Chuyện này... Huyền huyễn quạ...
Mạch Thính nhức cái đầu ôm mặt không biết nên đối diện với tình huống này thế nào. Phong phạm tiểu thư gì đó cũng không gìn giữ nổi mà muốn hoài nghi nhân sinh... Hừ, được rồi. Cô cũng không phải khuê các. Khuê các đã là chuyện mấy năm trước, sau khi gả cho một chàng tướng quân suốt ngày xách đao ra trận chém giết, tiếp xúc cùng một đám thô hán dã nhân đã sớm bay đi mất được chưa!!!
Giờ cô chỉ muốn biết làm sao xử lý tình huống này thôi!
Tự nhiên tưởng rằng đã chết đi, cùng tướng công nắm tay bước qua cầu Nại Hà, nếu may mắn kiếp sau có thể đầu thai cùng một nơi bỗng nhiên lại sống lại... Còn, còn xuyên đến một cái nơi hoàn toàn không giống đời trước, Mạch Thính thật sự rất hoang mang, cũng khó được không vực dậy nổi tinh thần.
"Lệ Đồng, cô sao thế?"
Trợ lý của cô, Lâm Phiến vừa mới phun nước miếng một tràng đầu xuôi đuôi lọt không đâu vào đâu, mệt Mạch Thính có thể lăn lộn bên trong mà hiểu được vấn đề sau khi nói hết khát khô cổ họng lại thấy Mạch Thính nằm thẳng cẳng, vẻ mặt... Mông lung? Ờ, chắc là thế đi thì không khỏi ngờ vực hỏi. Nói ra thì từ khi theo Mạch Thính tới nay cô nàng chưa từng thấy cô như vậy bao giờ. Mặc dù cuộc sống vô cùng khó khăn nhưng Mạch Thính luôn luôn kiên định với suy nghĩ của chính mình, đã bao giờ lộ ra biểu tình mê mang như vậy.
Nói đến đây Lâm Phiến không khỏi cảm thấy từ sau trận tai nạn giao thông kia Mạch Thính có chút không giống trước kia cho lắm.
Còn Mạch Thính bên kia có một giây không nhận ra Lâm Phiến là ở gọi cô. Sau khi ngộ ra thì không biết phải nói sao mới phải.
Lệ Đồng cái tên này ấy mà, là Mạch Thính lúc vào giới giải trí chê cái tên của mình không đủ phong cách nên đã lấy một cái tên khác là Mạch Lệ Đồng để sử dụng. Cái tên Mạch Thính kia chỉ có người phụ trách ký hợp đồng với cô và Lâm Phiến là biết đến. Nhưng bình thường Lâm Phiến vẫn gọi Mạch Thính là Mạch Lệ Đồng theo ý của nguyên chủ.
Nhìn Lâm Phiến, Mạch Thính âm thầm cười khổ.
Cô không biết Mạch Thính trước kia là người thế nào, nhưng Mạch Thính là cô xưa nay luôn được người đời xưng tụng là tài nữ cho đến khi gả cho tướng công lại giúp chàng quản lý tướng quân phủ đâu ra đấy, làm sao không tinh tường phát hiện ra sự nghi ngờ trong mắt cô nàng được. Nhưng biết làm sao đây, cô không biết gì về Mạch Thính kia cả, không thể giả bộ làm cô ấy được. Có thể cái việc như mượn xác hoàn hồn này quá hư cấu, chả ai nghĩ tới nổi, cho nên đối phương cùng lắm chỉ cảm thấy khó hiểu chứ sẽ không nghi ngờ cô không phải Mạch Thính.
Nói theo cách của người ở đây thì là... Cô gặp tai nạn giao thông, đầu bị đụng vào đâu nên tính cách đại biến... Ừ, chính là như vậy, còn dễ tin tưởng hơn. Con người dù ở đâu vẫn có suy nghĩ xu cát tị hung mà.
Bản thân cô cảm thấy mình không giỏi chơi trò lừa gạt, cũng không muốn lừa gạt... Thôi thì tới đâu hay tới đó đi.
Việc quan trọng hiện tại là... Tiếp tục sống. Đương nhiên rồi.
Lúc trước nếu không phải tình hình của cô nguy ngập, cô cũng sẽ không chọn để lại con cô, huyết mạch của cô và tướng công một mình bơ vơ, không biết tương lai sẽ sống thế nào. Cho dù tướng công đã tử trận cô cũng không có suy nghĩ không thiết sống.
Nghĩ xong rồi, Mạch Thính cất giọng buồn buồn nhìn Lâm Phiến, chính thức cùng cô làm quen mà đưa ra yêu cầu đầu tiên: "Từ giờ gọi tôi là Mạch Thính đi. Đừng gọi Lệ Đồng nữa."
Lâm Phiên quả nhiên ngẩn ra: "Sao lại..."
Mạch Thính chỉ lắc đầu, lái sang chuyện khác, nhưng lại khiến Lâm Phiến càng kinh sợ hơn: "Tôi... Có thể là bị đụng vào chỗ nào, trừ tên của mình cái gì cũng không rõ. Cô có thể nói một chút về tình huống của tôi hiện tại không? Tỉ như... Ừ, tôi đang làm cái gì, nhà ở đâu, còn thân nhân không... Kiểu vậy."
Mắt Lâm Phiến trợn to, miệng há hốc, chấn kinh không chịu nổi.
Sau đó cô nàng nhảy dựng lên: "Tôi, tôi đi tìm bác sĩ!"
"..."
Mạch Thính nhìn bóng lưng cô nàng nhanh chóng khuất dạng mà câm nín.
Mười lăm phút sau...
Trong phòng không một tiếng động.
Lâm Phiến thẩn thờ ngơ ngác ngồi trên ghế con bên cạnh giường cô, thật lâu không nhúc nhích, chỉ có biểu tình càng ngày càng quỷ dị.
Mạch Thính nửa nằm nửa ngồi dựa vào đầu giường lại không tiếng động gượng gạo sờ mũi.
Năm phút trước bác sĩ đến, sau khi kiểm tra một lượt thì thương tiếc lại từ ái nhìn cô nói: "Có thể là bị dọa cho nên xảy ra phản ứng bất ngờ. Nhưng mà đừng lo lắng, ít ra còn sống là tốt lắm rồi."
Ok, nguyên văn lời của bác sĩ là thế đó, không tìm ra nguyên nhân khiến cô "mất trí nhớ"... Khụ, cô mất trí nhớ thật mà. Cô không có một chút ký ức vào về nguyên chủ hết, cũng xem là mất trí nhớ đi. Tóm lại sau khi bác sĩ đi thì Lâm Phiến liền thành như thế.
Này... Mạch Thính gượng cười một đỗi thì quyết định lên tiếng phá vỡ cục diện lúng túng này: "Kia... Phiến tỷ, chị là gì của tôi vậy?"
Updated 72 Episodes
Comments
Hang Nguyen
lung cug. chán chả đọc nữa
2024-10-19
0
Nhan Kỳ Lạc
tên nu9 t đọc thầm mà đọc lẹ nó cứ thành Mạnh Thính 🤦
2024-07-06
1
𝓔𝓁𝒾𝓯
chắc bã xỉu nữa quâ 😂😂
2024-07-04
3