Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội

Lý An Thành ngồi trên sofa liếc nhìn cánh cửa phòng tắm, anh không biết kiểu người như Lâm Ái Nghi sẽ sợ thứ gì khác ngoài thây ma nằm trong quan tài, nghĩ nghĩ một hồi chợt anh đứng dậy bước nhanh về phòng, lục tìm con rắn giả mà mình vẫn thường ném vào tường để xả stress.

Nhân lúc cô gái phiền phức kia còn chưa tắm xong liền giấu nó dưới chiếc chăn mà cô đắp hàng ngày, chuẩn bị xong xuôi liền đứng ở một bên giả vờ bấm điện thoại như không có chuyện gì.

Căn hộ nhỏ gần đây vì có thêm một người mà tốn diện tích, Ái Nghi tắm xong, tóc còn vương hơi nước, Lý An Thành híp mắt nhìn cô một lượt từ đầu tới xuống chân, tất cả những thứ mà cô ướm lên người đều là dùng mánh khóe lừa gạt anh mà có. Hôm nay anh nhất định phải dạy cho con người kia một bài học nhớ đời, để cho cô biết thế nào là tôn ti trật tự.

Ái Nghi không để ý tới Lý An Thành, thong thả trở về chiếc sofa quen thuộc chuẩn bị say giấc, liếc nhìn "tên biến thái" vẫn còn đứng đó chưa đi, cô lầm bầm vài tiếng rồi nằm xuống.

"Aaaaa… Rắn, rắn…" Ái Nghi vừa mới bung chăn thì một con rắn dài rơi thẳng lên ngực, cô hoảng sợ đến tái xanh mặt mày, bỏ chạy trối chết rồi nhảy bổ lên người Lý An Thành khiến cả hai chao đảo ngã úp xuống sàn nhà.

"Đuổi rắn, đuổi rắn đi…" Cô ôm siết cổ của Lý An Thành, rúc cả thân người lên cơ thể anh, mắt môi dán chặt lên hõm cổ nam tính, khóc bù lu bù loa.

Lý An Thành bị đè đến không thở nổi, nhưng thấy "oan gia" của mình sợ hãi liền phá lên cười hả hê:

"Tưởng thế nào, đồ chết nhát!" Anh kéo mặt của cô ra xem thử khó coi ra sao, nhưng tay vừa mới chạm vào đã cảm thấy vùng da cổ ươn ướt một mảng.

Khóc rồi! Đáng sợ đến vậy sao?

Anh chần chừ giây lát, không tiếp tục đùa quá đáng nữa, dời bàn tay xuống lưng cô, vỗ nhẹ, "Sao vậy? Chỉ là… rắn giả thôi mà."

Ái Nghi đương nhiên biết nó là rắn giả, nhưng cô đối với món đồ chơi này không phải chỉ đơn giản là sợ mà còn là ám ảnh. Cô ôm lấy Lý An Thành một mực không buông, thanh quản hơi khàn khàn, nói năng ngắt quãng:

"Ông ấy… ông ấy ghét tôi, ông ấy muốn đuổi tôi đi…"

"Ông ấy?" Lý An Thành đỡ nhẹ sau gáy của Ái Nghi, anh lật người qua một bên, để cô nằm yên trong vòng tay mình, nghiêng ánh nhìn khó hiểu.

Hai mắt Ái Nghi ngập trong biển nước, không một chút đề phòng người trước mặt, uất ức bao lâu nay cứ thế tuôn ra khỏi miệng, như giải tỏa, cũng giống như tâm sự những điều chưa từng chia sẻ cùng ai:

"Ba mẹ tôi ly hôn lúc tôi chỉ mới hai tuổi do ba ngoại tình rồi có con với người phụ nữ khác ở bên ngoài, tòa án xử cho mẹ quyền được nuôi con. Tôi ở với bà đến năm bốn tuổi thì bà lên xe hoa lần nữa, không bao lâu sau thì bà mang thai. Cha dượng không thích tôi, ông ta không muốn nuôi con của người khác nên bảo mẹ đem tôi về trả cho ba, tôi sợ xa mẹ nên lúc nào cũng bám lấy bà, điều này càng làm cha dượng chướng mắt. Biết tôi sợ nhất là rắn, ông ta đã mua rất nhiều rắn giả giấu trong nhà, cả trong toilet cũng chẳng tha, mà đáng sợ nhất là ông ta còn trộn chúng vào bát cơm. Khi ấy, cả ngủ tôi còn chẳng dám vì sợ chúng bất thình lình rơi xuống người."

Một đứa trẻ năm tuổi không có khả năng phản kháng, cũng chẳng có ai bảo vệ. Mẹ không bênh vực cô mà còn lặng lẽ gấp quần áo của cô cho vào trong ba lô để "trả" cô về nhà cha ruột, cô nhớ mãi lời bà nói lúc ấy: "Em trai còn nhỏ, không xa mẹ được, con về ở với ba, lúc nào rảnh mẹ sẽ tới thăm."

Em trai cần mẹ, vậy cô không cần sao? Cô cũng còn nhỏ kia mà! Cô nhớ như in ngày mưa hôm đó, chiếc taxi màu trắng dừng trước cổng lớn Lâm gia, chỉ có một người giúp việc già ra đón cô, còn ba của cô thì ở trong nhà ôm Lâm Thục Khuê cưng nựng, thấy cô bước vào chỉ liếc nhìn một cái.

Đối với họ cô chỉ là sự cố nên ai cũng đùn đẩy như một món hàng không có giá trị, có lẽ cái chết của cô khiến họ nhẹ nhõm rất nhiều, vậy nên khi biết cô bị người ta giết họ vẫn an nhiên mà sống.

Cuộc đời này, nếu cô không vì bản thân mà cố gắng thì chẳng ai vì cô mà nuối tiếc xót thương cả.

Lý An Thành không hay bàn tay của mình vì câu chuyện đau buồn kia mà di chuyển trên lưng Ái Nghi chẳng ngừng, anh bày trò làm cô sợ, rồi chính anh lại tìm cách an ủi cô.

Có lẽ vì đồng cảm, nên bất chợt trong khoảnh khắc này anh lại muốn ôm cô vào lòng để mà an ủi.

"Đừng rơi nước mắt vì những người không đáng, họ không cần cô thì cô cũng đừng quan tâm đến họ nữa."

Ái Nghi cúi mặt, nhẹ gật đầu, im lặng hồi lâu rồi lồm cồm ngồi dậy, hoen mắt đã thôi ướt, nhưng nỗi sợ vẫn chưa tiêu tan. Lý An Thành cũng ngồi dậy, anh nhìn hốc mắt đỏ hoe của cô, chậc lưỡi thở dài đứng lên đi về phía sofa nhặt lại con rắn giả rồi thẳng tay ném nó vào thùng rác, dáng dấp cao ráo xoay người nhìn cô, một lần hiếm hoi hạ giọng:

"Xong rồi, ngủ đi."

Trên mặt Lý An Thành bây giờ ngoài hai chữ "tử tế" ra thì chẳng hề tính kế gì khác, nhưng Ái Nghi nào chịu để người khác "chơi" mình xong lại im lặng để được ban ơn. Cô giấu ý định gian trá của mình vào tận sâu trong gan trong phổi, ngước gương mặt đáng thương lên nhìn, nhỏ giọng thút thít:

"Tôi ngủ ở đây được rồi, chỗ đó… đáng sợ lắm." Nói xong, cô thu chân vào sát vách tường, bộ dạng hết sức thê thảm.

Lý An Thành không hề biết kế hoạch đã đổi chiều trong im lặng, anh chỉ nghĩ đơn giản là cô thật sự hoảng sợ nên cũng không nỡ làm người ác. Suy nghĩ một hồi, anh thở dài ngồi xuống sofa, phất phất tay:

"Tối nay cô ngủ trong phòng đi." Sợ Ái Nghi đóng kén luôn ở chỗ ngủ của mình nên bổ sung thêm một câu: "Chỉ tối nay thôi!"

Ái Nghi nghe được lời cần nghe liền đứng phắt dậy, cái má lúng liếng nâng cao hết cỡ, đau buồn vừa rồi biến sạch chẳng còn gì.

"Anh là tốt nhất, là tượng đài trong lòng tôi, ngủ thật ngon nhé!" 

Cô tinh nghịch đưa tay lên môi, tặng cho Lý An Thành mấy cái mi gió rồi nhanh nhẹn chạy vào phòng, còn cẩn thận gài then cửa ở bên trong.

Lúc này chủ nhà mới nhận ra sự đáng thương kia chỉ là lừa đảo, anh ôm trán than trời, buồn bực ngã xuống sofa. Mùi hương nhẹ nhàng của Ái Nghi vẫn còn vương trên hõm cổ, anh kéo cái chăn nhỏ của cô phủ lên người, nhỏ tiếng lẩm bẩm:

"Nợ của Lâm Ái Nghi đã cao hơn cả núi rồi!"

***

Bộ phim sitcom mà Ái Nghi tham gia chỉ kéo dài có năm tập, sau khi quay xong tập thứ hai sẽ bắt đầu công chiếu trên nền tảng mạng xã hội, loại phim mì ăn liền này Trình Khiếu không quan tâm nhiều đến sự chỉnh chu, có doanh thu là được.

Tuy bộ phim này so với bộ phim được đầu tư hoành tráng của Lâm Thục Khuê như lấy trứng chọi đá, nhưng cô tin với diễn xuất mấy năm liền chỉ một nét mặt của cô ta thì phần thắng sẽ thuộc về mình.

Bối cảnh quay ngày thứ hai đã đổi sang bãi đất trống, lúc này nữ chính sẽ được đàn em chuộc về sau khi bị băng nhóm đối thủ bắt, trong phân cảnh này sẽ tiếp tục xảy ra ẩu đả, vũ khí giả đã được cấp phát cho các diễn viên phụ, riêng Ái Nghi bị trói trong dây thừng, nhân lúc hai bên giao tranh sẽ tìm cách tháo chạy.

"Ba, hai, một, diễn."

Tiếng loa của Trình Khiếu vừa dứt, hai bên đã nhào vào đánh đấm loạn xạ, Ái Nghi vừa bật nhảy vừa tránh né dao kiếm xung quanh, khoảng cách tới vị trí đã đánh dấu sẵn chỉ còn hai bước chân thì một mũi dao bất thình lình bay thẳng tới.

Toàn thân cô đang bị trói nên không cách nào đỡ được, chỉ có thể dùng sức để nghiêng đầu tránh đi nhưng thật không may nó lại đâm phập vào cổ.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

thì hốt zề bắt làm zợ để trả từ từ thoai

2023-08-07

1

Ngô Huệ

Ngô Huệ

thích chị nhà quá đi

2023-07-27

0

Lucy 🌼

Lucy 🌼

chị trả từ từ .trả a đến hết đơi này luôn .

2023-06-27

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play