Chương 2 Tin Tưởng.

Thùy Chi nhìn sang hai người đàn ông bên cạnh anh trai mình. Cô cúi đầu cảm ơn họ vì đã giúp đỡ cho anh em cô Thùy Chi thầm nghĩ "' họ lại mắc nợ nữa rồi"

Cả bốn người vào trong nhà để nói chuyện cũng như cho Minh Dương nghỉ ngơi. Nãy cậu chạy chắc mất sức nhiều. Nhìn căn nhà nhỏ giường cũng chỉ một chiếc sang hơn có bộ bàn ghế ở phòng khách hầu như thiết bị điện tử như tivi không có. Trong nhà cũng chỉ có đúng chiếc quạt nên khá nóng. Thùy Chi mời hai người họ uống nước. Rồi ngồi cạnh Minh Dương nói chuyện với hai người kia.

'Hai đứa đồng ý chứ? Ta ra ngoài cho hai đứa suy nghĩ'

Ông Bạch muốn đưa hai anh em họ lên thành phố học tập và làm việc trên đấy. Minh Dương ông cho anh làm ở chỗ vườn cách nhà ông cũng không xa. Còn Thùy Chi theo như ý anh muốn là cô bé tiếp tục đi học, lúc rảnh rỗi sẽ làm việc nhà, nấu cơm...Minh Dương cũng có chút đắn đo nhưng nếu cứ ở đây sự việc ngày hôm nay chắc chắn sẽ tiếp tục diễn ra. Em cậu nó cứ ở nhà đi làm đồng với mấy cô cũng không hay lắm. Lường ít mà việc nặng em cậu sao chịu nổi. Có lẽ cậu sẽ tin tưởng ông Bạch.

'Anh... em nghe theo anh nhưng... đi đâu thì đi em không muốn bán nhà đâu'

'Tất nhiên rồi. Sẽ không bao giờ bán nhà. Em vào thu dọn đồ đi'

Cả hai quyết định rồi sẽ theo ông Bạch lên thành phố. Trên đường đi nhìn ra ngoài thành phố hai năm rồi không gặp, nó thay đổi rất nhiều. Nhiều tòa nhà cao lại mọc lên rồi.

'Ta đã nhờ vợ ta làm thủ tục nhập học rồi giờ ta đưa hai đứa lên trường vì một số giấy tờ cần cháu kí nữa và là lấy đồng phục. Ngày mai có thể đi học rồi. Ta đã bàn với cô ấy rồi còn nữa tiền học cũng sẽ không lấy của hai đứa chỉ cần hai cháu làm việc chăm chỉ là được.'

'Dạ vâng. Chúng cháu sẽ làm việc thật tốt'

Cả hai không ngờ ngôi trường lại rộng như vậy. Thì ra là ngôi trường liên cấp giữa trung học cơ sở và trung học phổ thông. Ngôi trường rất rộng có tổng 4 khu nhà. Mỗi khu có số tầng khác nhau để phân biệt dễ hơn. Ba khu nằm ngang nhau từ phải sang là khu của trung học cơ sở rồi khu nhà dành cho hiệu trưởng, hiểu phó các thầy cô giáo trong trường còn lại là khu của thung học phổ thông. Khu còn lại là nhà ăn dành cho cả trường nên là khu rộng và lớn nhất.

'Chào cháu cô là vợ của ông Bạch. Đây là thẻ học sinh,thẻ nhà ăn của cháu, đồng phục của cháu đây. Ngày mai có thể đến trường nhé'

Người phụ nữ khá trẻ trên người toát ra sự sang trọng. Nhìn tác phong và cách cô ấy làm việc với bên nhà trường là biết cô ấy đang khá bận. Sau khi hoàn tất thủ tục thì tất cả ra về.

'Bây giờ cô và chú bận việc nên hai đưa về trước nhé. Đây là tiền mua sách vở và thứ hai đứa cần'

'Dạ thôi chúng cháu không cần đâu ạ. Chúng cháu vẫn còn tiền mà. Cả hai cô chú đã giúp chúng cháu nhiều rồi ạ'

'Được rồi hai đứa lên xe về nhé. Bác tài đưa bọn trẻ về giới thiệu chúng với mọi người'

'Vâng bà chủ'

Cả hai về Bạch Viên nơi được chú tài xế giới hiệu là nhà chính của Bạch gia. Giúp việc trong nhà ra làm quen với hai nhóc. Cũng sắp chỗ ở luôn. Căn nhà đằng sau nhà chính là nhà dành cho giúp việc ở qua đêm. Còn thừa duy nhất một phòng trống vì vậy hai anh em sẽ ở chung một căn phòng.

Cũng gần chiều rồi nên cả hai xin phép đi mua đồ dùng học tập cho Thùy Chi.Trong người chỉ còn hơn 500 nghìn. Lúc đầu tưởng như vậy là đủ nhung họ quên rằng đây là thành phố cái gì cũng đắt vì vậy cũng chỉ đủ mua vở viết, hộp bút, các loại bút, và một chiếc bàn nhỏ để học và một chiếc đèn học vì vậy mà số tiền còn lại không đủ để mua sách giáo khoa.

'Không sao đâu anh lúc đấy em xem chung với bạn cũng được'

Cả hai lâu lắm mới cảm nhận được bình yên như vậy. Có lẽ quyết định ngày hôm nay rất đúng. Họ vì vậy mà đi dạo đến tối mới về. Về đến nhà cũng chỉ phụ mọi người dọn cơm ra cho con trai ông bà Bạch. Nghe nói cậu ta có chút lạnh lùng và ít nói. Tên là Bạch Thiên Hàn bằng tuổi và học cùng lớp với Thùy Chi.

Từ trên cầu thang đã thấy bóng dáng cậu thanh niên đang đi xuống, tóc vẫn còn rũ rượi và ướt có lẽ vừa tắm xong.Thùy Chi thầm nghĩ " khuôn mặt đúng là đẹp nhưng có vẻ anh trai mình đẹp hơn. Anh Minh Dương vẫn là đẹp nhất"

'Bố mẹ tôi đâu rồi thím Hà ?'

'Dạ ông bà chủ đi công tác rồi ạ. Cậu chưa nhận được sao?'

Lại đi nữa rồi. Có lẽ cậu không để ý điện thoại nên không biết, cảnh này cũng đã quen rồi nên cậu cũng không muốn hỏi đi bao lâu.

'Nhà tôi tuyển người mới sao?'

'Dạ vâng đây là Minh Dương và Thùy Chi.Con bé bằng tuổi cậu đấy ạ. Cả hai từ dưới quê lên'

Thiên Hàn nhìn hai anh em Minh Dương thì không có biểu hiện gì còn cô lại nhìn chằm chằm vào cậu, cậu cũng gật đầu như đã biết rồi quay vào bàn ăn tối.

Mọi người rời đi để cậu ăn tối. Căn nhà rộng lớn giờ chỉ còn mỗi cậu. Đồ ăn ngon trên bàn cũng không làm cậu bớt cô đơn đi. Nó làm giảm đi độ ngon của chúng rồi.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play