Chương 10: Dòng ký ức

“A Viễn, anh nhìn nè.” Nhược Hàm cười tươi hạnh phúc khoe tờ giấy thông báo với Từ Viễn.

Nội dung của tờ giấy thông báo chính là Nhược Hàm đã vượt qua vòng loại của cuộc thi piano cấp thành phố.

Từ Viễn nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mắt, trên môi còn vương nụ cười tỏa sáng như ánh nắng của buổi ban mai, vừa dịu dàng lại vừa thuần khiết đến độ không nhiễm chút bụi trần nào.

Anh ôn nhu xoa đầu cô, cười nói: “Chúc mừng em. Xem ra Hàm Hàm của chúng ta sắp trở thành ngôi sao rồi. Chỉ sợ đến lúc đó em ở trên trời sáng chói quá, anh không tìm nổi em nữa.”

Nhược Hàm bĩu môi nũng nịu: “Anh không tìm được em thật sao?”

“Anh đùa thôi. Cho dù sau này em ở đâu, anh đều chắc chắn sẽ tìm được em.”

Thiếu nữ trong độ tuổi mười bảy giống như đóa hoa hồng đang nở rộ, dung nhan đẹp đẽ tươi sáng khiến bao bạn học nam trong trường theo đuổi, nhưng kết cục là cô nàng đều lạnh lùng từ chối.

Trong lòng Nhược Hàm trước nay đều chỉ có duy nhất một người, chính là thiếu niên ở trước mặt cô đây. Anh là người cô quen biết đầu tiên sau khi từ Anh về, đến bây giờ cũng đã mấy năm trôi qua.

“Để chuẩn bị cho cuộc thi piano, anh phải thiết kế cho em một bộ trang phục thật đẹp mới được, em nhất định sẽ là người nổi bật nhất trong cuộc thi.” Từ Viễn khẳng định.

Tuổi trẻ mỗi người đều có những hoài bão của riêng mình, mà mong muốn lớn nhất của Từ Viễn chính là trở thành một nhà thiết kế, tạo ra những bộ cánh lộng lẫy nhất cho cô gái của anh, cũng là ngôi sao của tương lai, Nhược Hàm.

Anh thường hay nói với cô: “Chờ sau này Hàm Hàm của chúng ta trở thành ca sĩ nổi tiếng, anh cũng sẽ trở thành nhà thiết kế nổi tiếng, đến lúc đó những sản phẩm đẹp nhất của anh sẽ để cho em mặc.”

“Vậy chúng ta hứa đi, anh và em nhất định sẽ đạt được nguyện vọng đó.” Nhược Hàm vừa mỉm cười vừa đưa tay ra ngoắc tay với anh đại diện cho một lời hứa hẹn.

Có một ngày, khi Nhược Hàm đang luyện đàn trong phòng chuẩn bị cho cuộc thi, Từ Viễn bất ngờ đẩy cửa bước vào.

“A Viễn, sao anh biết em ở đây?” Nhược Hàm thấy anh liền reo lên.

“Không phải anh đã nói rồi à, cho dù em ở đâu anh cũng đều tìm được.” Từ Viễn mỉm cười ấm áp, bàn tay thon dài không hề thô ráp xoa đầu cô theo thói quen, “Thật ra đều là nhờ tiếng đàn của em đó. Tiếng đàn của Hàm Hàm rất đặc biệt, nghe đến nốt thứ ba liền có thể nhận ra, anh đi theo nó mà tìm được em thôi.”

“Anh tìm em có chuyện gì sao?”

Tần Viễn đưa một tờ giấy có vẽ hình gì đó cho Nhược Hàm. Đó là bản phác thảo một chiếc váy màu be, thiết kế tay bồng có đính kim sa rất vô cùng lộng lẫy.

Nhưng anh đưa cho cô cái này để làm gì?

Từ Viễn cúi người nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Nhược Hàm, không nhịn được bật cười một tiếng hỏi: “Có đẹp không?”

Nhược Hàm thật thà gật đầu: “Nhìn giống như váy của công chúa trong truyện cổ tích mà hồi nhỏ em hay đọc.”

“Thì nó là dành cho công chúa của anh mà.”

Cô ngạc nhiên, đôi mắt nâu nhạt long lanh nhìn anh, “Là sao?”

“Ngày hôm qua anh có tham gia lễ đính hôn của dì anh, sau khi nhìn thấy dì ấy và chú rể sánh bước cùng nhau, anh đã nghĩ ngay đến chiếc váy này.”

Nhược Hàm hiểu ra ý của anh đối với bản thiết kế cô đang cầm trên tay, khuôn mặt non nớt đỏ ửng lên, cô thẹn thùng quay đi chỗ khác.

“Anh nghĩ xa quá rồi đó! Với lại chú rể của em chưa chắc là anh, mà chủ nhân của chiếc váy này chưa chắc là em, anh còn nghĩ đến chuyện xa xôi như vậy.”

Từ Viễn nắm lấy tay cô, nói bằng giọng chắc chắn: “Cho dù tương lai chúng ta có như thế nào, em nhất định cũng sẽ rất xinh đẹp trong chiếc váy này. Anh thật sự rất muốn thấy em mặc nó trong lễ đính hôn của em, kể cả….. chú rể không phải anh.”

“Được rồi, em chỉ là trêu anh chút thôi, thế mà anh lại nói kiểu cao thượng thế. Chú rể của em, chỉ có thể là anh mà thôi.”

Tình yêu của tuổi trẻ khi ấy quả thực rất mơ mộng, nhưng lại vô cùng đơn thuần trong sáng, khiến bất cứ ai sau này nhớ về đều không khỏi nuối tiếc, đôi khi là đau lòng.

“Em vừa sáng tác một bài hát mới, định là sẽ dùng nó để tham gia cuộc thi piano. Anh có muốn nghe không?”

“Dĩ nhiên là có.” Từ Viễn không do dự gật đầu.

Nhược Hàm ngồi xuống ghế, đôi tay trắng nõn nà bắt đầu đàn lên từng nốt nhạc, ngón tay thanh thoát nhấn xuống phím đàn, giai điệu du dương êm ái bắt đầu vang lên khắp căn phòng.

Từ Viễn nhắm đôi mắt trầm tĩnh của mình vào, tập trung toàn bộ tâm trí lắng nghe khúc nhạc của Nhược Hàm.

Tiếng đàn nhẹ nhàng sâu lắng, chậm rãi thấm vào lòng người đọc, mặc dù chẳng có ca từ tiếng hát nào nhưng nghe lại giống như lời tâm sự của thiếu nữ mới lớn, hay chính là lời bày tỏ tình cảm của cô đối với người mình yêu.

Nhược Hàm của anh vẫn luôn là cô gái tài năng như thế. Cô chưa từng qua một trường lớp chuyên sâu nào, chỉ tự mình tìm hiểu trên mạng một chút về sáng tác nhạc, cộng với việc học đàn đã có thể tự mình sáng tác ra những bài hát đầu tiên.

Với tài năng của cô, có thể thi vào Học viện Nghệ thuật không phải là điều khó khăn, càng đừng nói là một cuộc thi nhỏ như cuộc thi piano cấp thành phố này.

Sự thật đã chứng minh, sau đó Nhược Hàm thật sự đỗ vào Học viện Nghệ thuật Quốc gia rất thuận lợi. Ngày mà cô nhận được giấy báo trúng tuyển, cô lập tức chạy đến tìm Từ Viễn thông báo tin mừng.

Anh cầm tờ giấy báo trúng tuyển của Nhược Hàm trên tay, không kìm lòng được ôm lấy cô. Cái ôm này của anh rất ấm áp, mang theo cả niềm hy vọng về tương lai tốt đẹp phía trước của hai người.

Chỉ là, đến cuối cùng anh không đợi được cô, đột ngột như vậy bỏ mặc cô lại một mình.

Một ngày trời âm u rất lạ, Nhược Hàm đang bước đi trong khuôn viên trường đại học thì đột nhiên có tiếng chuông điện thoại từ trong balo vang lên ầm ĩ. Cô nàng mở khóa balo lấy ra xem thử, là Từ Viễn gọi đến.

Cô vừa bắt máy lên, đầu dây bên kia giống như không kịp chờ cô lên tiếng vội vã hỏi: “Cô gái, cô có quen với chủ của chiếc điện thoại này à? Tôi nhìn trong lịch sử cuộc gọi thấy người nhận máy cuối cùng là cô.”

Giọng nói bên kia rất nghiêm chỉnh, lại trầm trầm không hề giống với giọng của Từ Viễn. Cô cẩn trọng hỏi lại: “Anh là ai?”

“Tôi là thanh tra của sở cảnh sát Đại Bắc. Tôi gọi đến để thông báo với cô là, chủ nhân của số máy này vừa gặp phải tai nạn giao thông, hiện giờ đang rất nguy kịch. Bố mẹ anh ấy hiện tại đã đi theo đến bệnh viện. Cô có thể đến sở cảnh sát xác nhận thông tin với tôi được không?”

Nhược Hàm như chết lặng đi trước câu nói của người xưng là thanh tra kia. Cô dường như không thể tin vào những gì bản thân vừa nghe. Chuyện gì đang xảy ra với cô vậy? Ai đó hãy nói với cô là cô đang nghe lầm rồi đi.

Thân mình cô không ngừng run rẩy, cả điện thoại cầm trên tay cũng không còn vững

nữa, suýt chút nữa đã rơi xuống đất.

Đầu dây bên kia vang lại âm thanh trùng lặp liên tiếp: “Alo, cô còn ở đó không? Alo?”

Nhược Hàm tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh, anh chỉ là đang nguy kịch, vẫn còn cơ hội để bác sĩ cứu chữa, đây vẫn chưa phải kết quả xấu nhất.

“Tôi sẽ đến ngay.” Nhược Hàm trả lời xong liền cúp máy, sau đó cô bắt xe chạy thẳng một mạch đến sở cảnh sát.

Chờ xác nhận thông tin với cảnh sát xong, Nhược Hàm mới có thể đi đến bệnh viện tìm Từ Viễn. Suốt quãng đường đi, cô không ngừng cầu nguyện anh hãy vượt qua, cầu cho đến khi cô tới nơi thì họ sẽ thông báo rằng anh đã không sao nữa.

Nhưng ông trời lại cứ phải nhất định khiến cho người ta đau khổ tột cùng, sống không bằng chết. Nhược Hàm vừa đi đến bệnh viện, hình ảnh đầu tiên chính là ba mẹ anh đang gục đầu vào nhau khóc lóc đau đớn.

“Nhược Hàm, con đến rồi sao? A Viễn nó……..” Ba Từ nghẹn ngào từng lời.

Đừng mà, Nhược Hàm cầu xin trong lòng ba Từ đừng nói ra từ đó, từ mà cô không muốn nghe thấy nhất. Cô đứng trơ trọi giữa hành lang bệnh viện, cổ họng cứ nghẹn ứ lại không phát ra được một chút âm thanh, nước mắt ào ạt chảy xuống gò mà không cách nào ngăn chặn lại được.

Cô….. cô đã đến muộn rồi, đến gặp anh lần cuối cũng không thể nữa. Balo xách trên vai từ bao giờ đã rơi xuống sàn, chủ nhân vốn chẳng có tâm tư nhặt lên, cô cứng đờ người, thẫn thờ bước ra khỏi bệnh viện. Mẹ Từ trông thấy gọi không ngớt:

“Nhược Hàm, con đi đâu thế? Nhược Hàm! Nhược Hàm!”

Nhược Hàm lúc này đã chẳng còn nghe được âm thanh nào khác, cô thất thần bước ra ngoài, mặc kệ trời đang đổ mưa rất lớn.

Cơn mưa nặng hạt bất ngờ ập đến trong một ngày tháng ba, thi thoảng lại có tia chớp rạch ngang bầu trời đêm mây mù che kín, lóe sáng cả mặt đất. Nhược Hàm bước đi nặng nề trong mưa ra đến ngoài cổng lớn của bệnh viện.

Lúc này cô mới ngồi sụp xuống mặt đất gào khóc thống khổ. Ở nơi này ba mẹ Từ không thể nhìn thấy, cô mới dám khóc thành tiếng lớn. Trái tim cô giống như đang có ngàn vạn mũi tên đâm xuyên qua, đau đớn vô cùng. Nước mắt hòa cùng nước mắt chảy xuống khóe miệng cực kỳ đắng chát.

Tại sao? Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy? Nhược Hàm ngẩng cao đầu trách móc. Cô không tin, không muốn tin vào sự thật này. Anh… anh không thể đột ngột bỏ cô lại như thế được.

Thân ảnh nhỏ bé của thiếu nữ tựa vào tường, ngồi dưới trời mưa lớn khóc rất lâu, cô đau lòng khóc đến ngất lịm đi từ lúc nào không biết.

Đến khi tỉnh lại, tất cả mọi thứ lại một lần nữa đã quá muộn với Nhược Hàm.

Chapter
1 Chương 1: Liều mạng làm việc
2 Chương 2: Tin đồn thất thiệt
3 Chương 3: Quyết định kết hôn
4 Chương 4: Đàm phán thất bại
5 Chương 5: Mùa đông ở London
6 Chương 6: Trận bóng đá
7 Chương 7: Ăn tối
8 Chương 8: Nhà mới
9 Chương 9: Quá khứ đau lòng
10 Chương 10: Dòng ký ức
11 Chương 11: Dỗ dành
12 Chương 12: Đại sứ thương hiệu
13 Chương 13: Một đêm say
14 Chương 14: Gặp mặt mẹ chồng tương lai
15 Chương 15: Lễ trao giải
16 Chương 16: Giải thưởng
17 Chương 17: Ba năm
18 Chương 18: Hai bên gặp mặt
19 Chương 19: Hộp sính lễ
20 Chương 20: Lễ đính hôn
21 Chương 21: Bóng dáng cô độc
22 Chương 22: Tâm tình mơ hồ
23 Chương 23: Ba ngày sau
24 Chương 24: Buổi chụp ảnh
25 Chương 25: Hiểu rõ tâm ý
26 Chương 26: Tiếc cho cô phải lấy người chồng già như tôi
27 Chương 27: Đăng ký kết hôn
28 Chương 28: Nhà đầu tư mới của đoàn phim
29 Chương 29: Thế lực chống lưng
30 Chương 30: Vũ khúc mùa hạ
31 Chương 31: Xóa bỏ hiểu lầm
32 Chương 32: Chụp ảnh cưới
33 Chương 33: Ca khúc cuối cùng
34 Chương 34: Album ảnh cưới
35 Chương 35: Hôn lễ
36 Chương 36: Không có em à?
37 Chương 37: Vợ của tôi, không phải là người để cô muốn đối phó là được
38 Chương 38: Vỏ bọc
39 Chương 39: Tôi là chồng em
40 Chương 40: Địa vị
41 Chương 41: Ngại ngùng
42 Chương 42: Bảo vệ
43 Chương 43: Gạch tên
44 Chương 44: Sao anh dám
45 Chương 45: Thấu hiểu
46 Chương 46: Thổ lộ
47 Chươmg 47: Tin đồn
48 Chương 48: Hai đại sứ
49 Chương 49: Chỉ cần là em, tôi không bao giờ từ chối
50 Chương 50: Gặp rắc rối
51 Chương 51: Điều kiện
52 Chương 52: Đó là vợ tôi
53 Chương 53: Chỉ một lúc thôi
54 Chương 54: Thanh minh
55 Chương 55: Bạn gái cũ
56 Chương 56: Sinh nhật
57 Chương 57: Món quà đặc biệt
58 Chương 58: Em không bận tâm, nhưng tôi thì có
59 Chương 59: It's me
60 Chương 60: Đánh cược
61 Chương 61: Chỗ dựa cho em
62 Chương 62: Năm mới
63 Chương 63: Dạo này cậu ấy có ổn không?
64 Chương 64: Tôi là chị của Nhược Hàm
65 Chương 65: Chị gái em gái
66 Chương 66: Chuyện mờ ám
67 Chương 67: Thân thế
68 Chương 68: Về nhà
69 Chương 69: Bất ngờ
70 Chương 70: Gặp tai nạn
71 Chương 71: Tỉnh lại
72 Chương 72: Chuyện xưa
73 Chương 73: Cô ấy thích
74 Chương 74: Vậy em sẽ ôm anh một cái
75 Chương 75: Quá khứ đáng quên
76 Chương 76: Buông bỏ chấp niệm
77 Chương 77: Thăm trường quay
78 Chương 78: Sóng gió
79 Chương 79: Bỏ lỡ một đời
80 Chương 80: Tự trách
81 Chương 81: Hết hôm nay
82 Chương 82: Thích
83 Chương 83: Sự thật phía sau
84 Chương 84: Giận chó đánh mèo
85 Chương 85: Sẽ không đâu
86 Chương 86: Làm mẹ
87 Chương 87: Bệnh án
88 Chương 88: Sẽ ổn cả thôi
89 Chương 89: Luôn bên nhau
90 Chương 90: Phẫu thuật
91 Chương 91: Quyết định cuối cùng
92 Chương 92: Nói dối
93 Chương 93: Cái giá phải trả
94 Chương 94: Chạy trốn
95 Chương 95: Sẽ không
Chapter

Updated 95 Episodes

1
Chương 1: Liều mạng làm việc
2
Chương 2: Tin đồn thất thiệt
3
Chương 3: Quyết định kết hôn
4
Chương 4: Đàm phán thất bại
5
Chương 5: Mùa đông ở London
6
Chương 6: Trận bóng đá
7
Chương 7: Ăn tối
8
Chương 8: Nhà mới
9
Chương 9: Quá khứ đau lòng
10
Chương 10: Dòng ký ức
11
Chương 11: Dỗ dành
12
Chương 12: Đại sứ thương hiệu
13
Chương 13: Một đêm say
14
Chương 14: Gặp mặt mẹ chồng tương lai
15
Chương 15: Lễ trao giải
16
Chương 16: Giải thưởng
17
Chương 17: Ba năm
18
Chương 18: Hai bên gặp mặt
19
Chương 19: Hộp sính lễ
20
Chương 20: Lễ đính hôn
21
Chương 21: Bóng dáng cô độc
22
Chương 22: Tâm tình mơ hồ
23
Chương 23: Ba ngày sau
24
Chương 24: Buổi chụp ảnh
25
Chương 25: Hiểu rõ tâm ý
26
Chương 26: Tiếc cho cô phải lấy người chồng già như tôi
27
Chương 27: Đăng ký kết hôn
28
Chương 28: Nhà đầu tư mới của đoàn phim
29
Chương 29: Thế lực chống lưng
30
Chương 30: Vũ khúc mùa hạ
31
Chương 31: Xóa bỏ hiểu lầm
32
Chương 32: Chụp ảnh cưới
33
Chương 33: Ca khúc cuối cùng
34
Chương 34: Album ảnh cưới
35
Chương 35: Hôn lễ
36
Chương 36: Không có em à?
37
Chương 37: Vợ của tôi, không phải là người để cô muốn đối phó là được
38
Chương 38: Vỏ bọc
39
Chương 39: Tôi là chồng em
40
Chương 40: Địa vị
41
Chương 41: Ngại ngùng
42
Chương 42: Bảo vệ
43
Chương 43: Gạch tên
44
Chương 44: Sao anh dám
45
Chương 45: Thấu hiểu
46
Chương 46: Thổ lộ
47
Chươmg 47: Tin đồn
48
Chương 48: Hai đại sứ
49
Chương 49: Chỉ cần là em, tôi không bao giờ từ chối
50
Chương 50: Gặp rắc rối
51
Chương 51: Điều kiện
52
Chương 52: Đó là vợ tôi
53
Chương 53: Chỉ một lúc thôi
54
Chương 54: Thanh minh
55
Chương 55: Bạn gái cũ
56
Chương 56: Sinh nhật
57
Chương 57: Món quà đặc biệt
58
Chương 58: Em không bận tâm, nhưng tôi thì có
59
Chương 59: It's me
60
Chương 60: Đánh cược
61
Chương 61: Chỗ dựa cho em
62
Chương 62: Năm mới
63
Chương 63: Dạo này cậu ấy có ổn không?
64
Chương 64: Tôi là chị của Nhược Hàm
65
Chương 65: Chị gái em gái
66
Chương 66: Chuyện mờ ám
67
Chương 67: Thân thế
68
Chương 68: Về nhà
69
Chương 69: Bất ngờ
70
Chương 70: Gặp tai nạn
71
Chương 71: Tỉnh lại
72
Chương 72: Chuyện xưa
73
Chương 73: Cô ấy thích
74
Chương 74: Vậy em sẽ ôm anh một cái
75
Chương 75: Quá khứ đáng quên
76
Chương 76: Buông bỏ chấp niệm
77
Chương 77: Thăm trường quay
78
Chương 78: Sóng gió
79
Chương 79: Bỏ lỡ một đời
80
Chương 80: Tự trách
81
Chương 81: Hết hôm nay
82
Chương 82: Thích
83
Chương 83: Sự thật phía sau
84
Chương 84: Giận chó đánh mèo
85
Chương 85: Sẽ không đâu
86
Chương 86: Làm mẹ
87
Chương 87: Bệnh án
88
Chương 88: Sẽ ổn cả thôi
89
Chương 89: Luôn bên nhau
90
Chương 90: Phẫu thuật
91
Chương 91: Quyết định cuối cùng
92
Chương 92: Nói dối
93
Chương 93: Cái giá phải trả
94
Chương 94: Chạy trốn
95
Chương 95: Sẽ không

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play