Cuộc thi đã đi đến giai đoạn cuối cùng, và bầu không khí xung quanh sân đấu trở nên căng thẳng. Thanh Vân đứng trước khán giả, lòng dạ rối bời, nhưng vẫn giữ vững tinh thần. "Đây là cơ hội cuối cùng để mình chứng minh bản thân!" cô tự nhủ, hít thở sâu để bình tĩnh.
"Sư muội, đây sẽ là trận đấu quyết định!" Sư tỷ Thanh Phong đến bên, nhìn Thanh Vân với ánh mắt nghiêm túc. "Đối thủ của muội không hề đơn giản. Đó là Lưu Thiên, một trong những đệ tử xuất sắc nhất của tông môn. Cậu ta không chỉ mạnh mẽ mà còn rất thông minh. Muội phải cẩn thận!"
"Muội biết mà! Nhưng muội sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu!" Thanh Vân đáp, nắm chặt tay, quyết tâm không để sợ hãi cản bước mình.
Lưu Thiên là một sư huynh cao lớn, nổi bật với vẻ điềm tĩnh và tự tin. "Tôi không ngờ một tiểu sư muội như cô lại đến được vòng này," cậu ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng có chút kiêu ngạo.
"Chưa hết đâu, tôi sẽ cho bạn thấy sức mạnh của mình!" Thanh Vân đáp lại, đôi mắt lấp lánh quyết tâm.
Sư phụ đứng giữa sân, giơ tay lên để bắt đầu. "Cuộc thi cuối cùng bắt đầu!" Ông hô lớn.
Thanh Vân và Lưu Thiên lao vào trận đấu. Thanh Vân, với sức mạnh của cơn gió, nhanh chóng tạo ra những cú tấn công đầu tiên, nhưng Lưu Thiên rất nhanh nhạy. Cậu ta dễ dàng tránh được các đòn tấn công của cô, đồng thời phản công lại bằng những chiêu thức mạnh mẽ.
"Không thể để cậu ta dẫn dắt cuộc chiến!" Thanh Vân thầm nghĩ, quyết định thay đổi chiến thuật. Cô lùi lại, tạo khoảng cách và tập trung năng lượng vào tay mình. "Gió xoáy bão tố!" Cô hô lớn, tạo ra một cơn lốc gió mạnh mẽ xoáy quanh người mình.
Lưu Thiên không hề nao núng, cậu ta triệu hồi một tấm chắn ánh sáng để bảo vệ mình. "Chiêu này không đủ đâu, tiểu sư muội!" cậu ta cười nhạt, nhưng Thanh Vân không để điều đó làm mình mất tập trung.
Cơn gió mạnh mẽ tiếp tục tấn công, và Thanh Vân quyết định gia tăng sức mạnh. "Lần này không chỉ là gió! Tôi sẽ kết hợp sức mạnh!" Cô giơ tay lên cao, tập trung năng lượng và gọi ra một cơn bão lớn, hướng về phía Lưu Thiên.
"Cô đúng là một kẻ điên!" Lưu Thiên thét lên, cố gắng duy trì tấm chắn của mình nhưng không thể giữ vững. Cơn bão ập tới, và trong giây lát, tất cả mọi thứ trở nên hỗn loạn. Khán giả hò reo và căng thẳng theo dõi.
Cú tấn công của Thanh Vân mạnh đến mức khiến Lưu Thiên bị hất văng ra ngoài vòng. "Chiến thắng cho tiểu sư muội!" sư phụ tuyên bố, và khán giả nổ tung trong tiếng vỗ tay.
"Hả? Mình đã thắng thật sao?" Thanh Vân không thể tin vào mắt mình. "Mình đã làm được!" Cô nhảy cẫng lên trong niềm vui sướng.
Khi Lưu Thiên đứng dậy, cậu ta nhìn Thanh Vân với sự ngưỡng mộ. "Cô thật sự rất mạnh! Tôi không ngờ rằng mình lại thua trước một tiểu sư muội."
"Thật ra, tôi cũng không nghĩ mình mạnh đến vậy!" Thanh Vân cười, cảm thấy thoải mái hơn khi được công nhận.
Sư phụ bước tới và vỗ vai Thanh Vân. "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhớ rằng cuộc sống tu tiên không chỉ là về sức mạnh. Còn rất nhiều điều cần học hỏi, và mỗi ngày đều là một cơ hội để con trưởng thành."
"Vâng, thưa sư phụ!" Thanh Vân đáp, lòng đầy quyết tâm.
Cuộc thi kết thúc với nhiều niềm vui và hạnh phúc. Thanh Vân cảm thấy tự hào về bản thân, không chỉ vì chiến thắng mà còn vì đã dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Tuy nhiên, cuộc sống ở tông môn không bao giờ tĩnh lặng. Ngay khi Thanh Vân vừa bước ra khỏi sân đấu, cô nghe thấy tiếng ồn ào phát ra từ phía thư viện. "Có chuyện gì vậy?" Cô thắc mắc, nhanh chóng chạy tới.
Khi đến nơi, Thanh Vân thấy một nhóm đệ tử đang tụ tập xung quanh một cuốn sách cổ. "Đây là cuốn sách mà chúng ta đã tìm kiếm bao lâu nay!" Một sư huynh hét lên, đầy phấn khích. "Nghe nói nó chứa đựng những bí mật to lớn về tông môn!"
"Chúng ta phải mở ra xem!" Một sư tỷ khác nói, và mọi người đồng lòng.
Thanh Vân đứng từ xa, lòng dấy lên sự tò mò. "Bí mật gì mà khiến mọi người hào hứng đến vậy?" Cô tiến lại gần, ánh mắt dán chặt vào cuốn sách.
Nhưng khi cuốn sách được mở ra, một luồng sáng chói mắt phóng ra, và tất cả đệ tử đều bị cuốn vào một vòng xoáy không gian. "Cái gì vậy?! Không, không, không!" Thanh Vân hét lên, nhưng đã quá muộn. Cô bị cuốn vào vòng xoáy cùng với họ.
"Thanh Vân, cẩn thận!" Sư tỷ Thanh Phong hô lớn từ phía sau, nhưng không ai có thể làm gì để ngăn cản.
Khi mọi thứ dừng lại, Thanh Vân thấy mình đứng giữa một vùng đất kỳ lạ, hoàn toàn xa lạ. "Mình đang ở đâu?" Cô nhìn xung quanh, nơi đây có những ngọn núi cao, những cây cối kỳ lạ, và không khí thì nặng nề, như thể có điều gì đó đang chờ đợi.
"Chúng ta vừa rơi vào một thế giới khác!" Một sư huynh bên cạnh nói, vẻ mặt đầy hoảng hốt. "Phải làm gì đó thôi!"
Thanh Vân nhìn vào mắt mọi người, lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp và hồi hộp. "Chúng ta không thể bỏ cuộc! Hãy tìm cách trở về và khám phá bí mật này!" Cô hét lên, quyết tâm không để mình trở thành nạn nhân của tình huống này.
"Bí mật của tông môn và cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi!" Thanh Vân nghĩ, ánh mắt lấp lánh quyết tâm. "Mình sẽ không để lỡ cơ hội này!"
Hết chương 10
Updated 107 Episodes
Comments