trao đổi vài câu rồi lên xe đi mất.

Trên sân vắng chỉ còn mùi khói xe và bụi cát, Lý An Thành siết chặt nắm tay đấm mạnh vào tường, da tay trên khớp dập lỗ chỗ máu, chỉ một bước nữa thôi mà anh lại đến trễ.

Tâm trạng trong lòng tuột dốc, anh đứng tần ngần hồi lâu, đến khi điện thoại trong túi rung lên mới có thể lôi kéo tâm thức của anh quay về.

"A lô!"

"Đại thiếu gia, hôm nay chủ tịch cho gọi luật sư đến nhà, có lẽ là để lập di chúc, khả năng cao là sẽ chia cổ phần cho nhị thiếu và cả phu nhân."

Lý An Thành dựa lưng vào tường, hàng mày cau lại, bóng đêm miệt mài bao trùm lấy thân anh. Tài sản của nhà họ Lý có nước mắt, mồ hôi và cả máu của mẹ anh, mẹ con của Lý Cảnh Chiêu có công lao gì mà được quyền thừa hưởng? Một kẻ giật chồng và một đứa con hoang, muốn được ghi tên vào gia phả Lý gia là điều muôn đời không thể.

Anh điều chỉnh cảm xúc, trầm ổn nói vào điện thoại: "Ngày mai tôi sẽ trở về." Dừng một chút anh cẩn thận dặn dò: "Cậu theo dõi Lý Cảnh Chiêu, xem thử hắn sắp xếp cho Ái Nghi ở chỗ nào rồi báo lại với tôi ngay lập tức."

Điện thoại ngắt kết nối, Tiêu Gia ở bên này trố mắt ngây ngốc hồi lâu không nhúc nhích. Ái Nghi là ai? Anh còn không biết mặt thì theo dõi kiểu gì? Đúng là làm chủ thì sướng hơn tôi tớ mà!!!

Lý An Thành chầm chậm quay trở về, lúc nhìn thấy cái mặt heo xấu xí trên cánh cửa, anh đứng nhìn rất lâu, lòng nuối tiếc thở dài, thì thầm trong miệng: "Đồ ngốc!"

***

Lý Cảnh Chiêu đưa Ái Nghi tới căn hộ nằm trên tầng ba trong cụm chung cư thuộc quyền quản lý của Hoàng Phổ, nơi đây rộng rãi thoáng mát, diện tích to gấp bốn - năm lần căn hộ của Lý An Thành.

Mặc dù hôm nay cô chỉ mới dọn vào, thời gian cũng khá gấp, nhưng dường như Lý Cảnh Chiêu đã cho người chuẩn bị từ trước nên bên trong đã đầy đủ các vật dụng sinh hoạt cần thiết.

"Còn thiếu thứ gì em cứ nói với anh, anh sẽ cho người chuẩn bị ngay lập tức. Sáng mai em có thể tới công ty để bàn về kịch bản phim mới, buổi chiều nhân viên sẽ mang xe đến, còn đây là thẻ của em."

Ái Nghi nhận lấy thẻ tín dụng từ tay Lý Cảnh Chiêu, nhẹ nhàng "cảm ơn" một tiếng. Cô không biết đối với những nghệ sĩ khác dưới trướng của mình, hắn có tận tâm như thế này hay không? Bởi theo lẽ thường ông chủ không cần phải làm nhiệm vụ đưa đón và cũng không cần thay đổi xưng hô nhanh chóng và thân mật như thế này. Trong cái đầu đó chắc chắn có dã tâm khác!

"Không mời anh ngồi sao?"

Lý Cảnh Chiêu trao cho Ái Nghi ánh nhìn đầy riêng tư, cô nhàn nhạt cười cười, lơ đi và giữ một khoảng cách nhất định.

"Khuya rồi, nam nữ ở cùng một chỗ không nên đâu."

Khoé môi của Lý Cảnh Chiêu vui vẻ nâng cao, cô gái trước mặt này rất biết cách tạo cảm giác hứng thú khiến hắn phải nhọc lòng chinh phục. Thời gian còn dài, hắn không làm khó cô, dặn dò thêm vài câu rồi chào tạm biệt.

Người vừa đi khỏi Ái Nghi nhanh chóng khoá cửa, rồi nhảy lên giường mở điện thoại xem đánh giá của cộng đồng mạng về hai bộ phim mới. Hôm nay bộ phim "Kiều nữ" sẽ công chiếu tập đầu tiên, mà trùng hợp là bộ phim "Nàng tiểu thư danh giá" do Lâm Thục Khuê thủ vai chính cũng ra mắt cùng một giờ.

Dưới phần bình luận của bộ phim "Kiều nữ" phần lớn đều là những lời khen ngợi dành cho Ái Nghi, còn có những người vừa xem xong bộ phim điện ảnh của Lâm Thục Khuê tràn vào bàn tán rôm rả.

"Mua vé xem phim của Lâm Thục Khuê chỉ phí tiền, diễn xuất một mặt không có tiến bộ, ở nhà mở tivi xem phim của Lâm Ái Nghi còn hay hơn."

"Diễn viên thì phải có diễn xuất đa dạng như Lâm Ái Nghi vậy, Lâm Thục Khuê chỉ được Hoàng Phổ nâng đỡ thôi, chẳng có tài cán gì!"

Trong lúc dư luận đang so sánh chất lượng bộ phim và diễn xuất của hai nhân vật chính, thì trang chủ chính thức của Hoàng Phổ lại đăng bài thông báo Ái Nghi chính thức là nghệ sĩ độc quyền của công ty.

Tin tức này nhanh chóng thu hút netizen vào bình luận sôi nổi, mà cái họ nói nhiều nhất chính là "Lâm Thục Khuê hết thời rồi".

Ái Nghi lăn lộn trên giường cười đến không khép miệng lại được, ông trời cho cô sống lại chính là quả báo của đứa em gái không có nhân cách này. Đây mới chỉ là bước đầu, thứ mà Lâm Thục Khuê phải nhận còn nhiều lắm!

Cô tắt điện thoại, nụ cười trên môi cũng tắt, nghiêng người nhìn màn đêm xuyên qua cửa kính, chợt thấy trong lòng trống vắng vô cùng. Cô vùi mặt trong chăn, cả trong gối, mùi vải mới lọt vào cánh mũi, mùi hương của Lý An Thành… không có ở đây.

Nhìn vào màn hình điện thoại, cô bực dọc đợi chờ một cuộc gọi, nhưng đợi thật lâu vẫn không có hồi chuông nào. Cô chán ghét mở khoá vào danh bạ, nhưng chợt nhận ra… mình không có số của Lý An Thành.

Lý An Thành… Lý An Thành….!!!

Sao trong đầu cô chỉ nghĩ tới anh ta vậy? Đồ vô lương tâm đó dám đuổi cô đi, sau này gặp lại anh ta có gọi khản cổ cô cũng không thèm nhìn! Nhà của anh ta nhỏ như cái lỗ mũi vậy, tưởng quý giá lắm không bằng!

Cô ném điện thoại sang một bên, tiếp tục lầm bầm: "Sau này Lý An Thành có khóc lóc năn nỉ cô cũng... không thèm "về" đâu."

Ái Nghi quấn mình trong chăn, hai cánh mũi đỏ lừ, biết là người không gọi tới nhưng vẫn buồn rầu chờ đợi...

***

Đêm đã khuya, sương đã rơi trên từng kẽ lá, kẻ cô liêu vẫn miệt mài luyến nhớ một người vừa xa. Lý An Thành ôm gối và chăn, nằm trên chiếc giường đã sớm là của cô ấy, hương ngọt ngào còn đây mà người thì chẳng thấy.

Em dám bỏ anh... Em chết với anh!

Hot

Comments

Trang mập

Trang mập

thèm mùi rùi á

2023-08-09

0

Ngô Huệ

Ngô Huệ

thích chị nhà quá đi

2023-07-27

0

Lucy 🌼

Lucy 🌼

2 a chị mới xa nhau chưa dc 1 ngày mà mạnh ai nấy đọc thoại nc 1 mh rồi .

2023-06-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play