Chương 13: Chịu trách nhiệm

Còn chưa nghe câu trả lời Lý An Thành đã cúi đầu ngậm lấy môi của Ái Nghi, anh như con thiêu thân quên mình và đánh mất cả lý trí, mặn hay ngọt anh chẳng thể nhận biết, chỉ cố sức nuốt chửng tàn dư mà cô tùy tiện để cho người khác chạm vào không kiêng kỵ.

Vết thương khá đau nên Ái Nghi chẳng thể né tránh, cô cố vùng tay ra nhưng ngoài phí sức thì chẳng thay đổi được điều gì. Nếu là bình thường cô chắc chắn sẽ hạ đẹp Lý An Thành nhưng tình cảnh này kẻ thất thế chính là cô. Cổ bị kéo cao động tới vết khâu khiến cô đau đến ứa nước mắt, dậm bàn chân loạn xạ dưới sàn như đầu hàng và như một cách xin tha.

Lý An Thành càng thấy cô cuống thì càng hả hê, môi lưỡi trơn ướt liên tục đổi chiều chiếm hữu, khoá ngược cổ tay cô bằng cái túm tay to lớn, tay còn lại áp lên cổ cô căn chỉnh vị trí để thuận lợi đưa lưỡi vào để cạy răng.

Ngay khi anh vừa cảm nhận được vị ngọt, thì "phập" một cái, vị tanh mặn của máu lan ra, da môi của anh dính chặt vào mấy cái răng thỏ của Ái Nghi như miếng thịt bị cuốn vào máy nghiền.

Giữ nguyên hiện trạng, Lý An Thành mở mắt nhìn Ái Nghi, hai hốc mắt ngập nước trừng anh đầy oán hận, những ngón tay đặt ở cổ cô lúc này mới cảm nhận được sự khác lạ, anh càng sờ cô càng đau, răng càng cắn chặt lấy môi anh chẳng chịu nhả.

Lý An Thành thả tay ra, hai cánh tay của Ái Nghi rơi thõng xuống, thế nhưng cô vẫn không chịu buông tha cho màng da mỏng manh của anh. Tròng trắng của Lý An Thành đã xuất hiện tơ máu, anh chống hai tay lên tường cố nhịn đau, từ từ tìm cách cứu vãn tình thế.

Đặt bàn tay lên eo nhỏ của Ái Nghi, anh hơi dùng sức siết mạnh rồi luồn tay vào trong áo của cô nhưng hoàn toàn không có phản ứng. Cứu mình, còn cứu cả cô, anh làm liều đẩy tay lên trên, bên ngoài lớp áo ngực, bóp nhẹ một cái, cảm giác mềm mại khiến anh phải rùng mình nhưng tay vẫn để yên không chịu thu lại. Anh tham lam luồn tay vào lớp bảo vệ cuối cùng nhưng ý định chưa kịp thực hiện thì môi đã rời răng.

Ái Nghi ôm cổ, trừng mắt căm phẫn, cô đẩy vai anh chạy ra ngoài nhưng còn chưa nhấc được hai bước chân đã bị anh kéo về rồi bế bổng lên. Mặc cho cô tiếp tục vùng vẫy, anh đặt cô lên sofa ép cô dưới thân chế ngự để chiếm lấy ưu thế, hai tay ôm lấy mặt cô, quên mất cơn đau của mình, chỉ còn quan tâm đến việc dỗ dành cô nàng nhím nhỏ.

"Ngoan một chút, để tôi xem cô bị cái gì."

Ái Nghi vung tay loạn xạ không chịu phối hợp, cô chỉ ước có thể vung một cước đá bay Lý An Thành ra xa cả trăm mét mới hả giận.

Anh hết cách đành kéo cô lên trên, đặt cô ngồi trên đùi mình rồi ôm chặt, xác định được vị trí lạ ban nãy đã sờ trúng, anh nhíu mày, nhẹ nhàng bóc miếng gạc trắng đã thấm máu ra xem, vết thương dài gần hai đốt ngón tay bị rách tưa da, chỉ khâu đã bung ra gần hết.

"Ai làm?" Lý An Thành xoay mặt Ái Nghi lại, sắc mặt anh hơi tối, hết sức lo lắng cho tình trạng của cô. Vết thương này chắc chắn không phải bị ngã mà có nhưng nếu nói bị đâm thì hơi rùng rợn quá.

Ái Nghi đẩy mạnh Lý An Thành ngã ra lưng ghế, cô đứng bật dậy đánh đấm túi bụi vào người anh, quên cả cơn đau, gào lên mà mắng:

"Ai làm! Là anh làm đó! Đồ biến thái này, tôi giết chết anh… Aaaa…!!!"

Cơn thịnh nộ chưa kịp lên đỉnh điểm Ái Nghi đã ôm cổ xụi lơ, cô rít răng ngồi thụp xuống dưới sàn. Lý An Thành biết mình có hơi quá đáng, anh chậc lưỡi thở dài, cúi người ôm lấy cô đi thẳng tới cửa.

"Anh lại đem tôi đi đâu vậy?" Ban nãy hét lớn quá nên bây giờ không còn sức nữa, cô thều thào giãy giụa trong vòng tay cứng rắn của anh.

Lý An Thành liếm cái môi sưng tấy, nghiêng mắt nhìn cô gái nhỏ trong lòng, nhàn nhạt mở miệng: "Tới bệnh viện."

Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cả đoạn đường ngồi trên taxi tới bệnh viện, cả hai người luôn giữ tư thế ôm ấp chẳng khác nào tình nhân.

Máu rỉ ra từ vết thương trên cổ Ái Nghi thấm vào ngực áo của người bên cạnh đỏ cả một mảng, lúc bác sĩ trông thấy vết hở trên cổ cô rồi nhìn lên cái môi sưng đỏ của Lý An Thành, ông kìm nén không được mà phát cáu:

"Không đợi tới khi cắt chỉ được hay sao? Ngày mai có phải là tận thế đâu mà phải nhằm ngay ngày hôm nay mà cấu xé!"

Bác sĩ tưởng hai người họ là vợ chồng nên cứ dặn đi dặn lại "có sinh hoạt cũng phải biết tiết chế". Ái Nghi lườm Lý An Thành muốn nổ cả mắt, anh lơ đi như chẳng nghe chẳng biết, đợi vết thương được khâu xong thì "tử tế" ôm cô ra về.

Hai liều thuốc gây tê cả chiều và tối đánh gục Ái Nghi, cô dựa vào lòng Lý An Thành chợp mắt, tông giọng khàn khàn làm giảm đi sự đanh đá nhưng vẫn không quên đòi lợi ích cho mình.

"Anh làm tổn thương tôi thì phải chịu trách nhiệm."

Hiếm khi mắt hạnh ôn hoà, Lý An Thành bật cười nhưng không thành tiếng, nhìn hàng mi khép chặt của cô, tâm trạng ức chế khi nãy đã nhũn ra thành nước. Người trong lòng dường như đã ngủ quên, anh vén sợi tóc mai của cô qua tai, thì thầm hỏi lại:

"Chịu trách nhiệm thế nào?"

Trăng cuối thu tròn vành vạnh, dưới ánh vàng ngà ngà cái bóng gộp đôi dưới nền gạch càng thêm rõ. Lý An Thành chậm rãi bước lên những bậc thang, một lần hiếm hoi trong đời sợ ai đó giật mình thức giấc.

Phải trầy trật lắm anh mới mở được khóa cửa, nhẹ nhàng đi vào trong đặt Ái Nghi nằm lên giường của mình. Anh kéo chăn đắp cho cô rồi lặng yên nhìn hồi lâu không rời mắt.

Thời hạn ba ngày đã trôi qua từ đời nào, sao cô gái này vẫn còn ở đây?

Anh chỉnh điều hoà ở mức vừa phải rồi khép cửa nhẹ nhàng rời khỏi phòng, điện thoại trong túi rung lên, anh lấy ra nhìn, là Tiêu Gia gọi đến.

"Đại thiếu gia, tôi mới hay được một tin quan trọng, sáng nay Lạc Xích bị cảnh sát tóm rồi, hình như là để điều tra về băng nhóm của ông ta, hiện tại ngoài người thân ra không ai được quyền vào gặp mặt cả."

Tin tức này đến thật không đúng lúc, Lý An Thành ngửa cổ nhìn trần nhà, ba năm qua nhọc sức tìm kiếm như dã tràng xe cát, nếu bản án của Lạc Xích được thành lập, ông ta bị phạt tù năm năm hay thậm chí mười năm thì anh phải chờ đến bao giờ?

Giơ bàn tay xoa ấn đường đau nhức, anh trầm mặc trong chốc lát rồi lên tiếng dặn dò: "Để lại vài người theo dõi tình hình, cậu sắp xếp quay về sớm chúng ta thực hiện kế hoạch khác."

Hot

Comments

Min Cassiopeia

Min Cassiopeia

🤣🤣🤣

2024-07-09

0

Lucy 🌼

Lucy 🌼

rồi . a động lòng rồi nhưng chưa nhận ra mà thôi .

2023-06-27

0

Lucy 🌼

Lucy 🌼

💟💟💟💟💟💟💟💟

2023-06-27

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play