Chương 20: Hôn ước

Nắng sớm đầu tháng mười hai ấm áp và êm dịu, những tia sáng vàng nhạt nhảy nhót trên cửa kính rồi len lỏi vào gian phòng nhỏ đậu vành mi của Lâm Ái Nghi. Cô đưa tay lên dụi mắt, đạp tung chiếc chăn dày, mò mẫm tìm điện thoại. 

Màn hình hiển thị bảy giờ, Ái Nghi giật mình tỉnh cả ngủ, lật đật nhảy xuống giường chạy ra khỏi phòng, miệng không ngừng la lói phàn nàn: 

"Lý An Thành, sao anh không gọi tôi dậy? Trễ rồi, trễ rồi, nhanh nhanh lấy đồ trang điểm ra đi."

Cô chạy một mạch tới phòng tắm, nhưng vị trí cô đang đứng hiện giờ lại không phải là phòng tắm. Ái Nghi bừng tỉnh từ từ ngó nhìn xung quanh, không gian lạ lẫm, rộng rãi, nhưng… chẳng có Lý An Thành!

Dường như ngực trái vừa đánh sai quá nhiều nhịp, sự thiếu sót ấy khiến Ái Nghi cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Cô xoay người trở lại phòng ngủ, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, thay một bộ váy đẹp rồi quay về giường tự mình trang điểm. 

Nhìn màn hình điện thoại vẫn trống trơn không tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ, cô rầu rĩ thở dài, tại sao đoạn phim khó nhằn kia có thể trộm được, còn số điện thoại của cô… lại không thèm trộm?

Ái Nghi có mặt tại sảnh lớn Hoàng Phổ đã gần tám giờ, nhân viên được lệnh của Lý Cảnh Chiêu đưa cô tầng ba để bàn về bộ phim mới. Lúc cô vào phòng họp đã có kha khá diễn viên ngồi quanh bàn dài, trong số đó có cả Lâm Thục Khuê.

Thấy cô bước vào, sắc mặt của cô ta kém đi thấy rõ, đôi mắt được kẻ eleyner tỉ mỉ trừng lên nhìn cô lộ liễu, cô đáp lại một cái đảo mắt vô cùng dửng dưng, cúi nhẹ đầu chào những người khác rồi ngồi xuống.

Lát sau Lý Cảnh Chiêu và đạo diễn có mặt, hắn giới thiệu Ái Nghi với tất cả mọi người rồi bàn về bộ phim cổ trang sắp sửa khởi quay. Trong bảng danh sách diễn viên tham gia, Lâm Thục Khuê thủ vai nữ chính, còn nữ phụ là Lâm Ái Nghi.

Những người có mặt trong phòng họp ai cũng sững sờ cho rằng Ái Nghi đang nhận được đặc cách không tưởng, bởi nhân vật này có chuyển biến nội tâm rất đa dạng, một người mới chập chững vào nghề không thể nào đảm nhận vai diễn nặng ký này được.

Thế nhưng, Lý Cảnh Chiêu đã quyết thì có ai dám không nghe, sau khi tan họp ai cũng tụm năm tụm ba bàn tán về người mới đến. Lâm Thục Khuê bước cùng một lượt với Ái Nghi ra khỏi cửa, cô ta cố tình lấn đường của cô, miệng mồm cay độc không ngớt lời giễu cợt.

"Tưởng vịn vào cái tên Lâm Ái Nghi thì mình sẽ có giá trị hơn sao? Sống dưới cái bóng của người khác thì có gì hay ho mà hãnh diện, nói không chừng ma quỷ nhập người không hay đấy!"

Lâm Thục Khuê vén tóc qua một bên làm bộ dáng khinh thường thấy rõ, Ái Nghi nghiêng đầu qua nhìn, hai mắt trợn lên, ép sát cô ta vào tường, hàm răng trắng bóng lộ ra vô cùng quỷ dị:

"Cần gì phải có ma quỷ nhập, chị từ dưới mồ về tìm em đây… Em không nhớ chị sao?"

Cô cười khúc khích rồi kéo dài một tràng khe khẽ kế bên tai của Lâm Thục Khuê. Sắc mặt cô ta lập tức tái xanh, hai tay siết chặt thân váy, trán nhễ nhại mồ hôi, lời bị mắc nghẹn ở họng không sao thốt lên được.

Ái Nghi khoái chí đứng thẳng người, khẽ lắc đầu, nhếch môi xem thường: "Mới có bấy nhiêu mà đã sợ rồi sao? Lâm Thục Khuê… đừng có yếu bóng vía như thế chứ!"

"Cô…" Lâm Thục Khuê thở dốc, tức đến không nói nên lời, ban nãy cô còn tưởng là Lâm Ái Nghi hiện hồn về, ngữ điệu và ánh mắt đó giống hệt chị ta không khác một điểm gì.

Ái Nghi nhìn bộ dạng nhếch nhác của người trước mặt mà không khỏi hả hê, cô hừ lạnh, chậc lưỡi chê bai:

"Cô cái gì mà cô, đâu có ai bắt cô diễn vai khuyết tật vòm họng, ở đây thị phạm cho ai xem? Người ta nói quả không sai mà… cô hết thời rồi." Cô lại cười, nhẹ nhàng chắp hai tay ra sau lưng, để lại cái đá mi rồi ưỡn ngực đi thẳng. 

Lâm Thục Khuê lảo đảo vịn tường, tức đến muốn trào nước mắt, tại sao Lý Cảnh Chiêu lại cho hạng người này vào Hoàng Phổ kia chứ? Cứ đắc ý đi, đợi mà xem vai phụ đó cô có được diễn trọn vẹn hay không.

***

Lý An Thành dừng chiếc môtô trước cổng dinh thự, trời đã ngả màu chiều, sắc mây u ám vây lấy anh và cả tòa lâu đài nguy nga tráng lệ. Ba năm rời đi, chỉ về đúng dịp giỗ mẹ, nơi này đối với anh đã chẳng còn sự thân thuộc nữa.

Hôm nay thành viên trong nhà có mặt khá đông đủ, chỉ thiếu mỗi Lý Cảnh Chiêu nhưng lại có thêm một vị khách. Phu nhân của Lý gia - Trịnh Hà đang ngồi trên bộ sofa cổ điển dát vàng, cười nói thân mật với Lâm Thục Khuê. Thấy Lý An Thành bước vào liền tỏ ra thân thiết.

"Con về rồi sao? Mấy hôm nay ông ấy cứ mong con mãi." Nói xong, bà ta còn kéo tay Lâm Thục Khuê, giới thiệu đại thiếu gia để cô ta chào hỏi.

Lâm Thục Khuê lần đầu tiên biết mặt con trai cả của nhà họ Lý, cô cứ tưởng anh ta có điểm nào khác người nên mới chọn lối sống ẩn dật, không ngờ tướng mạo và khí chất so với Lý Cảnh Chiêu chỉ có hơn chứ không hề kém. Cô mừng thầm, chỉnh nụ cười sao cho duyên dáng nhất, nhẹ nhàng gật đầu

"Em chào anh, em tên là Lâm…"

Lời giới thiệu còn chưa trọn vẹn Lý An Thành đã đi thẳng lên lầu, từ đầu đến cuối không hề nhìn hai người họ lấy một cái. Lâm Thục Khuê hụt hẫng, còn có chút luyến tiếc.

Trịnh Hà nhìn thấy biểu cảm "mái đã chịu trống" này thì không khỏi nhếch môi, bà vỗ nhẹ lên tay của cô ta, lựa lời an ủi:

"Tính cách của An Thành xưa nay luôn thế, cháu đừng có để ý. Hôn sự của hai đứa cứ để người lớn sắp xếp, biết đâu chừng sẽ tổ chức ngay trong cuối năm nay thôi."

Lâm Thục Khuê gật đầu "vâng dạ", lòng nôn nao ngày khoác lên người bộ váy cưới lộng lẫy. Ai cũng biết chủ tịch tập đoàn truyền thông Âu Á là Lý Chính yêu thương nhất là con trai cả, chỉ cần anh ta đồng ý thừa kế sản nghiệp của Lý gia thì Lý Cảnh Chiêu chỉ còn là con tép nhỏ ăn nhờ ở đậu. Nếu cô thuận lợi trở thành vợ của Lý An Thành thì trong giới showbiz còn có kẻ nào dám ức hiếp cô nữa.

Lý An Thành đi vào thư phòng riêng của ba mình, ông nhìn thấy anh mấy nếp nhăn khoé mắt liền kéo dài ra, nét mặt vui mừng không giấu giếm, vội vàng đứng lên ngoắc tay gọi anh ngồi xuống bàn trà.

"Sao con về mà không báo trước một tiếng để ba dặn nhà bếp nấu mấy món con thích ăn. Đã gặp Thục Khuê chưa? Con bé cứ nhắc con mãi."

Lý Chính rót một tách trà rồi đẩy qua cho con trai, đôi mắt đã trải qua sáu mươi năm cuộc đời nhướng lên cao để nhìn ngắm con trai thật rõ. Từ ngày mẹ của An Thành mất, hai cha con dần trở nên xa cách, số lần gặp nhau trong một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ông chỉ có một ước mong con trai lấy vợ rồi sinh cho ông cháu nội, biết đâu như thế khoảng cách giữa hai cha con được kéo lại gần hơn.

"Tôi không về đây để bàn chuyện ngoài lề. Tôi chỉ muốn hỏi tại sao đang yên đang lành lại lập di chúc và quan trọng là trong tờ di chúc đó chủ tịch có chia cho hai mẹ con bà ta thứ gì hay không?"

Lý An Thành xưa nay không thích vòng vo, đối với ba mình anh chẳng thể mềm mỏng mà nói chuyện. Lý Chính trước giờ cũng không để ý thái độ cứng nhắc đó của con trai, ông giữ nguyên nét mặt ôn hoà, thẳng thắn trả lời:

"An Thành à! Chuyện đã qua lâu lắm rồi, bà ấy cũng đã sống ở Lý gia hơn hai mươi năm, gia đình này cũng có công lao của bà ấy vun đắp, hơn nữa Cảnh Chiêu cũng là em trai ruột của con, ba chia cho họ một ít thì có gì là không đúng?"

Hot

Comments

Lucy 🌼

Lucy 🌼

xem mấy chướng này thấy tội nam 9 quá .

2023-06-28

0

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

chính xác rồi 🤣🤣🤣

2023-03-24

1

Hạ Vân Vân

Hạ Vân Vân

chị nói đúng ghê. ma đang đứng trước chị đấy

2023-03-10

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play