Chương 13: Say

Tôi tưởng soái ca trong truyền thuyết phải đi xe hơi sang chảnh vậy mà chủ tịch nhà tôi lại đi bộ. Chủ tịch mà thi đi bộ chắc hạng nhất. Nghĩ tới bộ dạng của chủ tịch làm tôi cười lớn thành tiếng. Chủ tịch đang đi quay sang nhìn tôi nhíu mày lắc đầu:

"Sao lúc đó tôi lại tuyển cô vậy?"

Tôi lườm mắn nhìn chủ tịch một cái. Sau đó, lấy hai bàn tay đan vào nhau ngại ngùng hỏi sang chuyện khác:

"Chủ tịch đi ăn có thể cho tôi mượn nợ được không ạ?"

Chủ tịch gật đầu:

"Ừ!"

"Trừ lương!"

Tôi thở dài cúi đầu lầm lũi đi về phía trước.

Quán nướng ngoài trời đông đúc. Bây giờ khuya thế rồi người ta còn ăn rất đông. Mùi đồ nướng xông vào mũi thơm phưng phức làm bụng tôi réo to hơn. Cho nên tôi nhanh chóng cầm dĩa đi lấy xiên nướng. Chẳng mấy chóc một dĩa đầy xiên nướng được đặt trên bàn. Tôi hăng hái nướng đồ ăn và miếng đầu tiên liền đưa cho chủ tịch cao cao tại thượng. Ngài ấy rủ tôi đi ăn nhưng đụng đũa rất ít.

Đang ăn, tôi lại nhìn sang bàn đối diện, một bóng dáng rất giống với anh Phục Hưng đang ngồi cùng một cô gái, tim tôi đập nhanh. Tôi hồi hộp, tay run run và mắt thì nhìn chăm chăm xem có phải anh ấy không đến mức đồ nướng khét lẹt tôi cũng không quan tâm.

Chủ tịch lấy tay che miệng ho nhẹ như nhắc nhở.

"Nhật Hạ?"

Tôi đâu có nghe!"

Cho đến khi ngài ấy lấy tay búng vào trán tôi một cái, lúc này tôi mới bừng tỉnh. Vừa đúng lúc chàng trai ấy quay mặt lại. Không phải!

Hên quá!

Mừng quá!

Tôi thở phào tự trấn an mình. Vì tôi không muốn tận mắt nhìn thấy những cử chỉ thân mật của họ. Thà đừng gặp lại còn hơn! Đúng vậy! Tinh thần thoải mái hơn nhiều nên tôi cao hứng hỏi chủ tịch:

"Ngài uống bia hong ạ?"

Ngài ấy trầm ngâm một chút rồi nhẹ nhàng trả lời:

"Cũng được!"

Tôi gọi to:

"Phục vụ mau cho một tháp bia tươi!"

Từ lúc rời quê lên thành phố tới giờ, tôi hiếm khi ăn muộn như vậy và hầu như không uống bia với người quen biết chưa lâu. Huống hồ, là người hôm nay còn là chủ tịch. Nhưng nghe người ta nói thất tình uống bia cho say để quên buồn. Được! Tôi thử vậy!

Tôi vui vẻ vừa ăn cạn ly. Cho đến khi đầu óc quay vòng vòng. Tôi nhìn ra Phục Hưng đang ở trước mặt. Mắt tôi rưng rưng:

"Em…"

Tôi nói được một chữ thì cổ họng cứ nghèn nghẹn. Tôi cười nhẹ rồi bắt đầu chảy nước mắt. Tim tôi đập nhanh, tôi thấy gương mặt thân quen trước mắt là Phục Hưng. Tôi lấy tay dụi mắt thêm lần nữa. Vẫn là anh ấy!

"Em… Vô cùng… Vô cùng thích anh!"

"Tôi đẹp trai lại tài giỏi như vậy còn giữ chức quan trọng chủ cốt trong công ty ai mà không thích!"

"Hihi. Sao cái giọng nói này giống chủ tịch vậy?"

Tôi cười trìu mến hít thật sâu để tỏ tình lần nữa:

"Em thích anh… Phục Hưng!"

Rồi tôi gục xuống. Giọng nói trầm ấm vẫn bên tai tôi:

"Hừ! Cũng may cô không thích tôi! Tôi còn định đuổi việc cô!"

Tôi nửa tỉnh táo nửa không nhưng mắt tôi mở không lên. Đầu tôi quay quay nhìn thấy hàng ngàn ngôi sao nhưng tôi vẫn cố gắng đập bàn một cái khi nghe đến 2 chữ "đuổi việc" . Bao nhiêu bức xúc dồn nén vỡ òa ra:

"Tại sao? Tôi làm gì sai mà tối ngày trừ lương, đuổi việc? Sáng nay tôi nói không đúng hay gì mà ngài bắt tôi sửa lại hợp đồng. Cái đó đâu phải bổn phận trách nhiệm của tôi! Ngài ỷ là chủ tịch ngài nói gì tôi cũng làm hả. Bất công quá bất công!"

Nói rồi tôi khóc lóc. Mọi người xung quanh nhìn tôi. Ngài chủ tịch chéo chân, tỏ vẻ lạnh lùng nhìn tôi:

"Cô say rồi!"

Tôi bướng lắm đâu chịu nhận mình say. Tôi cười cười lắc lư đứng dậy:

"Ngài say thì có. Tôi làm gì say được!"

"Tôi không làm cho ngài nữa. Tôi đi về!"

Nói rồi tôi loạng choạng bước về phía trước. Sau đó, tôi mất phương hướng. Tôi nghĩ lần này mình tiếp đất thật rồi! Tôi muốn ngăn việc này xảy ra nhưng không thể!

Tôi nhắm mắt lại mặc nhiên. Và rồi một lực mạnh kéo tay tôi ôm vào lòng. Hương thơm này thật quen thuộc, mùi hương dịu nhẹ đầy nam tính quyến rũ mê người.

Thế là tôi rơi an toàn vào lòng ngực to săn chắc của chủ tịch. Chủ tịch cổng tôi về vừa đi ngài ấy vừa nói:

"Đồ ngốc! Cô nghĩ bà ta làm được chủ quản lâu như vậy thì một cô nhóc như cô đấu nổi hả?"

Trên đường về tôi nói rất nhiều. Lúc cười lớn, lúc khóc. Còn bù lu bù loa gọi tên "người yêu cũ" chưa bao giờ tỏ tình ra nữa.

"Này! Nhật Hạ, nhà cô ở đâu?", chủ tịch thở dài hỏi:

"Trên mặt đất dưới mặt trời. Haha!"

"Không nói tôi bỏ cô xuống!", chú ấy cáu gắt.

"Nói hay không kết quả cũng như nhau. Anh cũng có bạn gái rồi! Nói làm gì?"

"Tôi bỏ cô xuống nha! Có nói không thì bảo!"

"Nói! Tôi nói! Trừ khi ngài trừ lương tôi! Kaka… Đồ ông chú già!"

"Hừ! Dám gọi tôi là chú già? Bỏ cô ở đây luôn!"

"Anh có yêu em đâu mà bỏ? Huhu… Huhu…"

Nói bỏ vậy chứ tôi vẫn đang cảm nhận được tấm lưng ấy rất ấm. Rất ấm!

Hot

Comments

Hạ Lam

Hạ Lam

/Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/

2024-07-14

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Người ta cũng đâu có nói là thích anh đâu mà anh nhận vơ thế hả ngài chủ tịch ơi:))) ra là ngài chủ tịch cũng có lúc ảo tưởng/Facepalm//Facepalm//Facepalm/

2024-07-13

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chạy trốn
2 Chương 2: Xin việc làm
3 Chương 3: Giờ ăn đến rồi!
4 Chương 4: Bị cảm lạnh
5 Chương 5: Một chuyến công tác bất ngờ
6 Chương 6: Bị bắt nạt
7 Chương 7: Bí mật của chú chủ tịch
8 Chương 8: Chủ tịch thất tình
9 Chương 9: Bên cạnh người thất tình
10 Chương 10: Một ngày dạo chơi
11 Chương 11: Đến lượt tôi thất tình
12 Chương 12: Rủ đi ăn
13 Chương 13: Say
14 Chương 14: Bắt chịu trách nhiệm
15 Chương 15: Bí mật
16 Chương 16: Chủ tịch làm chuyện xấu hổ
17 Chương 17: Phá hỏng
18 Chương 18: Ngất xỉu
19 Chương 19: Sinh nhật của tôi
20 Chương 20: Quá khứ của chỉ tịch
21 Chương 21: Tạm biệt tình đầu
22 Chương 22: Bị tát
23 Chương 23: Về nhà
24 Chương 24: Bị chú già dọa
25 Chương 25: Giận!
26 Chương 26: Đi công tác
27 Chương 27: Uống thay
28 Chương 28: Hôn (H+)
29 Chương 29: Đêm muộn
30 Chương 30: Một ngày bận rộn của ông chú
31 Chương 31: Vạch rõ ranh giới
32 Chương 32: Bị bắt cóc
33 Chương 33: Cứu mạng
34 Chương 34: Hơi ấm từ bàn tay
35 Chương 35: Tỉnh giấc
36 Chương 36: Chuyện này là sao?
37 Chương 37: Rủ đi chơi
38 Chương 38: Một đêm đáng nhớ!
39 Chương 39: Bỏ lỡ nhau!
40 Chương 40: Cháy nhà trọ
41 Chương 41: Hợp đồng ở nhờ
42 Chương 42: Chủ tịch thích màu hồng
43 Chương 43: Tình cũ không rủ cũng tới
44 Chương 44: Đau lòng tôi!
45 Chương 45: Bị cướp
46 Chương 46: Chạy trốn
47 Chương 47: Hiểu lầm buồn cười
48 Chương 48: Tình cảm của tôi
49 Chương 49: Xác định
50 Chương 50: Tức đến hạ đường huyết
51 Chương 51: Một chuyến từ thiện
52 Chương 52: Một buổi tối
53 Chương 53: Uống say
54 Chương 54: Lời tỏ tình
55 Chương 55: Chảy máu mũi
56 Chương 56: Khi yêu người trưởng thành đều hoá trẻ con
57 Chương 57: Không có sao băng
58 Chương 58: Lại đi công tác
59 Chương 59: Anh sẽ chịu trách nhiệm
60 Chương 60: Tận hưởng một mình
61 Chương 61: Gặp nạn
62 Chương 62: Lại vào bệnh viện
63 Chương 63: Hiểu
64 Chương 64: Tạm xa nhau
65 Chương 65: Là của nhau
66 Chương 66: Bất ngờ của chủ tịch
67 Chương 67: Sự thật phũ phàng
68 Chương 68: Bỏ Sài Gòn về ôm mẹ!
69 Chương 69: Mang thai ngoài tử cung
70 Chương 70: Tỉnh lại
71 Chương 71: Sài Gòn ơi, hôm nay tôi thất tình!
72 Chương 72: Một bài học
73 Chương 73: Xuất viện
74 Chương 74: Nghỉ việc, rời khỏi
75 Chương 75: Kết thúc
76 Chương 76: Một ngày ở quê
77 Chương 78: Chưa kịp giãi bày
78 Chương 78 Trải qua sinh tử
79 Chương 79: Dứt khoát
80 Chương 79: Nhìn- Nghe- Thấu
81 Chương 80: Hạnh phúc
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Chạy trốn
2
Chương 2: Xin việc làm
3
Chương 3: Giờ ăn đến rồi!
4
Chương 4: Bị cảm lạnh
5
Chương 5: Một chuyến công tác bất ngờ
6
Chương 6: Bị bắt nạt
7
Chương 7: Bí mật của chú chủ tịch
8
Chương 8: Chủ tịch thất tình
9
Chương 9: Bên cạnh người thất tình
10
Chương 10: Một ngày dạo chơi
11
Chương 11: Đến lượt tôi thất tình
12
Chương 12: Rủ đi ăn
13
Chương 13: Say
14
Chương 14: Bắt chịu trách nhiệm
15
Chương 15: Bí mật
16
Chương 16: Chủ tịch làm chuyện xấu hổ
17
Chương 17: Phá hỏng
18
Chương 18: Ngất xỉu
19
Chương 19: Sinh nhật của tôi
20
Chương 20: Quá khứ của chỉ tịch
21
Chương 21: Tạm biệt tình đầu
22
Chương 22: Bị tát
23
Chương 23: Về nhà
24
Chương 24: Bị chú già dọa
25
Chương 25: Giận!
26
Chương 26: Đi công tác
27
Chương 27: Uống thay
28
Chương 28: Hôn (H+)
29
Chương 29: Đêm muộn
30
Chương 30: Một ngày bận rộn của ông chú
31
Chương 31: Vạch rõ ranh giới
32
Chương 32: Bị bắt cóc
33
Chương 33: Cứu mạng
34
Chương 34: Hơi ấm từ bàn tay
35
Chương 35: Tỉnh giấc
36
Chương 36: Chuyện này là sao?
37
Chương 37: Rủ đi chơi
38
Chương 38: Một đêm đáng nhớ!
39
Chương 39: Bỏ lỡ nhau!
40
Chương 40: Cháy nhà trọ
41
Chương 41: Hợp đồng ở nhờ
42
Chương 42: Chủ tịch thích màu hồng
43
Chương 43: Tình cũ không rủ cũng tới
44
Chương 44: Đau lòng tôi!
45
Chương 45: Bị cướp
46
Chương 46: Chạy trốn
47
Chương 47: Hiểu lầm buồn cười
48
Chương 48: Tình cảm của tôi
49
Chương 49: Xác định
50
Chương 50: Tức đến hạ đường huyết
51
Chương 51: Một chuyến từ thiện
52
Chương 52: Một buổi tối
53
Chương 53: Uống say
54
Chương 54: Lời tỏ tình
55
Chương 55: Chảy máu mũi
56
Chương 56: Khi yêu người trưởng thành đều hoá trẻ con
57
Chương 57: Không có sao băng
58
Chương 58: Lại đi công tác
59
Chương 59: Anh sẽ chịu trách nhiệm
60
Chương 60: Tận hưởng một mình
61
Chương 61: Gặp nạn
62
Chương 62: Lại vào bệnh viện
63
Chương 63: Hiểu
64
Chương 64: Tạm xa nhau
65
Chương 65: Là của nhau
66
Chương 66: Bất ngờ của chủ tịch
67
Chương 67: Sự thật phũ phàng
68
Chương 68: Bỏ Sài Gòn về ôm mẹ!
69
Chương 69: Mang thai ngoài tử cung
70
Chương 70: Tỉnh lại
71
Chương 71: Sài Gòn ơi, hôm nay tôi thất tình!
72
Chương 72: Một bài học
73
Chương 73: Xuất viện
74
Chương 74: Nghỉ việc, rời khỏi
75
Chương 75: Kết thúc
76
Chương 76: Một ngày ở quê
77
Chương 78: Chưa kịp giãi bày
78
Chương 78 Trải qua sinh tử
79
Chương 79: Dứt khoát
80
Chương 79: Nhìn- Nghe- Thấu
81
Chương 80: Hạnh phúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play