Chương 5: Người thứ 101

Bị soi mói như kiểu người không đứng đắn Ái Nghi cũng chẳng để tâm, cô giữ nguyên ý cười chờ đợi câu trả lời.

Lý An Thành tuy không phải quá xấu tính nhưng để người khác hồi hộp trông mong đối với anh là thú vui vô cùng tao nhã. Anh nghiêng người ngồi dậy, dùng duy nhất ngón trỏ nâng cằm của cô lên cao, môi mỏng khép mở buông lời trêu chọc:

"Nếu không phải tôi tận mắt nhìn thấy cô tỉnh dậy trong quan tài, thì tôi sẽ nghĩ cô đang thầm đơn phương tôi đấy."

Anh liếc nhìn đống túi nằm lộn xộn trong góc tường, chìa bàn tay hơi nổi gân xanh ra trước mặt cô, khó chịu: "Trả ví."

Ái Nghi cắn cắn môi, giờ phút này mới biết hối lỗi, cô thò tay vào túi nhỏ dưới thân váy móc ra chiếc ví da màu đen, cúi thấp đầu, dâng bằng hai tay, điệu bộ hết sức cung kính:

"Tôi hứa… nhất định sẽ không có lần sau."

Lý An Thành không nói gì, cầm lấy ví rồi mở ra xem thử, như anh đã nghĩ, một xu cũng chẳng còn.

"Cô có biết phụ nữ cầm ví của đàn ông rồi tiêu tiền của người đó có ý nghĩa gì không?"

Ái Nghi ngước mặt lên nhìn, lắc đầu không biết. Lý An Thành vỗ nhẹ chiếc ví da lên má cô, âm trầm dễ nghe bay nhảy trong không khí:

"Là vợ, là người nằm chung một giường. Nhưng mà tôi không có hứng thú yêu đương với kiểu người lừa đảo giống như cô, nên liệu mà trả đủ cho tôi cả vốn lẫn lời, thiếu một đồng… tôi móc thận của cô ra để bán đấy."

Anh đứng lên, chắp tay sau lưng như một nho sĩ, bỏ lại thêm một câu trước khi trở về phòng: "Muốn được tôi giúp đỡ, còn phải xem tâm trạng của tôi thế nào đã."

Cửa phòng ngủ đối diện với sofa bị đóng lại, Ái Nghi híp mắt, thở hắt ra một hơi, lầm bầm mắng chửi nhưng tuyệt nhiên không dám phát ra thành tiếng.

Tính tình của Lý An Thành rất khó chiều nhưng cũng còn có tình người, bị cướp tiền gặp người khác chắc chắn đã đi trình báo, anh ta còn đợi cô về để hỏi tội xem như đã cho cô một ân huệ. Tính nết của cô cũng không phải quá hiền lành, chỉ có điều đang mang phận nhờ vả… nhịn nhục một chút vẫn hơn.

Ái Nghi mang đống đồ mới mua về cất gọn gàng vào một góc sau đó mới đi tắm, lúc trở về chiếc sofa không một chút mềm mại cô lại lẩm bẩm thầm mắng Lý An Thành thêm vài lần mới nằm xuống ngủ.

*****

Lâm Thục Khuê kết thúc phân cảnh bị đuối nước nằm trong bộ phim sắp ra mắt, từ dưới hồ bơi đi lên, toàn thân ướt sũng, hai trợ lý nhanh nhẹn tiến tới choàng khăn, lau tóc, một người ghé sát vào tai cô, nói nhỏ: "Chị Lâm, giám đốc tới."

Lý Cảnh Chiêu ngồi trên ghế đạo diễn, hai chân vắt chéo, gương mặt tuấn lãng hơi nghiêng, mắt chăm chú quan sát góc quay vừa mới thực hiện xong. Lâm Thục Khuê không kịp thay quần áo đã bước vội đến, cúi đầu chào hỏi: "Giám đốc!"

"Mỗi một năm Hoàng Phổ dành cho cô bao nhiêu tài nguyên, cho cô bao nhiêu phúc lợi, vậy mà trình độ vẫn không thể nâng cao thêm chút nào, chỉ có cảnh rơi xuống nước đơn giản mà cũng gượng gạo như thế thì làm diễn viên làm gì nữa?"

Ánh mắt sắc như dao của Lý Cảnh Chiêu soi thẳng vào gương mặt hơi tái của Lâm Thục Khuê, cô ta không dám ngẩng đầu, nói cũng chẳng dám nói. Nếu không phải hắn dùng tiền hủy thanh danh của Lâm Ái Nghi để cướp tài nguyên về cho cô ta thì cô ta bây giờ cũng chỉ là một bình hoa di động, có sắc mà không có tài, giữ lại Hoàng Phổ chỉ tốn cơm thôi.

Hắn rút một điếu thuốc, trợ lý đứng ở phía sau nhanh tay mồi lửa, làn khói trắng đục phun thẳng một đường rồi tan ra, giọng hắn bắt đầu khàn khàn, tiếp tục khiển trách:

"Hôm nay ở nhà tang lễ ầm ĩ như vậy, cô không biết tận dụng cơ hội đó để làm mình nổi bật hơn sao? Chỉ bị cô gái kia liếc mắt một cái đã chết cóng tại chỗ, đúng là phế thải. Liệu mà diễn cho tốt, yếu đuối cũng được, giả nai tơ cũng được, đừng để tôi thấy tờ báo nào có gương mặt nhợt nhạt của cô xuất hiện nữa, bằng không… hậu quả cô đều phải lãnh."

Lý Cảnh Chiêu đứng lên, nhìn đạo diễn đang khúm núm ở kế bên, chỉ tay vào màn hình bắt quay lại toàn bộ phân cảnh đuối nước rồi sải dài chân rời khỏi phim trường.

Lúc này Lâm Thục Khuê mới dám ngẩng mặt, nắm tay đã hơi nhăn vì lạnh siết chặt lại, nếu không phải cô còn ràng buộc hợp đồng và cần sự hộ thuẫn của Hoàng Phổ thì đừng mong cô ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ là con của vợ bé mà phách lối, nếu người anh trai kia của hắn chịu nắm quyền thừa kế thì hắn làm gì có cơ hội đứng ở đây chỉ tay năm ngón.

Lâm Thục Khuê nhìn nhân viên đang chuẩn bị lại cảnh quay mà lòng sục sôi cơn hận, cô quay sang trợ lý, nhỏ giọng dặn dò:

"Cho người điều tra con nhỏ xuất hiện tại tang lễ cho tôi, xem thử cô ta đang muốn giở trò gì."

****

Sáng hôm sau, Lý An Thành vừa mở cửa phòng, mùi cháo thơm nóng đã xộc vào cánh mũi, anh đưa mắt nhìn cái nồi nhỏ còn nghi ngút khói ở trên bếp rồi nhìn sang cô gái phiền phức đang ngồi trên sofa. Tự dưng, anh cảm thấy trong nhà nên có màu lửa bếp… có thêm một người ở cùng cũng không đến nỗi tệ.

Khóe môi anh hơi nâng, Ái Nghi quay đầu nhìn thấy, cái miệng nhỏ lập tức được kéo giãn một đường, nịnh nọt: "Anh ngủ có ngon không?"

Lý An Thành không thèm trả lời, đi thẳng vào toilet, lát sau trở ra suýt nữa đã va vào người trước mặt, anh phát cáu lớn tiếng mắng: "Cô hết chỗ để đứng rồi à?"

Ái Nghi không hề bỏ lời kia vào màng nhĩ, kéo thẳng tay anh tới bàn ăn, ấn anh ngồi xuống.

"Tôi có nấu cháo để anh ăn sáng, thử xem tay nghề của tôi có tốt không?"

Bát cháo thịt băm đơn giản nhưng thơm lừng, Lý An Thành không từ chối múc một muỗng nhỏ cho vào miệng, do không có đủ nguyên liệu nên không quá xuất sắc nhưng cũng không hề tệ. Anh nhìn sang gương mặt nhỏ nhắn đang tràn đầy mong đợi của Ái Nghi, nhàn nhạt lên tiếng:

"Tôi có một ca sắp rút ống thở…"

"Mấy giờ? Tôi nhất định sẽ sát cánh bên cạnh anh!" Còn không đợi Lý An Thành nói xong, Ái Nghi đã cướp lời, hai mắt long lanh ngập tràn thành ý.

Lý An Thành bật cười, cũng hết cách với cô, anh đứng lên đi về phòng, lát sau mang túi trang điểm trở ra, hất cằm gọi: "Mười phút… không hơn."

Ái Nghi mừng rỡ nhanh chân chạy tới, ngoan ngoãn ngồi xuống sofa rồi vỗ vỗ xuống nệm ghế.

"Nhanh lên nhanh lên, tám giờ sẽ bắt đầu đó, tôi thử vai đả nữ nhưng theo phong cách hài hước, anh làm sao để tôi sắc sảo một chút. Tôi mà được chọn, thù lao sẽ chia cho anh phân nửa."

Suốt quá trình trang điểm không ai nói với ai tiếng nào, tốc độ của Lý An Thành rất vừa phải, không hề qua loa nên thành quả vượt xa mong đợi của Ái Nghi.

Gương mặt này vốn dĩ đã xinh đẹp cộng thêm cái đảo tay ma thuật của anh chàng đối diện khiến đôi mắt hồ ly càng thêm hút hồn, một ít phấn, chút son màu nude trầm, toát lên vẻ lạnh lùng khác lạ. 

Ái Nghi mỉm cười trong gương vô cùng thích thú, cô quay sang ôm gương mặt của Lý An Thành như một thói quen, không ngớt lời khen ngợi:

"Không ngờ tay nghề của anh lại xuất sắc đến vậy, nhờ vả anh là điều đúng đắn nhất."

Lý An Thành nhướng một bên mày, quan sát đôi mắt lấp lánh đang chìm trong hưng phấn của cô. Anh hơi chồm người tới, thổi vào tai cô làn hơi nóng bỏng nhưng câu từ tuôn ra lại lạnh đến tận xương.

"Bộ trang điểm này... tôi đã dùng cho cả trăm xác chết rồi, cô là người thứ 101."

Hot

Comments

Vy Lì Lợm

Vy Lì Lợm

Ớn óc luôn á anh

2024-11-15

1

Ngô Huệ

Ngô Huệ

chị nhà hay ghê vậy đó

2023-07-27

1

Lucy 🌼

Lucy 🌼

ultr 🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣

2023-06-26

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2 Chương 2: Giở trò gian thương
3 Chương 3: Lật mặt
4 Chương 4: Lẳng lơ
5 Chương 5: Người thứ 101
6 Chương 6: "Thị phạm"
7 Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8 Chương 8: Trong cơn say
9 Chương 9: Cảnh quay long take
10 Chương 10: Biến thái và láu cá
11 Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12 Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13 Chương 13: Chịu trách nhiệm
14 Chương 14: Điều kiện
15 Chương 15: Say rượu
16 Chương 16: Loạn nhịp
17 Chương 17: Bút sa "gà chết"
18 Chương 18: Tư tình bị từ chối
19 Chương 19: Chậm một bước
20 Chương 20: Hôn ước
21 Chương 21: Sốt ruột
22 Chương 22: Say tình
23 Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24 Chương 24: Tên thật của em là gì?
25 Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26 Chương 26: Dụ dỗ
27 Chương 27: Anh đã say chưa?
28 Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29 Chương 29: Nuôi em cả đời
30 Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31 Chương 31: "Người bị hại"
32 Chương 32: Em biết gì không?
33 Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34 Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35 Chương 35: Bất an
36 Chương 36: Điềm xấu
37 Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38 Chương 38: Đại thiếu gia
39 Chương 39: Anh sắp điên rồi
40 Chương 40: Xấu mặt
41 Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42 Chương 42: Anh thương quá...
43 Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44 Chương 44: Chúc mừng năm mới
45 Chương 45: Quà trùng phùng
46 Chương 46: Phải hay không phải?
47 Chương 47: Lo lắng
48 Chương 48: Nguy hiểm (1)
49 Chương 49: Nguy hiểm (2)
50 Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51 Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52 Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53 Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54 Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55 Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56 Chương 56: "Vượt ngục"
57 Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58 Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59 Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60 Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61 Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62 Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63 Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64 Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65 Chương 65: Rối rắm
66 Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67 Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68 Chương 68: Phòng bị
69 Chương 69: Cá nằm trên thớt
70 Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71 Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72 Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73 Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74 Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75 Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76 Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77 Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78 Chương 78: Người xưa gặp lại
79 Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80 Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81 Chương 81: Vượt qua giới hạn
82 Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83 Chương 83: Nhập vai xuất thần
84 Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85 Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86 Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87 Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88 Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89 Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90 Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91 Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92 Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93 Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94 Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95 Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96 Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97 Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98 Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99 Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100 Chap 100: Không còn đường lui
101 Chương 101: Đường cùng
102 Chương 102: Quả báo
103 Chương 103: Có đáng hay không?
104 Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105 Chương 105: Chữa lành
106 Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107 Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108 Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109 Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110 Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111 Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112 Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113 Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114 Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115 Chương 115: Phụ tử
116 Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117 Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118 Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119 Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120 Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121 Chương 121: Ngoại truyện (1)
122 Chương 122: Ngoại truyện (2)
123 Chương 123: Ngoại truyện (3)
124 Chương 124: Ngoại truyện (4)
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Cửa địa ngục và sự thoát xác
2
Chương 2: Giở trò gian thương
3
Chương 3: Lật mặt
4
Chương 4: Lẳng lơ
5
Chương 5: Người thứ 101
6
Chương 6: "Thị phạm"
7
Chương 7: Trợ lý bên quan tài
8
Chương 8: Trong cơn say
9
Chương 9: Cảnh quay long take
10
Chương 10: Biến thái và láu cá
11
Chương 11: Hóa đau thương thành cơ hội
12
Chương 12: Chiếm lấy ưu thế
13
Chương 13: Chịu trách nhiệm
14
Chương 14: Điều kiện
15
Chương 15: Say rượu
16
Chương 16: Loạn nhịp
17
Chương 17: Bút sa "gà chết"
18
Chương 18: Tư tình bị từ chối
19
Chương 19: Chậm một bước
20
Chương 20: Hôn ước
21
Chương 21: Sốt ruột
22
Chương 22: Say tình
23
Chương 23: Chữ "yêu" chưa đầy đặn
24
Chương 24: Tên thật của em là gì?
25
Chương 25: Vở kịch lỡ dở
26
Chương 26: Dụ dỗ
27
Chương 27: Anh đã say chưa?
28
Chương 28: Em là ai trên trần đời này?
29
Chương 29: Nuôi em cả đời
30
Chương 30: Mong muốn của anh và cái khó của cô
31
Chương 31: "Người bị hại"
32
Chương 32: Em biết gì không?
33
Chương 33: Cục cưng, em chết chắc rồi!
34
Chương 34: Giây phút bên em là giây phút của trọn đời
35
Chương 35: Bất an
36
Chương 36: Điềm xấu
37
Chương 37: Anh đang ở đâu vậy?
38
Chương 38: Đại thiếu gia
39
Chương 39: Anh sắp điên rồi
40
Chương 40: Xấu mặt
41
Chương 41: Được ăn cả ngã về không
42
Chương 42: Anh thương quá...
43
Chương 43: Người cùng chiến tuyến
44
Chương 44: Chúc mừng năm mới
45
Chương 45: Quà trùng phùng
46
Chương 46: Phải hay không phải?
47
Chương 47: Lo lắng
48
Chương 48: Nguy hiểm (1)
49
Chương 49: Nguy hiểm (2)
50
Chương 50: Anh hận đời... vì đời tàn nhẫn với em
51
Chương 51: Người quay lưng không ngoảnh lại
52
Chương 52: Chuyện hoang đường này, liệu anh ấy có tin?
53
Chương 53: Hoa đâu tàn sao lòng anh héo úa?
54
Chương 54: Anh đau cũng được, em bình yên là đủ rồi!
55
Chương 55: Anh nên gọi em là gì đây?
56
Chương 56: "Vượt ngục"
57
Chương 57: Cuối chín... lại là Đông
58
Chương 58: Ta được bao nhiêu niên kỷ để yêu và mộng?
59
Chương 59: Sợi tình đã nối, anh vẫn sẽ yêu em hết dạ hết lòng
60
Chương 60: Tối nay đừng khóa cửa
61
Chương 61: Đã lỡ đầu thai thì cố mà làm người
62
Chương 62: Đại thiếu gia và nhị thiếu gia
63
Chương 63: Nếu lần sau còn không nhận ra chồng mình... thì em chết với anh!
64
Chương 64: Tiên tử và kỵ sĩ
65
Chương 65: Rối rắm
66
Chương 66: Em thương tình mà gả cho anh nhé?
67
Chương 67: Trong kế hoạch của anh không bao gồm chuyện chúng mình xa cách
68
Chương 68: Phòng bị
69
Chương 69: Cá nằm trên thớt
70
Chương 70: Kẻ đơn độc ôm hy vọng, người có tình cười khẩy ở trong tâm
71
Chương 71: Không nghe lời thì phải chịu phạt
72
Chương 72: Chúng ta chơi một trò cá cược nhé!
73
Chương 73: Hứa với anh... dừng lại nhé!
74
Chương 74: Nàng đã mở cửa con tim... nhưng hắn chẳng tìm thấy được đường vào
75
Chương 75: Vắng em lâu thêm anh sẽ chết mất...
76
Chương 76: Yêu nhau sao mà khổ đến thế?
77
Chương 77: Tình cũ không dễ quên
78
Chương 78: Người xưa gặp lại
79
Chương 79: Đời rồi sẽ đổi trắng thay đen mà người thì vong phụ như chưa quen
80
Chương 80: Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang nhưng hay đãng trí lại còn không ngoan
81
Chương 81: Vượt qua giới hạn
82
Chương 82: Chữ "thương" trong em và chữ "thương" trong anh
83
Chương 83: Nhập vai xuất thần
84
Chương 84: Tiết tấu của một vở kịch
85
Chương 85: Kế hoạch của những kẻ bất nhân
86
Chương 86: Vượt khỏi tầm kiểm soát
87
Chương 87: Người lạc nơi nao sao chẳng tìm về lối cũ...
88
Chương 88: Anh đang ở đâu, còn sống hay đã chết?
89
Chương 89: Trong trái tim em không có bản đồ chỉ lối
90
Chương 90: Xin lỗi em... anh về trễ
91
Chương 91: Lời thổ lộ cùng em đều là lời thật tâm thật dạ
92
Chương 92: Đừng lo... anh luôn yêu em mà
93
Chương 93: Gần đến ngàn đời vẫn còn thiếu em ơi...
94
Chương 94: Trò chơi sắp bắt đầu rồi!
95
Chương 95: Nỡ lòng nào mà em mang dạ hoài nghi?
96
Chương 96: Trăng muôn đời cũng không đẹp bằng em
97
Chương 97: Đã có người thương con thay mẹ
98
Chương 98: Chúng ta gọi nhau là gì em nhỉ?
99
Chương 99: Anh yêu em đến không thở nổi nữa rồi!
100
Chap 100: Không còn đường lui
101
Chương 101: Đường cùng
102
Chương 102: Quả báo
103
Chương 103: Có đáng hay không?
104
Chương 104: Anh sinh ra trên đời là để làm cho em hạnh phúc
105
Chương 105: Chữa lành
106
Chương 106: Thay thế bằng thực lực
107
Chương 107: Máu rỉ ra từ khóe mắt
108
Chương 108: Của hồi môn và tín vật cầu hôn
109
Chương 109: Người con gái mà anh yêu chính là Lâm Ái Nghi
110
Chương 110: Một kiếp người mang khổ ải nhiều như thế đấy!
111
Chương 111: Đừng gọi anh như thế!
112
Chương 112: Kiếp sau chúng ta đừng là anh em nhé...
113
Chương 113: Thôi nhé! Trời đã thương em thì thương cho trót...
114
Chương 114: Sống cho em và sống cho cả cô ấy nữa...
115
Chương 115: Phụ tử
116
Chương 116: Hoa mẫu đơn cho Tử Di, hoa hồng cho Ái Nghi
117
Chương 117: Em thế nào anh cũng đều thích
118
Chương 118: Cảm ơn em đã thương anh
119
Chương 119: Cảm ơn Lâm Ái Nghi đã chết và cả Lạc Tử Di đang sống
120
Chương 120: Chỉ ước ngày cuối đời được đắp chung mộ cùng em... (End)
121
Chương 121: Ngoại truyện (1)
122
Chương 122: Ngoại truyện (2)
123
Chương 123: Ngoại truyện (3)
124
Chương 124: Ngoại truyện (4)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play