Sau khi khói đen tan dần, đại điện giờ trở nên hỗn loạn với những vết cháy xém, những mảnh vụn ngọc vỡ, và không khí ngột ngạt vì mùi khét lẹt. Thanh Vân đứng giữa đống hoang tàn, cảm thấy như mình vừa tham gia vào một buổi tiệc sinh nhật bị biến thành trận chiến giữa các pháp bảo.
Sư tôn thở dài, vẻ mặt không thể hiện sự giận dữ nhưng cũng không thể không thất vọng. "Ngươi thật sự là một viên ngọc quý trong tông môn, Thanh Vân. Chỉ cần một ngày mà đã có thể 'trang trí' cho đại điện theo cách không ai mong muốn."
"Muội không cố ý!" Thanh Vân hốt hoảng, hai tay chắp lại như đang cầu xin. "Muội chỉ muốn thử sức mạnh của viên ngọc mà thôi!"
"Ngươi biết không, những món đồ này không phải đồ chơi," Đại sư huynh lạnh lùng nói, nét mặt vẫn nghiêm túc. "Chúng đều được chế tác bởi những người có kinh nghiệm nhiều năm trong tu luyện. Ngươi không thể chỉ cầm chúng lên và nghịch như trẻ con được."
Thanh Vân làm mặt chu chu, "Nhưng sư huynh cũng nói hôm qua rằng muội không cần sợ hãi hay lo lắng! Muội đang cố gắng giữ bình tĩnh mà!" Cô nhóc thật sự không biết mình đã làm gì sai.
Sư tôn gật gù, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi. "Được rồi, để bù đắp cho việc ngươi đã làm, ta sẽ cho ngươi một bài học thực hành. Chúng ta sẽ sửa lại đại điện này và dọn dẹp tất cả những thứ hỏng hóc."
"Nhưng muội không biết làm sao để dọn dẹp!" Thanh Vân phản đối, nhìn xung quanh với vẻ mặt như vừa mới thấy một con quái vật.
"Không sao cả, ta sẽ hướng dẫn ngươi," sư tôn nhẹ nhàng đáp, sau đó lấy ra một cuốn sách cũ kỹ. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ cơ bản. Đầu tiên, ngươi cần phải biết cách gọi ra các pháp khí hỗ trợ."
"Pháp khí hỗ trợ?" Thanh Vân thắc mắc.
"Đúng vậy, chúng có thể giúp ngươi sửa chữa, dọn dẹp mà không phải tốn sức." Sư tôn lật mở cuốn sách, chỉ vào một hình vẽ phác họa một pháp khí hình tròn. "Ngươi chỉ cần niệm câu thần chú này và hình dung ra nó trong tâm trí."
"Vâng, muội sẽ cố gắng!" Thanh Vân trả lời, cố gắng tập trung vào hình ảnh pháp khí. Cô hít sâu, nhắm mắt lại, rồi lẩm bẩm theo câu thần chú.
Ngay sau đó, một vòng tròn sáng hiện lên trước mặt cô. Nó phát ra ánh sáng chói lọi và bắt đầu xoay tròn, rồi từ trong đó xuất hiện một chổi lớn bay lơ lửng trong không trung. "Wow!" Thanh Vân há hốc miệng nhìn.
"Ngươi đã làm rất tốt!" Sư tôn khen ngợi. "Giờ chỉ cần bảo nó dọn dẹp nơi này thôi."
"À, dọn dẹp đi, đi đi!" Thanh Vân chỉ tay về phía đống hỗn độn. Cây chổi lướt đi như một chiến binh, bắt đầu quét dọn những mảnh vụn và bụi bặm bay tứ tung.
Tuy nhiên, ngay khi chổi bắt đầu hoạt động, nó bất ngờ phát ra một tiếng kêu kỳ lạ như tiếng gầm gừ. "Hả? Có vấn đề gì sao?" Thanh Vân hỏi.
"Không... không có vấn đề gì đâu." Đại sư huynh, đứng bên cạnh, mặt đã bắt đầu trở nên căng thẳng. "Chỉ là... nó hơi... quạo một chút thôi."
Cả đại điện rung lên từng hồi, và chổi dường như quyết định rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là dọn dẹp. Nó bắt đầu vung vẩy, quét khắp mọi nơi mà không cần chú ý đến thứ gì. Thanh Vân hét lên: "Không! Đừng như vậy!"
Nhưng tất cả đã quá muộn, chổi lao vào các vách tường, quét từ dưới lên trên, làm cho bụi bặm bay khắp không gian. Một mảnh gỗ văng ra, đập vào Đại sư huynh, khiến anh tức giận đen mặt. "Thanh Vân, ngươi muốn tông môn này biến thành cái chợ hay sao?"
"Muội không cố ý!" Thanh Vân lại một lần nữa biện minh, giọng ngơ ngác.
Chổi không chịu ngừng lại mà tiếp tục quét, cho đến khi sư tôn niệm một câu thần chú để kiểm soát nó. Cuối cùng, chổi dừng lại, lơ lửng trong không trung với vẻ mặt tức tối, như thể đang chỉ trích những người không biết điều.
"Giờ thì làm gì nữa, sư tôn?" Thanh Vân hỏi.
"Ngươi cần phải học cách điều khiển nó, như là khiến nó dọn dẹp một cách đúng cách." Sư tôn vừa nói, vừa đưa tay ra hiệu để Thanh Vân gần hơn.
"Được rồi, để muội thử lại," Thanh Vân gật gù, chuẩn bị tinh thần. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tập trung, hình dung ra một hình ảnh về chổi nhưng lần này là một hình ảnh dễ thương và ngoan ngoãn.
Thế rồi, cô lẩm bẩm câu thần chú lần nữa. Chổi bắt đầu xoay tròn, phát ra ánh sáng dịu dàng hơn, và bắt đầu dọn dẹp thật nhẹ nhàng. Nó từ từ quét dọn các mảnh vụn và bụi bặm mà không hề làm hỏng bất kỳ thứ gì.
"Sư tôn! Muội làm được rồi!" Thanh Vân vui mừng, mắt lấp lánh.
Sư tôn nở nụ cười, "Tốt lắm, Thanh Vân. Ngươi đã kiểm soát được cảm xúc và sức mạnh của mình. Giờ thì chúng ta hãy làm sạch đại điện này."
Thanh Vân chăm chỉ cùng với cây chổi, cảm giác như mình đã trở thành một pháp sư thực thụ. Cô nhảy múa, vui vẻ quét dọn trong khi cây chổi theo sát bên cạnh. Cứ như vậy, trong tiếng cười của cô, đại điện từ từ trở lại trạng thái ban đầu, và không khí ngột ngạt dần tan biến.
Khi mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình như một anh hùng vừa cứu rỗi tông môn khỏi cảnh hỗn loạn. Nhưng ngay sau đó, sư tôn lại nghiêm giọng, "Nhưng nhớ, Thanh Vân, đây mới chỉ là bài học đầu tiên. Sẽ còn nhiều điều cần học hơn nữa."
"Muội sẽ cố gắng hết sức!" Thanh Vân khẳng định, đôi mắt sáng lên như những vì sao trên bầu trời đêm.
"Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục với bài học tiếp theo..." sư tôn nói, còn Đại sư huynh đứng bên cạnh chỉ biết thở dài, tự hỏi hôm nay liệu có còn bất ngờ gì xảy ra nữa không.
Hết chương 3
Updated 107 Episodes
Comments
هههههMoony nguyễn ههههه
Truyện rất hay tình tiết rất hấp dẫn nha tác giả /Good/
2024-11-10
0
🔥陈庄⭐
不错
2025-02-11
0
🔥陈庄⭐
hay
2025-02-10
0