Thấm thoắt, tôi làm việc ở công ty Bình Tân cũng hơn hai tháng. Tôi ngạc nhiên vì mình vẫn còn sống tốt và chưa gây ra vụ "cố tình gây thương tích" nào, cũng bởi cách đối xử bất công của đám đồng nghiệp nam trong công ty dành cho tôi. Tuy nhiên, cái gì cũng có nguyên do của nó. Thiết nghĩ, tôi vẫn vui vẻ là do mối quan hệ cực tốt với Đinh Huy. Chưa hết, tình cảm bạn bè giữa tôi và Huỳnh Trân ngày càng thắm thiết. Nhờ hai điều đó mà tôi mới giữ được tinh thần vui vẻ.
Mấy ngày nay trong công ty, mọi người hào hứng hẳn lên, không khí rộn ràng bao trùm các phòng, lý do cũng bởi sắp đến lễ 8/3. Hẳn ai cũng biết, 8/3 là ngày lễ dành cho phụ nữ, nhằm tôn vinh những giá trị tuyệt vời của họ trong thời hiện đại. Tôi xin nhắc lại là dành cho tất cả phụ nữ, tức, miễn là phụ nữ thì đều được ca ngợi, được tặng hoa và quà, tuyệt đối không tồn tại bất kỳ sự phân biệt nào. Ấy vậy mà 8/3 năm nay lại trở thành điều tồi tệ nhất với tôi.
Buổi sáng hôm 8/3, tôi bước vào phòng thấy những bó hoa tươi mới đặt trên bàn anh Quý. Nghĩ đến cảnh sắp được tặng hoa là tôi thấy phấn khởi vô cùng. Với tâm trạng phơi phới, tôi ngồi vào bàn và chờ đợi.
Trước khi bắt đầu giờ làm việc, tất cả nhân viên kinh doanh đều có mặt trong phòng, trừ Lâm Đạt thì không do chuyến công tác vài ngày. Đầu tiên anh Quý nói đôi lời về lễ 8/3, tiếp theo lần lượt anh tặng hoa cho các nhân viên nữ. Tôi là người đứng cuối hàng, chính vì thế nên mới gặp phải một xui xẻo kinh dị. Sau khi tặng hoa cho chị Bình xong, anh Quý nhìn sang tôi. Có cảm tưởng sự có mặt của tôi tại đây vào ngày hôm nay là một điều gì đó rất sai trái. Dù vậy thì đấy chưa phải điều tồi tệ nhất. Cái kinh dị ở đây là trên tay anh đã không còn bó hoa nào nữa. Phòng Kinh doanh có sáu nữ nhưng chẳng rõ lý do tại sao lại chỉ có năm bó hoa. Ngạc nhiên, anh Quý nhìn tôi rồi lát sau quay qua Nhân, hỏi với vẻ bối rối:
- Xem lại trên bàn có để sót bó hoa nào không?
- Không\, hết hoa rồi đó anh. Ủa\, mà còn thiếu một người nữa à? - Nhân đưa mắt nhìn khó hiểu hệt như tôi vừa từ trên trời rơi xuống.
Cùng lúc chị Bình nói ngay một câu mà ai ai cũng hiểu hết rồi:
- Vậy là thằng Nhân mua thiếu hoa cho con Nguyễn đây mà.
- Đâu phải em mua thiếu... mà tại em lỡ quên mất Nguyễn thôi. Lúc mua\, em có hơi gấp nên nhớ không đủ.
Tôi không rõ cảm giác của mình lúc đó thế nào khi nghe cái từ "quên mất". Ngay cả chữ "lỡ" được đưa vào trong câu giải thích giống như anh ta muốn bào chữa cho hành động của mình, rằng đó không phải do cố ý, vì vậy chẳng đáng để trách cứ. Phải! Anh chàng Nhân không hề có lỗi gì cả, lỗi là do tôi đã ham hố nghĩ mình sẽ được nhận hoa trong ngày 8/3. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình nặng như thế, ấy vậy mà lạ lùng thay, cơ thể tôi lại nhẹ hẫng, đến nỗi muốn bốc hơi biến mất luôn cho xong. Tôi biết mình không hề được xem trọng trong phòng Kinh doanh nhưng cho đến giây phút này tôi còn nhận ra một sự thật cay đắng hơn: Phạm Nguyễn hoàn toàn vô hình ở đây. Tôi, một kẻ không hề tồn tại trong mắt mọi người!
Tôi bắt gặp những ánh nhìn e ngại từ các đồng nghiệp nữ còn lại, bắt đầu nghe vài tiếng xì xầm của các đồng nghiệp nam. Tôi ghét cảm giác hiện diện trong mình lúc này. Vừa buồn bã, vừa trách cứ, vừa xấu hổ. Sau vài phút im lặng, Huỳnh Trân cầm bó hoa, bước đến trước mặt tôi:
- Hay bây giờ chị tặng hoa lại cho em nhé!
Chẳng rõ cái quái gì mà anh Quý luống cuống lên:
- Ấy đừng\, hoa anh tặng ai thì là của người đó\, làm thế kỳ lắm.
Tôi không nghĩ là thằng cha phó phòng đó sợ tôi buồn. Kín đáo nhìn bốn bó hoa kia với bó trên tay Huỳnh Trân, tôi buồn cười vì nhận ra hoa của chị là đẹp nhất. Vậy ra đó là tấm lòng của anh ta dành cho người đẹp. Không muốn nghe những lời tranh cãi giả tạo nữa, tôi lên tiếng sau khi im lặng từ nãy đến giờ:
- Được rồi\, quên thì thôi\, em không nhận hoa của ai hết. Dù sao đi nữa thì cũng đâu ai bận tâm đến điều này.
Dứt lời, tôi quay về bàn làm việc mặc mọi người nói khe khẽ gì đó với nhau. Hẳn ai nấy đều nghĩ, tôi đang đặt nặng vấn đề, làm quá cảm xúc của mình lên. Ừ... quên mua một bó hoa thôi mà, vậy tại sao lúc đó họ không cố gắng nhớ đến tôi? Sự vui vẻ biến mất, đúng hơn là không gian xung quanh tôi trở nên buồn bã, còn không khí nhộn nhịp trong phòng thì vẫn còn và tất cả đang bàn về buổi tiệc nho nhỏ chiều nay. Lát sau, có ai đó đặt trên bàn tôi một cành hoa được bọc vội vã trong tờ giấy kiếng nhăn nhúm. Ngước lên, tôi thấy anh Quý cười cười, nói xuề xòa:
- Đây\, anh đã bảo Nhân chạy đi mua hoa cho em. Gì chứ\, 8/3 mà\, đâu thể để em gái không có hoa được. Nào vui lên nhé\, thế là tốt quá rồi!
Anh rời đi, tôi nhìn lại cành hoa được mua vội. "Tốt quá rồi", nghĩa là tôi đừng đòi hỏi thêm nữa à? Mọi người được cả bó hoa, trong khi tôi chỉ được một cành hoa nên đã đủ lắm rồi ư? Đúng nhỉ, đã xấu xí thì chớ nên đòi hỏi gì cả!
Chỉ vì vụ tặng hoa mà tôi buồn nẫu ruột nên giờ nghỉ trưa leo tuốt lên sân thượng. Ban nãy Huỳnh Trân có rủ đi ăn cùng nhưng tôi từ chối. Không hẳn là tránh mặt mà chỉ vì tôi không muốn đi bên cạnh mà mình lại mang cảm giác ganh tỵ đối với chị. Có thể ngày mai mọi chuyện sẽ trở về như cũ nhưng hôm nay tôi vẫn muốn ở một mình. Đang nhìn trời nhìn mây thì tôi nghe tiếng Đinh Huy sát bên cạnh:
- Nghĩ gì mà thở dài thế cô nương? Có chuyện gì lo lắng hay sao mà không nghe tiếng bước chân của anh vậy?
Chẳng hề muốn Đinh Huy biết cái chuyện mất mặt sáng nay, tôi đáp vẩn vơ:
- Đâu có gì\, thỉnh thoảng lâu lâu hay buồn đó mà.
Updated 111 Episodes
Comments
나연
cha phó phòng quá đáng thật sự
2022-01-03
1