Sợ quá.

Lâm Phiến đầy đầu tự hỏi. Sau đó cô nàng dùng ánh mắt quái dị nhìn cô: "Sao tôi không biết cô còn có ngón nghề này thế?"

"Ha ha..."

Mạch Thính ái ngại cười giả lả. May mắn não của cô còn phản ứng rất nhanh, thế mà còn có thể nghiêm chỉnh đáp lại: "Có lẽ là trước đó tôi chỉ lo đánh vào nghiệp diễn viên."

Nghe còn rất có lý.

Thế mà Lâm Phiến còn cảm thấy lý do này không sai.

Nhưng trong tâm cô nàng vẫn tồn nghi ngờ mà hoài nghi nhìn cô: "Được không đó?"

Mặc dù đánh đàn cũng không phải chuyện gì đặc biệt lợi hại, đám minh tinh nổi danh hay không nổi danh đều có vài ngón nghề nhỏ để câu fan, đánh đàn không phải kỹ năng gì khó cả. Nhưng mà lúc này là thời điểm khó khăn, cho dù đó chỉ là một con muỗi thì vẫn là thịt, cần được tận dụng triệt để.

"Được đi..."

Mạch Thính bị cô nàng ảnh hưởng, cũng muốn hoài nghi chính mình mà gượng gạo đáp lại.

Lâm Phiến gật đầu một cách miễn cưỡng xem như chấp nhận biện pháp vò mẻ làm muông này.

Chỉ là lúc đó Lâm Phiến đâu có ngờ đánh đàn mà Mạch Thính nói lại là...

"Cái gì!!? Lục Huyền Cầm là cái gì!!?"

Mạch Thính bị tiếng rống bất thình lình của cô nàng làm thủng màng nhĩ, hoảng sợ ôm đầu rụt cổ bịt tai trốn tránh. Ấy thế mà cô còn cảm thấy dáng vẻ sinh động này của Lâm Phiến rất tiếu lâm mà trộm nở nụ cười.

Cô đã muốn nói từ lâu, càng tiếp xúc với Lâm Phiến cô càng cảm thấy cô nàng giống tiểu Phiến, thiếp thân thị nữ đã theo cô từ bé đến khi gả cho tướng công. Đó cũng là một nguyên nhân khiến cô cảm thấy cô nàng vô cùng thân thiết, nguyện ý cố gắng hòa nhập với xã hội này chỉ vì muốn tiếp tục để Lâm Phiến ở lại bên cạnh.

Cho dù là ở cổ đại, muốn có tỳ nữ cũng phải có tiền thuê người ta, việc kiếm tiền trả lương cho Lâm Phiến là hoàn toàn đương nhiên. Cho dù từ nhỏ cô đã sinh ra trong một đại gia tộc, trưởng thành không cần lo đến vấn đề tiền nông hay miếng cơm manh áo, thậm chí là người hầu hạ thì cô vẫn hiểu những thường thức đó, càng không có bị lối sống trước đây ảnh hưởng mà vẫn cho rằng mình không cần làm gì cũng được như trước kia.

"Cô nói lại, nói lại đi."

Lâm Phiến không biết cô nghĩ gì, sau khi phát ra công phu sư tử hóng xong, còn bị y tá đi bên ngoài im lặng khiển trách thì há mồm thở dốc đè nặng giọng hỏi lại.

Mặc dù có hơi áp lực thiệt, nhưng mà Mạch Thính vẫn cố gắng nói: "Là Lục Huyền Cầm thật. Không thì là đàn tranh."

Đàn tranh cách nói này đúng chứ nhỉ, Mạch Thính nghĩ nghĩ.

Đàn tranh ở hiện đại là cách gọi tắt cho tất cả những loại đàn Huyền Cầm cổ truyền nhưng chủ yếu vẫn là thất huyền cầm, thập lục huyền cầm. Lục huyền cầm sáu dây theo năm tháng đã bị loại bỏ gần như không còn thấy bởi vì quá khó học.

Lâm Phiến vẫn nhìn cô, thở dốc một lúc lâu rồi lấy khí thế nghiến răng nghiến lợi đồng ý: "Được, huyền cầm chứ gì."

"..."

Sợ quá!

...

Ngày Mạch Thính ra viện, hôm đó bầu trời vạn dặm không mây.

Lần đầu chính thức tận mắt nhìn ngắm thế giới này, Mạch Thính vẫn không khỏi cảm khái vì sự khác biệt của nó. Tất cả mọi thứ đều hiện đại... Có lẽ mấy ngàn năm sau cổ đại sẽ như thế này đi.

"Làm gì ngốc ở đó, đi thôi."

Lâm Phiến làm thủ tục xuất viện xong đi ra nhìn thấy cô đứng ngẩn ngơ nhìn khắp nơi như đứa ngốc, biểu tình thì quái dị không khỏi lạ lẫm nhìn cô.

Được rồi, biết rõ đối phương đã mất trí nhớ, cái gì cũng không biết, cô còn tính toán chi nữa. Nhìn quen là tốt rồi. Khi bị hỏi liên tiếp về những việc vặt vãnh mười lần, trăm lần tựa như "đây là cái gì" "đó là cái gì" tự nhiên ai cũng sẽ chết lặng thôi.

"Được."

Mạch Thính không biết cô nàng nghĩ gì, đàng hoàng đáp lại rồi đi theo cô nàng hướng về cổng bệnh viện.

Bọn họ đương nhiên không có cái gì gọi là phương tiện di chuyển chuyên thuộc, cho nên chỉ có thể đi xe buýt. Thật ra trước đó cũng có, nhưng bị công ty lấy lý do bận rộn đưa đón những minh tinh khác có nhiệt độ hơn rồi không cho mượn nữa. Cũng may Mạch Thính không có nổi tiếng gì, không sợ bị bắt gặp, nếu không họ chỉ có thể tốn tiền đi taxi.

Càng đi ra ngoài, thứ mới lạ Mạch Thính nhìn thấy càng nhiều, đương nhiên không tránh khỏi một phen hỏi thăm phổ cập kiến thức.

"Phiến tỷ, cái kia..."

Cô mang tâm trạng phấn khích là thế, nhưng mới chỉ nói được một nửa đôi mắt đã mở lớn như trứng gà, đăm đăm nhìn về phía bên kia đường.

"Cái gì nữa?"

Thời điểm Lâm Phiến nghe thấy Mạch Thính mở miệng, trong lòng không kiềm được hô lớn "lại tới nữa rồi" thì âm thanh của Mạch Thính bỗng nhiên tắt ngúm. Khi cô nàng theo bản năng hỏi lại đồng thời quay đầu nhìn Mạch Thính thì lại thấy cô chết trân nhìn chằm chằm vào một người đàn ông đang đứng bên cạnh một chiếc xe vô cùng đắc tiền. Ánh mắt đó, không khác gì thấy quỷ là mấy.

Hot

Comments

Nhan Kỳ Lạc

Nhan Kỳ Lạc

là chồng em đó sao? có phải anh không?

2024-07-06

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

hehe gặp ck rồi mới có ánh mắt thế đấy😆😆😆

2024-07-04

1

Phạm Nhung

Phạm Nhung

nửa đêm nằm cười đau ruột với c nhà🤣🤣🤣🤣

2024-07-04

1

Toàn bộ
Chapter
1 Lấy con đổi lợi ích.
2 Xuyên qua, đoạt xá sống tiếp.
3 Tôi mất trí nhớ rồi.
4 Muốn ôm! Ôm con đi!
5 Cứ thấy sai sai.
6 Ngón nghề mới.
7 Sợ quá.
8 Tôi muốn theo đuổi anh ấy.
9 Nhất định là tướng công rồi!
10 Tiết tháo rụng một miếng.
11 Lần đâu lên live.
12 Không những đàn được mà còn đàn ra mùi ngon.
13 Muốn nổi tiếng.
14 Ngày mai đi gặp cô ấy nhé.
15 Tiết tháo rớt hai miếng.
16 Không đổi nữa? Không có khả năng.
17 Khuyến mãi cho anh luôn đó.
18 Nhắm mắt nói nhăn nói cuội.
19 Cùng nhau cố gắng nhé.
20 Dọn vào nhà lớn Hình gia.
21 Tim lão đau quá man.
22 Anh đen tối quá.
23 Đừng nha, anh nhận đi mà.
24 Lên live dạy nữ công.
25 Thủy quân cố ý bôi đen.
26 Là cô không đủ năng lực.
27 Quy phạm hợp đồng cái đồ con lợn ông!
28 Bảo bối, ông quản gia của con làm sao thế nhỉ.
29 Đao to búa lớn giọng ông nội.
30 Mạch Thính bây giờ không giống.
31 Không phải em đã đem mình đính kèm cho anh rồi ư?
32 Có thể làm ấm chăn.
33 Vì sao phải học thêm ngón nghề mới trong khi đã có rồi?
34 Chính thức ký hợp đồng với Tinh Hà.
35 Cuộc chiến ở cửa phòng ngủ chính.
36 Thành công vào được phòng ngủ.
37 Thói quen từ kiếp trước.
38 Kiếp này cùng nhau đến bạc đầu.
39 Chẳng phải người đơn thuần gì.
40 Cố tình tiếp cận.
41 Xin lỗi không đỡ được cậu.
42 Đẩy thêm một cái cho giả thành thật.
43 Không xuống đâu.
44 Ngủ ngoan nha tướng công.
45 Xem con lợn nào chết.
46 Dựa theo quy tắc mà khảo hạch.
47 Cách giải quyết của ban tổ chức.
48 Không phải không được.
49 Ngày mãi nghệ đầu tiên.
50 Đi tìm cảm giác trong lòng.
51 Thu tiền mãi nghệ.
52 Chia tiền mãi nghệ.
53 Một giấc trang chu.
54 Cô thật sự là Mạch Thính?
55 Một khúc Thanh Tâm Chú dậy sóng.
56 Sao không gọi tướng công nữa?
57 Đêm nay đừng ai hòng ngủ được.
58 Gió đông thổi rồi, cho Cát Lợi phá sản đi.
59 Lọt vào vòng ba.
60 Ưu ái của Túc lão.
61 Bệnh thủy đậu.
62 Gây sự trên máy bay.
63 Cậu sớm nên câm miệng từ lâu.
64 Hái rau, cho heo ăn.
65 Một vali đồ ăn vặt.
66 Không bằng người nên mới ghen ghét.
67 Không phải người.
68 Điểm bắt đầu.
69 Cô cứ dối trá đi!!
70 Đâu phải ngày đầu anh biết cô.
71 Cách giải quyết của tư sản.
72 Đã định sẽ tỏa sáng. (Hoàn)
Chapter

Updated 72 Episodes

1
Lấy con đổi lợi ích.
2
Xuyên qua, đoạt xá sống tiếp.
3
Tôi mất trí nhớ rồi.
4
Muốn ôm! Ôm con đi!
5
Cứ thấy sai sai.
6
Ngón nghề mới.
7
Sợ quá.
8
Tôi muốn theo đuổi anh ấy.
9
Nhất định là tướng công rồi!
10
Tiết tháo rụng một miếng.
11
Lần đâu lên live.
12
Không những đàn được mà còn đàn ra mùi ngon.
13
Muốn nổi tiếng.
14
Ngày mai đi gặp cô ấy nhé.
15
Tiết tháo rớt hai miếng.
16
Không đổi nữa? Không có khả năng.
17
Khuyến mãi cho anh luôn đó.
18
Nhắm mắt nói nhăn nói cuội.
19
Cùng nhau cố gắng nhé.
20
Dọn vào nhà lớn Hình gia.
21
Tim lão đau quá man.
22
Anh đen tối quá.
23
Đừng nha, anh nhận đi mà.
24
Lên live dạy nữ công.
25
Thủy quân cố ý bôi đen.
26
Là cô không đủ năng lực.
27
Quy phạm hợp đồng cái đồ con lợn ông!
28
Bảo bối, ông quản gia của con làm sao thế nhỉ.
29
Đao to búa lớn giọng ông nội.
30
Mạch Thính bây giờ không giống.
31
Không phải em đã đem mình đính kèm cho anh rồi ư?
32
Có thể làm ấm chăn.
33
Vì sao phải học thêm ngón nghề mới trong khi đã có rồi?
34
Chính thức ký hợp đồng với Tinh Hà.
35
Cuộc chiến ở cửa phòng ngủ chính.
36
Thành công vào được phòng ngủ.
37
Thói quen từ kiếp trước.
38
Kiếp này cùng nhau đến bạc đầu.
39
Chẳng phải người đơn thuần gì.
40
Cố tình tiếp cận.
41
Xin lỗi không đỡ được cậu.
42
Đẩy thêm một cái cho giả thành thật.
43
Không xuống đâu.
44
Ngủ ngoan nha tướng công.
45
Xem con lợn nào chết.
46
Dựa theo quy tắc mà khảo hạch.
47
Cách giải quyết của ban tổ chức.
48
Không phải không được.
49
Ngày mãi nghệ đầu tiên.
50
Đi tìm cảm giác trong lòng.
51
Thu tiền mãi nghệ.
52
Chia tiền mãi nghệ.
53
Một giấc trang chu.
54
Cô thật sự là Mạch Thính?
55
Một khúc Thanh Tâm Chú dậy sóng.
56
Sao không gọi tướng công nữa?
57
Đêm nay đừng ai hòng ngủ được.
58
Gió đông thổi rồi, cho Cát Lợi phá sản đi.
59
Lọt vào vòng ba.
60
Ưu ái của Túc lão.
61
Bệnh thủy đậu.
62
Gây sự trên máy bay.
63
Cậu sớm nên câm miệng từ lâu.
64
Hái rau, cho heo ăn.
65
Một vali đồ ăn vặt.
66
Không bằng người nên mới ghen ghét.
67
Không phải người.
68
Điểm bắt đầu.
69
Cô cứ dối trá đi!!
70
Đâu phải ngày đầu anh biết cô.
71
Cách giải quyết của tư sản.
72
Đã định sẽ tỏa sáng. (Hoàn)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play