Chương 6: "Thị phạm"

Ái Nghi hoá đá ngay tức khắc, nụ cười trên môi dần tắt lịm, sống lưng lạnh toát, gai ốc nổi đầy khắp người, nghĩ tới hộp phấn, cây son kia đã từng chạm qua da của vô số xác chết cô liền ôm cổ nôn khan.

Lý An Thành sảng khoái thu lại dáng người, ung dung dọn dẹp dụng cụ trang điểm, mặc kệ người vừa rồi còn ngập tràn vui sướng kia đã chuyển sang kinh hồn bạt vía, anh vét cạn sự tốt bụng của mình ném vài tờ tiền lên bàn, hờ hững lên tiếng:

"Lúc về nhớ mua một ít nguyên liệu để nấu ăn. Nhớ kỹ, cô cầm của tôi một đồng, đến lúc trả lãi phải nhân ba."

Lời của anh tuy không quá khó nghe nhưng hoàn toàn chẳng thể lọt vào tai Ái Nghi được nửa chữ, trong mắt cô bây giờ chỉ thấy được màu đỏ của tiền, cô nhanh tay chộp lấy rồi chạy như bay, muốn mau chóng rời khỏi con người mang đầy sự rùng rợn lạnh óc kia. 

Lý An Thành nhìn theo bóng lưng của cô, cánh môi nâng lên vui vẻ. Anh trở lại bàn ăn nhìn bát cháo đã nguội lạnh, ngực trái bỗng nhói đau âm ỉ.

Từ ngày mẹ của anh qua đời đã chẳng có ai thật lòng vì anh nấu một bữa ăn ngon. Nghĩ đến đây lòng lại phiền não, anh lấy điện thoại gọi cho Tiêu Gia - trợ lý riêng của mình hỏi tình hình tên đồng phạm đã giết chết người phụ nữ quan trọng nhất trong đời anh. 

"Có tin tức gì của ông ta không?"

Tiêu Gia ở thành phố Vị Xuyên chạy đôn chạy đáo mấy tháng nay, nước da đã chuyển màu bánh mật, anh dựa vào lưng ghế, chầm chậm báo cáo:

"Tôi đã tìm khắp các ngõ ngách nhưng vẫn không tìm thấy, cả đàn em của ông ta cũng chẳng thấy một móng nào, người dân lân cận cho hay một tuần trước băng nhóm của ông ta và một băng nhóm khác xảy ra ẩu đả, có lẽ là đang lẩn trốn ở đâu đó rồi."

Lý An Thành dựa hẳn lưng vào ghế, tâm trạng trở nên xấu tệ, anh chuyển ra khỏi nhà mấy năm nay khó khăn lắm mới điều tra được nhân tình năm xưa của dì ghẻ đang điều hành băng nhóm bảo kê ở thành phố Vị Xuyên, giờ đi tìm thì lại tiếp tục mất dấu, đúng là trời cao thích trêu ngươi. Anh dặn dò Tiêu Gia tiếp tục dò tìm rồi ảo não tắt máy.

***

Ái Nghi bắt taxi tới địa điểm tổ chức buổi casting chọn ra vai nữ chính trong bộ phim sitcom mang tên "Kiều nữ". Từ trong xe nhìn ra, những tấm poster cực lớn quảng bá bộ phim "Nàng tiểu thư danh giá" do Lâm Thục Khuê thủ vai chính được dán đầy hai bên đường.

Theo như cô được biết, bộ phim này còn chưa đóng máy nhưng bọn họ đã công bố xong ngày chiếu rạp. Lý Cảnh Chiêu luôn nghĩ đến lợi nhuận trước hai chữ "chất lượng", cô em gái cùng cha khác mẹ này của cô đầu quân cho hắn ta chắc cũng chẳng dễ dàng gì.

Nụ cười nhạt nhẽo trên môi Ái Nghi chuyển sang đầy ý vị… Hoàng Phổ, Lý Cảnh Chiêu, Lâm Thục Khuê, một ngày gần nhất những cái tên đẹp đẽ ấy rồi cũng sẽ bị tan biến giống như xác thân của cô vậy.

Quá trình tuyển diễn viên của đoàn phim này hết sức qua loa, ai thích thì đến, không có một trật tự nào, cho nên quang cảnh xung quanh hội trường hết sức nhốn nháo, cả bốc số thứ tự cũng chẳng có, ai nhanh chân thì vào trước, Ái Nghi phải vất vả lắm mới chen lấn được vào bên trong.

Người giữ cửa là Lư Thuấn - một cò mồi chuyên móc nối diễn viên cho các công ty giải trí, cô nhẹ mỉm cười chào hỏi với hắn ta rồi bước vào giữa trung tâm.

Đạo diễn bộ phim "Kiều nữ" là Trình Khiếu, chỉ mới ba mươi tuổi, phong cách làm việc chẳng giống ai, phim của anh ta chủ yếu chỉ chiếu trên nền tảng mạng xã hội, mà diễn viên do anh ta chọn đa phần đều là những người có tai tiếng. Phim của anh ta làm tuy không có chất lượng nhưng không ít lần Lý Cảnh Chiêu chiêu mộ nhân sự ở những chỗ như thế này, cô muốn được sự chú ý của hắn, chọn nơi này là hợp lý nhất.

Ái Nghi đứng trước dàn ban giám khảo, định mở miệng giới thiệu bản thân thì Trình Khiếu xua tay, vào thẳng vấn đề:

"Đọc kịch bản rồi đúng không? Có biết đường quyền cơ bản nào không? Múa thử đi."

Anh ta gác hai chân lên bàn rất bất lịch sự, bảo Ái Nghi múa quyền nhưng hai mắt thì nhắm nghiền tùy tiện hết mức, những giám khảo khác bận bịu cặm cụi ghi ghi chép không hề để tâm đến xung quanh, giống như kế toán đang bận rộn tổng kết vào dịp cuối năm vậy. 

Ái Nghi chậc lưỡi, thở hắt một hơi, cô chưa từng đảm nhiệm vai diễn nào có phân cảnh đánh nhau nên chẳng biết múa quyền là như thế nào, mà nếu cô có võ thì tên khốn Lưu Túc làm gì có cơ hội đẩy cô xuống cầu thang.

"Tôi không biết múa quyền nhưng có thể học, tôi học rất nhanh." Ái Nghi dõng dạc thừa nhận khuyết điểm và giới thiệu luôn cả ưu điểm nhưng Trình Khiếu hoàn toàn không để tâm.

"Chỗ của tôi tuyển diễn viên đóng phim chứ không phải tuyển học viên. Cô bị loại." Từ đầu đến cuối Trình Khiếu đều luôn nhắm mắt, cả nhìn thử cũng tỏ ra lười biếng.

Còn chưa nói được hai câu đã bị loại, Ái Nghi không cam tâm đi thẳng tới bàn ban giám khảo, dùng sức xô mạnh hai chân của Trình Khiếu xuống bàn làm anh ta giật mình chới với, hai mắt lập tức mở lớn trợn trắng nhìn cô, những người xung quanh cũng bị cô dọa sợ, ngồi im phăng phắc.

"Bản thân anh là đạo diễn mà không biết những nhân vật trong phim của mình có tính cách như thế nào sao?"

Cô liếc thấy cuốn kịch bản ở trên bàn liền cầm lên lật ra phân cảnh đầu tiên trong bộ phim đặt trước mặt Trình Khiếu rồi nói tiếp:

"Cảnh đầu tiên nữ chính bị băng nhóm khác truy đuổi, vì đánh trả không nổi nên đàn em phải khiêng về. Tại sao cô ấy lại thua? Vì yếu hơn nên thất thế sao? Anh không thấy kịch bản của mình cũ quá à?"

Từ một người tuyển chọn, đột nhiên Trình Khiếu bị chuyển sang phải nghe chất vấn, mà cô gái này còn cả gan dám chê kịch bản của anh, tròng đen trong mắt anh hội tụ vào sát sống mũi, hất cằm lớn tiếng hỏi:

"Vậy cô nói thử xem làm thế nào mới gọi là mới?"

Ái Nghi đứng thẳng lưng, vén tóc ra sau tai, ánh mắt thoáng nét kiêu ngạo.

"Đây là bộ phim sitcom, cho nên đa phần là những tình huống hài hước, sao anh không để nhân vật chính của anh vụng về một chút? Cho cô ta đứng ở đỉnh cao trong một thế giới ngầm nhưng ngoài sắc vóc ra thì cái não rỗng toác, như thế mới tạo được hiệu ứng cười. Chuyện đơn giản như thế anh còn không nghĩ ra thì còn tổ chức casting làm gì? Vào quán bar quơ đại một nắm thì thiếu gì kiều nữ, anh muốn họ múa quyền gì họ múa cho anh xem!"

Đôi mắt hồ ly đảo đi nơi khác, sắc mặt hết sức khinh thường. Trình Khiếu giận đến đỏ mặt, đập bàn đứng lên định mắng thì người kế bên kéo tay anh ta, nói nhỏ:

"Anh Trình, cô ấy là người đã làm náo loạn tang lễ của diễn viên Lâm Ái Nghi đó, đem gương mặt của cô ta để quảng bá phim chắc chắn cộng đồng mạng sẽ rất quan tâm."

Trình Khiếu đảo mắt lại nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, cơn giận vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Ái Nghi nhếch môi cười, vươn cánh tay nhanh nhẹn rút cây bút được vắt trên mang tai của anh ta, cô hơi khom lưng, hết sức tự nhiên ghi lại số điện thoại của mình lên bìa cuốn kịch bản.

"Đạo diễn Trình, anh không chọn tôi là một mất mát lớn đấy! Khi nào có kết quả nhớ báo lại với tôi nhé!"

Cô vắt lại cây bút lên tai Trình Khiếu rồi quay lưng thong thả rời đi, lúc lướt qua Lư Thuấn, cô thấy hắn vội nhét điện thoại vào túi quần, màn "thị phạm" vừa rồi của cô chắc hẳn đã được quay lại đầy đủ rồi, Lý Cảnh Chiêu sẽ xem được nhanh thôi. Cô mỉm cười với hắn rồi bước nhanh ra khỏi cửa.

Hot

Comments

My Ni

My Ni

Bà nho mai ra sớm nha

2022-12-26

8

Diễm Trinh

Diễm Trinh

1 vote cho nho

2022-12-26

5

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

💟💟💟💟💟💟💟💟💟

2022-12-26

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play