Nói thử đàn đơn giản chỉ là động động vài sợi dây đàn xem thử độ căng thích hợp của từng sợi dây đàn. Âm thanh phát ra đương nhiên cũng không có tiết tấu gì đáng nói, ai cũng làm được. Có điều âm thanh thanh thúy kia lại vô tình đánh tỉnh đám fan trong mạc đạn.
"Kia... Có thể đánh à?"
"Vấn đề không phải là sao tự nhiên lại chơi cái này à? Mạch Mạch trước nay chưa từng chơi cái này!"
"Ai biết được."
"Các mẹ có chú ý không, tôi cảm thấy Mạch Mạch đẹp ra ó!"
Mạch Thính ho khan một tiếng như để thu hút sự chú ý của các fan, đồng thời cũng nói: "Dạo trước ngược lại không có để tâm tới cái này. Nhưng để góp vui cho các bạn thì đem ra dùng vẫn được này."
"Hi vọng các bạn sẽ thích."
Nói xong cô khẽ ngưng thần tĩnh khí.
Người trong phòng live chỉ thấy khí chất quanh thân cô trầm tĩnh lại, đặc biệt khiến người ta hoảng hốt, đôi rèn mi rũ xuống tạo thành một cái bóng mờ bí ẩn. Chỉ riêng chút cử chỉ này thôi đã khiến mạc đạn yên tĩnh một cách bất thường.
Giống như một màn chào đón không tiếng động.
Tiếng đàn vang lên không báo trước nhưng lại đúng tình hợp lý.
Đó là một chuỗi tiếng đàn trong trẻo êm tai, mang theo cảm giác xuân về hoa nở, hương thơm của cây cỏ đâm chồi thấm đượm lòng người.
Cảnh giới đại tông sư thật sự có thể thông qua tiếng đàn mang đến cảm giác chân thật cho người nghe, tựa như đang đặt mình trong ảo cảnh. Thời điểm đó những fan nhỏ trẻ tuổi này còn chưa có ý thức được cảm giác của mình là cái gì. Họ đang chìm đắm trong sự kinh ngạc, chấn động bởi âm thanh tuyệt vời kia, giây sau bỗng nhiên tiếng đàn bất chợt thay đổi.
Tính ra nó không quá đột ngột, nhưng bởi vì những âm thanh trong trẻo kia thay thế bằng những nốt cao hơn, mang theo áp lực, khiến người ta cảm thấy như khí nóng phả vào mặt, cả người bức bối, hoài niệm cái trong trẻo trước đó vô cùng.
Mùa hè.
Đó là mùa hè nóng bức bên trong tiếng đàn, bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ như vậy.
Trong lúc nhất thời làn đạn không có một bóng người mãi cho đến khi mọi thứ kết thúc.
Họ nghe mùa thu xơ xác tiêu điều, lá thu rụng khắp nơi, thê lương tịch mịch, cho tới mùa đông âm trầm rét lạnh khiến họ rùng cả mình... Thật sự là rùng cả mình, mãi cho đến khi tiếng đàn ngừng hẳn vẫn chưa có người phản ứng lại.
Một khúc "Tứ Quý" cứ như vậy chơi xong. Có lẽ bản thân nó không gọi là Tứ Quý, có lẽ chưa từng có ai nghe thấy khúc nhạc này thì từ bây giờ người ta vẫn sẽ gọi nó bằng cái tên đó. Còn có cái tên nào có thể hoàn mỹ thể hiện cho khúc nhạc này nữa chứ. Không, đương nhiên rồi.
Chừng vài phút sau màn đạn mới có động tĩnh đầu tiên.
"Này... Nói gì đi mọi người."
"Đừng đừng, đợi tôi hết lạnh đã."
"+1 cho bạn trên."
"Nói một câu công bằng, mặc dù trước nay tôi chưa từng nghe đạn cầm thuần túy như này, nhưng từ giờ tôi sẽ thành fan của nó. Thật là quá hay đi! Trở về tôi sẽ đi tìm thể loại này nghe tiếp!"
"Bạn gì đó đừng quá kỳ vọng, không phải ai đánh cũng hay đâu."
"Nói đúng!"
"Cơ mà Mạch Mạch giấu cũng thật sâu! Mạch Mạch đàn hay quá đi!"
Làn đạn bắt đầu đổi qua thổi phòng Mạch Thính đến mức bản thân cô cũng thấy ngượng ngùng. Thật ra ban đầu cô còn có chút hồi hợp, không chắc những người hiện đại này có thể thích thể loại này không. Trước đó cô cũng đã xem những thể loại nhạc cụ khác dưới sự giúp đỡ của Lâm Phiến, cô biết bây giờ nhạc cụ hiện đại có chỗ đứng vô cùng vững chắc, ẩn ẩn còn vượt qua nhạc cụ cổ truyền, thịnh hành trong dân chúng.
Nhạc cụ hiện đại đương nhiên sẽ mang âm thanh tươi sáng, ít trầm lặng như nhạc cụ cổ truyền, nhưng thật ra tính chất của âm nhạc là như nhau, miễn nó hay thì cái gì cũng không là vấn đề.
"Tôi đàn được không?"
Cô mỉm cười với camera trên điện thoại.
"Được! Mạch Mạch lại đàn tiếp đi! Em muốn nghe!"
Làn đạn phía sau vô cùng hưởng ứng mà spam không ngừng.
Cũng có người hỏi: "Khúc nhạc hồi nãy tên là gì vậy Mạch Mạch?"
Mạch Thính thuận miệng đáp: "Gọi là Tứ Quý đi. Tôi chỉ ngẫu nhiên đàn theo cảm hứng, về sau có thời gian tôi sẽ tìm hiểu nhạc phổ thịnh hành hiện nay để đàn cho các bạn nghe."
"Không cần! Mạch tỷ muốn đàn cái gì cũng được, miễn nghe hay thôi!"
Các fan ồn ào tỏ vẻ.
Lần đầu tiếp xúc với những người có thể nói là xa lạ đến mặt còn chẳng nhìn thấy không có chút lý do gì được ưu ái như vậy Mạch Thính cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng không ngoại lệ cô cảm thấy cảm động, tâm thần dần dần thả lỏng mà giao lưu với họ.
Nên khi nghe họ hỏi cô còn ngón nghề nào ẩn giấu nữa không cô vậy mà thật sự suy nghĩ lên.
Updated 72 Episodes
Comments
Nhan Kỳ Lạc
chắc còn dư âm của mùa đông 🤣
2024-07-06
1
Phạm Nhung
nghe đàn thôi mà lạnh hả bạn🤣🤣🤣🤣
2024-07-05
1
Thương Nguyễn 💕💞
Tướng công chàng đâu gòy 🤣
2024-07-03
4