Chương 7: Trợ lý bên quan tài

Ái Nghi lần nữa lấy tiền của Lý An Thành bắt taxi, cô ngồi trong xe mở điện thoại xem tin tức về quá trình điều tra thu thập thêm bằng chứng để kết luận tội danh của Lưu Túc.

Hình ảnh hắn đẩy cô ngã xuống cầu thang đã được camera ghi lại rõ ràng, cảnh sát cũng đã công bố kết quả giám định tử thi là bị Lưu Túc cố tình gây ra trước thông tin đại chúng, thi thể của cô đã được đưa về gia đình để tiến hành hỏa táng, lần này hắn có chạy đằng trời cũng không thể thoát tội.

Chiếc taxi dừng trước cổng chung cư đã là giữa trưa, Ái Nghi chậm chạp đi lên tầng hai, giấu mấy món đồ mới mua vào hai bên túi váy, hít thở lấy tinh thần rồi mới đưa tay bấm chuông cửa.

Lý An Thành không phải là người lề mề nhưng vẫn để cô đợi gần năm phút mới ra mở cửa, anh đứng bên trong nhìn hai bàn tay trống không của cô, mày nhíu chặt, giọng lạnh tanh không cảm xúc:

"Lại tiêu hết tiền của tôi rồi?"

"Làm gì có…" Ái Nghi chột dạ cười cười lấy lệ rồi ép sát người vào khe cửa để chuồn vào bên trong.

Lý An Thành đứng phía sau mạnh tay đóng cửa rồi túm cổ áo của cô kéo lại, không kiên nhẫn hỏi thêm lần nữa: "Nguyên liệu nấu ăn đâu?"

Sống lưng Ái Nghi tuôn mồ hôi lạnh, quả thật trên đường về cả nghĩ cô còn chẳng nghĩ đến chuyện phải mua rau củ thịt cá về nấu ăn. Bị hỏi như hỏi cung, cô chỉ biết từ từ quay mặt lại nhoẻn miệng cười, làm như rất vô tội chớp chớp đôi mi, lí nhí nói:

"Bị cướp rồi."

"Bị cướp? Còn có kẻ lừa đảo nào có mánh khóe cao hơn cô sao?" Trán của Lý An Thành nhăn thành mấy hàng ngang, buông ánh nhìn dò xét quan sát cô từ trên xuống dưới rồi dừng lại ở hai bên túi, nheo mắt hỏi: "Cái gì ở trong đó?"

Tay của Ái Nghi vội vàng túm lấy hai túi váy, lắc lắc đầu, "Không có gì?"

"Tự nguyện hay để tôi ra tay?"

Nụ cười trên môi Ái Nghi trở nên khó coi, Lý An Thành còn đáng sợ hơn cảnh sát điều tra tội phạm nữa. Cô cắn răng chậm chạp thò tay vào trong túi móc ra nào phấn nào son chìa trước mặt anh, vờ như đã biết ăn năn hối cải.

"Trong tủ lạnh còn vài quả trứng… tôi làm ốp la cho anh ăn nhé! Mỗi ngày đều phải dùng chung mỹ phẩm với người chết… đáng sợ lắm!"

Vừa mới nghĩ đến cô lại nhịn không được mà muốn buồn nôn, Lý An Thành tức đến không thể nói nên lời, tại sao chỉ vì một bát cháo bình thường mà anh lại đối tốt với cô ta kia chứ?

Anh bỏ cô lại rồi đi nhanh vào phòng, Ái Nghi tưởng mình đã qua ải, nào ngờ vừa mới thả mấy món đồ trên tay xuống bàn thì anh đã đeo túi trang điểm trở ra, bắt lấy cánh tay cô kéo đi không thương tiếc, đanh giọng uy hiếp:

"Không nấu cơm ở nhà, vậy thì tôi cho cô ăn cơm bên cạnh quan tài."

****

Tầng bốn, công ty giải trí Hoàng Phổ.

"Trong dàn thí sinh tham gia tuyển chọn hôm nay, cô gái này là bạo gan nhất, không biết diễn xuất của cô ta ra sao, nhưng người chưa kịp ra mắt đã có tai tiếng như cô ta rất hợp ý đạo diễn Trình. Nhan sắc của cô ta cũng thuộc dạng mỹ nhân khó bì, giám đốc Lâm, anh xem có muốn mài dũa một viên ngọc thô hay không?"

Lư Thuấn đưa đoạn video quay lại màn đáp trả của Lâm Ái Nghi với Trình Khiếu cho Lý Cảnh Chiêu xem, nếu được thông qua thì trong tài khoản lại có thêm vài con số.

Lý Cảnh Chiêu dụi điếu thuốc vào gạt tàn, tua đi tua lại đoạn video để xem, không phải chỉ vì nó đặc biệt mà hình như cô gái này hắn đã gặp qua ở đâu rồi thì phải, lần trước các tờ báo đưa tin có chụp được ảnh của cô ta hắn chỉ ngờ ngợ, hôm nay càng nhìn càng thấy quen nhưng lại không nhớ rõ.

"Vất vả cho cậu rồi, ngày mai tôi sẽ tới xem thử."

Lâm Thục Khuê nép bên ngoài cửa phòng giám đốc, toàn bộ cuộc đối thoại bên trong đều nghe chẳng sót lời nào. Lý Cảnh Chiêu vậy mà lại đích thân đi xem "gà mới", hắn rõ ràng biết cô gái đó có ý muốn đối đầu với cô mà vẫn để tâm tới, có khi nào là muốn đá cô đi hay không?

Một kẻ vô danh mà mơ mộng đến vị trí "Celeb" đúng là ảo tưởng. Nhưng dù thế nào đi nữa, không cần biết Lâm Ái Nghi giả mạo đó đi được tới đâu, cô đều phải loại trừ… Thà giết lầm còn hơn bỏ sót!

*****

Ái Nghi bị Lý An Thành bắt bỏ lên chiếc xe môtô của mình rồi chở đến nơi một nơi đang trong quá trình chuẩn bị tổ chức tang lễ. Người chết là một phụ nữ trung niên mang họ Từ, sống thực vật đã hơn mười năm, nay bệnh tình trở xấu bác sĩ cho hay không sống nổi qua tối đêm nay. 

Cô ở ngoài sảnh nghe ngóng được mẹ của Lý An Thành và người sắp chết có quen biết nhau, hỏi thêm về gia cảnh của anh thì chẳng ai trả lời.

Ngồi đến tối người kia mới hoàn toàn tắt thở, Ái Nghi bị kéo vào làm "trợ lý" như đã khua môi múa mép. Căn phòng nhỏ chỉ có hai người và một xác chết làm cô sợ đến phát run, vội vàng bám vào cánh tay Lý An Thành, hai chân rụng rời nhấc lên không nổi.

"Tôi bảo chủ nhà lát nữa dọn cơm vào trong này rồi, cô không ăn hết thì đừng về nhà tôi ngủ nữa." 

Lý An Thành phũ phàng gạt tay của cô rồi lấy dụng cụ trong túi trang điểm để ngay ngắn lên bàn, Ái Nghi ngước đôi mắt đau khổ lên nhìn anh, nhỏ giọng nài nỉ:

"Đừng tàn nhẫn với tôi như vậy… Tôi hứa sau này sẽ không bao giờ bòn rút tiền của anh làm việc riêng nữa đâu."

Lời chân thành nhỏ nhẹ như thế mà Lý An Thành lại hừ lạnh không thèm nghe, anh bình thản đeo bao tay, hất cằm ra lệnh Ái Nghi mở hộp phấn cho mình. Cô đứng im nhìn từng món dụng cụ, quả thật thứ cô trát lên mặt sáng nay đều là dùng chung với người chết. 

Dường như mật vàng đã trào lên cổ họng, Ái Nghi mở nhanh hộp phấn rồi ngồi thụp xuống bụm miệng, phải kiềm chế lắm cô mới không nôn ra tại chỗ. Lý An Thành rũ mắt nhìn, anh thở dài một hơi rồi cởi áo khoác phủ kín cả đầu cô.

Gần một tiếng đồng hồ Ái Nghi cứ ngồi sát bên chân của Lý An Thành không ngẩng mặt lên. Đến khi anh kéo tay cô thì người nhà đã khiêng quan tài vào trong. 

Họ không ở lại lâu, đợi thắp cho người đã khuất nén nhang rồi rời khỏi. Lý An Thành tốt bụng không ép cô ở lại ăn cơm bên cạnh quan tài, thấy cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn còn tử tế cài mũ bảo hiểm vào cho cô.

"Bình thường miệng lưỡi của cô linh hoạt lắm mà, sao hôm nay lại im như tượng vậy?"

Ái Nghi không trả lời, nắm lấy hai bên vạt áo của Lý An Thành ngoan ngoãn ngồi yên. Xe chạy được một đoạn cô chồm tới, hơi nâng giọng hỏi: "Tại sao anh lại chọn nghề này vậy?"

Công việc rùng rợn như thế này dẫu có kiếm được nhiều tiền thì cũng không được mấy người có can đảm để làm, mà Lý An Thành còn rất trẻ, với nhan sắc của anh ta làm người mẫu hay diễn viên chắc chắn sẽ có rất nhiều fan hâm mộ, sống ẩn dật thật là phí.

Lý An Thành vặn tay ga, chiếc môtô hơi nghiêng quẹo qua khúc cua, giọng của anh trầm ổn hơn tốc độ của mình rất nhiều: "Nối nghiệp của mẹ."

"Ồ! Vậy chắc là tay nghề của mẹ anh rất lợi hại có phải không?"

"Bà ấy mất rồi."

Ái Nghi cảm thấy hơi khó xử, định nói thêm vài câu nhưng lại thôi, dù gì đối với anh ta cô chỉ là người xa lạ, hỏi nhiều sợ anh lại thấy phiền. Cô thở dài mở điện thoại ra xem thì thấy một tin nhắn mới, hai mắt mở to đọc đi đọc lại mấy lần rồi phấn khích kéo áo Lý An Thành, hét lớn:

"Tôi đậu rồi, tôi được nhận vào đoàn phim rồi." Cô cao hứng giật giật vạt áo của anh chỉ vào bên đường, "Ghé vào kia, chúng ta uống rượu ăn mừng... Tôi bao."

Hot

Comments

em bé thích ngủ

em bé thích ngủ

được cái không có tiền mà hay bao lắm nha

2025-03-28

0

Vy Lì Lợm

Vy Lì Lợm

Bả ko có tiền mà tự tin ớn 😆

2024-11-15

1

Lucy 🌼

Lucy 🌼

trời oi . chị đúng là mạnh miệng mà .

2023-06-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play