Chương 16: Loạn nhịp

Sau một đêm say, dường như lục phủ ngũ tạng và các khớp cơ đều bị tổn thương nặng nề, nên chỗ nào trên người cũng rơi vào trạng thái ê ẩm. Ái Nghi mệt mỏi trở mình, ưỡn người vươn vai một cái, chợt có thứ gì đó đụng vào xương hông, cô lười mở mắt nên cứ vô tư đưa tay sờ, dự định trong đầu là ném thứ vướng víu đó đi để tiếp tục ngủ nhưng khi da tay tiếp xúc với "vật thể lạ to cứng" kia thì cô tỉnh cả ngủ.

Giữ nguyên hiện trạng, Ái Nghi từ từ mở mắt rồi chậm rãi nhìn xuống thứ mà mình đang chạm vào, tuy cách một lớp vải nhưng cái nóng mà cô đang cảm nhận được có thể bỏng cả tay, tròng trắng trong mắt cô đã sắp rơi ra ngoài khi mà não bộ đã xác định được đó là thứ gì và chủ nhân của nó là ai. 

Cô như bị điện giật vội vàng thu tay về, cố chấn tỉnh đầu óc để xác định tình hình hiện tại. Ngước mắt lên thì ngay lập tức nhìn thấy góc cạnh trên giương mặt của Lý An Thành, mà cúi xuống thì bắt gặp bàn tay của anh luồn vào trong áo ngủ ôm lấy eo của cô vô cùng thân mật.

Dường như toàn bộ chất lỏng màu đỏ trong cơ thể đã trào lên cổ họng, ngay lúc này Ái Nghi có thể phun ra một ngụm máu. Cô nghiến hàm răng, dứt khoát trở mình, vươn tay bóp lấy cổ Lý An Thành điên cuồng lắc mạnh.

"Lý An Thành! Anh chết chắc rồi, hôm nay tôi sẽ đắp mộ cho anh…!!!"

Đầu của Lý An Thành bị đập vào nệm sofa không thương tiếc, nếp nhăn trong não anh đã sắp được ủi phẳng ra. Bị tra tấn bất ngờ, hai mắt anh khó chịu nheo lại, nhanh nhẹn nắm lấy hai cánh tay của "hung thủ", chỉ bằng một cái xoay người thế trận đã đổi chiều.

Anh nằm hẳn trên người Ái Nghi, giữ lấy hai tay để cô thôi làm loạn, nhìn đôi mắt hồ ly đã sắp hóa thành báo đốm, anh vờ như không biết gì, vô tội hỏi:

"Mới sáng sớm cô nổi điên cái gì thế?"

"Anh đang giả ngốc sao? Ai cho anh ôm tôi, ai cho anh nằm cùng với tôi?" 

Ái Nghi gào lên, cố hết sức giãy dụa nhưng chẳng ăn thua. Lý An Thành ghìm chặt lấy cô, trán nhăn lại tỉnh bơ bào chữa:

"Cô gái à, ai nằm cùng với cô chứ! Tôi còn phải hỏi ngược lại là tại sao cô lại có mặt tại chỗ ngủ của tôi đấy. Lần trước là ở trên giường, lần này ở sofa, nếu cô thèm muốn tôi quá thì cứ nói thẳng một tiếng, tôi không từ chối đâu."

Mắt anh rũ sâu, không để lộ chút sơ hở nào, còn làm bộ dáng giống như mình mới là người bị hại. Ái Nghi ngưng vùng vẫy, đảo mắt nhìn xung quanh, sau khi xác định rõ là mình đang nằm trên sofa thì bắt đầu nghi ngờ liệu mình đúng hay Lý An Thành giở trò bịp bợm?

"Cô phải biết ơn vì người nằm cạnh cô là tôi mới phải, nếu là kẻ khác thì cô đã bị ăn sạch sẽ từ lâu rồi, không có cơ hội mà gào la đâu." Thấy cô còn không tin tưởng, anh bóp lấy cái môi nhỏ của cô, tốt bụng nhắc nhở:

"Nếu còn ở đây ăn vạ thì họp báo ra mắt phim sẽ không có mặt diễn viên chính đấy."

Ái Nghi giật mình, lúc này mới nhớ ra chuyện quan trọng, cô đẩy mạnh Lý An Thành rồi nhảy xuống sofa, sửa lại chiếc áo ngủ đã vén cao tới bụng, hung hăng chỉ thẳng mặt anh, lớn tiếng đe doạ: 

"Chuyện này vẫn chưa xong đâu, anh cứ đợi đó tôi sẽ xử tội anh sau." 

Cô quay phắt người chạy vào phòng lục tìm bộ váy hôm qua trợ lý đoàn phim đưa cho mình rồi phi như bay vào phòng tắm.

Cửa bị đóng "rầm" một cái, Lý An Thành ngồi tại chỗ khổ sở nhìn xuống giữa hai chân mình, cảm giác ấm nóng ban nãy còn hết sức chân thực, anh ngửa cổ thở hắt ra, dường như có sợi dây thần kinh nào đó đã nổ tung rồi.

Lúc Ái Nghi tắm xong thì Lý An Thành ở bên ngoài cũng đã vệ sinh cá nhân sạch sẽ. Cô giống như một vận động viên điền kinh không ngừng chạy nước rút, nhanh chóng ôm một đống mỹ phẩm thả xuống sofa, quên mất cơn nóng giận long trời lở đất vừa rồi, lôi kéo Lý An Thành ngồi xuống.

"Nhanh lên nhanh lên, trễ rồi trễ rồi."

Lý An Thành biết cô rất mong chờ ngày hôm nay nên cũng không kéo dài thời gian, anh vén tóc cô qua một bên, tỉ mỉ giúp cô thoa son dặm phấn. Nhìn gương mặt hoa đào đang căng thẳng, anh tiến tới gần hơn, ngửi hương sữa tắm thoang thoảng trên cổ cô, nhẹ nhàng hỏi: 

"Trợ lý trong đoàn phim không giúp cô chuẩn bị sao?"

"Tay nghề của họ không bằng anh." Ái Nghi trả lời mà chẳng cần suy nghĩ, trước đây cô từng thử qua tay nghề của rất nhiều chuyên viên trang điểm nhưng chẳng hiểu sao lại chỉ thấy ưng ý nhất với mỗi Lý An Thành, dù cho anh là chuyên gia trang điểm cho xác chết.

Cánh môi của Lý An Thành nâng cao, hạ cây cọ trên tay xuống hoàn tất xong mọi công đoạn. Anh đợi Ái Nghi mở mắt mới đưa tay xoa nhẹ cằm của cô, nhướng mày hỏi:

"Những người ngoài kia còn thứ gì không bằng tôi nữa hay không?"

Hàng mi cong dài được chuốt mascara tỉ mỉ khẽ chớp, Ái Nghi nhìn anh chằm chằm, ngực trái phập phồng mất trật tự. Hai bên má hồng hơn cả màu phấn, nhất thời cô bị lép vế không biết phải đối đáp làm sao. Tránh ánh mắt mang đầy ý tứ kia, cô đẩy anh ra để tìm đường thoát nhưng chẳng những kế hoạch không thành mà còn bị dồn ép sâu hơn.

Cảm giác thân mật này, nhịp tim loạn nhịp này, cả khi nhận được lời cầu hôn cô còn chưa từng trải qua. Cô chỉ nhớ lúc đó bản thân rơi vào tuyệt vọng, chỉ có Lưu Túc là chịu nghe cô giải thích, vậy nên khi bị ba đuổi ra khỏi nhà cô đã mắt nhắm mắt mở nhận lời hỏi cưới của hắn ta, khi mà chính cô còn chưa hiểu rõ trái tim mình đang đập vì điều gì. 

Một lần chọn sai, đổi lại là cái chết…

Không nhận được câu trả lời Lý An Thành cũng chẳng ép, năm ngón tay anh đặt lên cổ cô, nhẹ nhàng vuốt ve vùng da mềm mại, tự nhiên đổi đề tài:

"Tối nay… muốn uống rượu không?" 

Đột nhiên oan gia chung nhà dịu dàng như nước, Ái Nghi nổi da gà bừng tỉnh đẩy mạnh anh về phía sau.

"Ai thèm uống rượu với anh, đồ biến thái."

Cô lườm anh một cái, túm lấy túi xách, bới tung khắp sofa kiếm tiền rồi chạy ra khỏi cửa. Lý An Thành nằm ngửa ra nệm ghế nhìn lên trần nhà tự cười một mình.

Hình như… anh sắp không xong rồi!

****

Họp báo ra mắt phim "Kiều nữ" được tổ chức tại một khách sạn bốn sao, phóng viên đến đưa tin không nhiều bởi phim sitcom của Trình Khiếu xưa nay chỉ gói gọn trong tiêu chuẩn "mì ăn liền" không đi sâu vào nội dung nên cũng ít người quan tâm đến. 

Ái Nghi ngồi trong taxi nhìn phóng viên tác nghiệp đứng lưa thưa ở ngoài sảnh, nụ cười trên môi lạnh dần bởi sự thất bại của bản thân, hào quang mà cô gom nhặt từ máu và nước mắt lại để những kẻ hạ lưu dễ dàng cướp lấy, may thay cô đã tỉnh ngộ rồi.

Chỉnh trang lại đầu tóc một lượt, chỉnh luôn cả nụ cười trên môi, Ái Nghi mở cửa xe, gương mặt mỹ miều rạng rỡ dưới tia nắng sớm.

Phóng viên nhìn thấy cô liền nâng máy ảnh, cái tên "Lâm Ái Nghi" hot trên mạng xã hội cả tháng nay vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, thêm cả vụ tai nạn trong lúc quay phim của cô khiến rất nhiều người tò mò.

Trợ lý đoàn phim bước ra đón cô, tránh để cô trả lời những câu hỏi ngoài luồng, ba bậc tam cấp còn chưa bước xong, phóng viên đã chĩa máy ảnh về hướng khác.

Ái Nghi quay đầu lại nhìn, từ trong chiếc Mercedes-Maybach màu đỏ sang trọng Lý Cảnh Chiêu vận vest đen lịch lãm bước ra, nhìn thấy ánh mắt của cô, hắn nhẹ gật đầu, mỉm cười chào hỏi.

Hot

Comments

Ngô Huệ

Ngô Huệ

chị vất sao được mà vất vất sau này lấy gì mà dùng

2023-07-27

0

Thích Làm Đẹp 💋

Thích Làm Đẹp 💋

ủa... sáng sớm c bóp cổ thằng e ng ta xong lại đòi bóp cổ thằng a 😂 nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy tội a Thành quá. chắc a phải nhịn dữ lắm 🤣

2023-04-19

2

Thích Làm Đẹp 💋

Thích Làm Đẹp 💋

thằng đệ của a nhà nhanh nhảu thật. sáng sớm thằng a chưa hỏi , thằng e đã chào cờ... à quên... chào hỏi hộ r

2023-04-19

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play