Chương 3

Sáng hôm sau, khi cậu thức dậy, cậu liền cảm nhận được cảm giác trống trải lạ thường, cậu đặt tay vào chỗ bên cạnh, rõ ràng là còn hơi ấm, hơn thế, căn phòng lại thoang thoảng mùi hương của anh. Cậu đoán chắc tối qua anh đã lẻn vào phòng của cậu để ngủ. Cậu thở dài ngao ngán, bước xuống giường, đi xuống dưới nhà.

Cậu vừa đi xuống nhà thì đã ngửi hương thơm của món ăn toả ra từ căn bếp. Anh đang chuẩn bị bữa sáng cho cậu. Anh thấy cậu thì liền mời:

-Em xuống đây ăn sáng này!

Cậu thấy vậy thì vội từ chối:

-Em không ăn đâu, giờ em có việc phải đi rồi!

Cậu nói xong thì vội đi về phía cửa, anh nói lớn:

-Em nhớ về đúng giờ cơm tối nha.

Cậu không nói gì, vội vàng đi mất, để lại anh một mình trong căn nhà rộng lớn. Anh thở dài, ngậm ngùi nhìn hai dĩa đồ ăn được trang trí đẹp mắt, dù sao cũng đã tốn công nấu ăn vậy mà, nhưng cuối cùng anh vẫn ngồi ăn sáng một mình. Ăn xong, anh nấu thêm mấy món rồi bảo quản vào tủ, anh để lại lời nhắn trên bếp:

-Em ăn cơn trước nhé, đừng đợi anh.

Xong xuôi, anh chuẩn bị đi làm, dùng máy bay tư nhân đi đến công ty.

Về phía cậu, cậu vội vàng chạy ra công viên gần đó để tránh mặt anh. Cậu vừa nhận ra tình cảm của anh thì liền né tránh nó. Cậu ngồi phơi nắng một lúc thì đi về nhà. Thấy anh đã đi làm thì cậu mới thở phào nhẹ nhõm, cậu lục lội trong bếp tìm đồ ăn sáng của mình thì không thấy nữa. Anh nghĩ cậu không ăn nên đã gói để đem đi ăn trưa. Cậu bĩu môi rồi đi nấu mì ăn liền, thầm nghĩ nếu lúc đó mình không từ chối là được rồi, giờ lại phải ăn mì ăn liền, nhưng nếu mình ăn chung thì cậu ấy sẽ càng không muốn ly hôn.

Đến bữa trưa, anh ở công ty mở hộp cơm ra rồi buồn bã nhìn chằm chằm vào món ăn, nhớ lại thái độ lạnh nhạt của cậu đối với anh rồi thở dài. Anh nhớ lại giấc mơ thời niên thiếu của mình đó là được ở bên cạnh cậu, mỗi sáng thức dậy người đầu tiên anh thấy sẽ là cậu, anh sẽ nấu ăn cho cậu vào mỗi bữa. Nhưng bây giờ, giấc mơ đã trở thành hiện thực mà sao anh chẳng thấy vui vẻ, hạnh phúc.

........

Tối hôm đó, anh anh ở lại công ty làm việc thêm giờ, hai mắt cứ dán chặt vào đống số liệu trên màn hình máy tính mà quên xem thời gian. Cậu ở nhà thấy anh chưa về thì liền vui vẻ khoá chặt cửa rồi đi ngủ, nghĩ rằng khi không có anh thì sẽ cảm thấy thoải mái.

Kết quả là anh làm miệt mài đến tận 2h khuya, anh nhìn đồng hồ rồi lo lắng cho cậu, nhỡ cậu ở một mình có chuyện gì thì sao, hơn thế, sao cậu không gọi cho anh hối thúc anh về, cũng không có một tin nhắn nào. Anh hốt hoảng vội vàng gọi điện cho cậu. Cậu bắt máy với giọng ngáy ngủ:

-Ai vậy, đêm hôm mà gọi...

Anh nhẹ nhàng, nói:

-Là anh nè, em đã...

Cậu vội ngắt lời:

-Để cho tớ ngủ!

Nói rồi cậu tắt máy, đặt điện thoại sang một bên rồi đi ngủ.

Anh nghe giọng cậu thì yên tâm. Anh bất giác nhìn ảnh cậu rồi lầm bầm:

-Sao em lại lạnh nhạt không quan tâm tới tôi như vậy. Tôi lo cho em vậy mà.

Anh định đi về rồi nghĩ lại nhưng có điều bây giờ đã khuya, đi về cũng không tiện, kẻo đêm khuya làm cậu thức giấc giữa chừng, nên anh ngủ ở lại khách sạn gần công ty.

Trong căn phòng khách sạn biết bao nhiêu là thứ khiến người ta tò mò, anh cũng vậy, anh vừa tắm xong, trên người đang mặc áo choàng tắm, chuẩn bị đi ngủ. Anh chợt thấy lọ nước hoa có kiểu dáng kì lạ đặt trên bàn, anh liền cầm lên xem thử rồi xịt xịt để ngửi. Một mùi hương nồng nàn dành cho phụ nữ xộc vào mũi anh, anh vội phủi tay rồi đặt chai nước hoa về chỗ cũ. Vừa ngước mắt lên thì anh nhận ra anh đã xịt nước hoa vào bộ âu phục đang treo trên móc của mình.

Anh không nghĩ ngợi nhiều, cứ nằm xuống giường, anh chợt nhìn sang bên cạnh, trên chiếc giường kingsize đẹp đẽ cũng chỉ có một mình nằm. Anh lại nhớ cậu. Anh cố nhắm mắt lại để chìm vào giấc ngủ nhưng lại không được. Anh cứ nằm trằn trọc mãi đến rạng sáng.

........

Vừa hay hôm nay là thứ bảy, anh vội vàng thay y phục rồi về nhà. Về đến nhà, anh vừa nhìn thấy cậu thì chạy lại định ôm ấp thì bị cậu từ chối đẩy ra. Cậu tỏ thái độ chán ghét rồi đi lên phòng khoá trái cửa. Anh ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, nhưng thấy vẻ mặt ấm ức của cậu thì nghĩ kĩ xem mình có làm gì có lỗi với cậu không.

Ở trên phòng, cậu bực mình, hậm hực:

-Vừa đối xử dịu dàng với mình vậy mà đã qua đêm với người con gái khác, đã vậy quần áo lại nồng mùi nước hoa, chắc chắn họ còn ôm nhau vào buổi sáng sớm này. Vậy mà còn bày đặt ôm mình. Thấy ghét quá! Bực mình quá! Còn nói chuyện với mình như kiểu vợ chồng không bằng! Đúng là nên tránh xa cậu ta ra mà.

Hot

Comments

ebe muốn làm cá mặn phơi khô

ebe muốn làm cá mặn phơi khô

;)ủa con trên danh nghĩa mà ghen cái gì

2024-09-25

3

ebe muốn làm cá mặn phơi khô

ebe muốn làm cá mặn phơi khô

giống n8 si tình;)

2024-09-25

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play