Bước chân của An chìm vào trong lớp sương mù dày đặc, khu rừng kỳ quái vặn vẹo trước mắt anh như thể có linh hồn riêng. Mỗi cây cổ thụ với những cành lá đen kịt và gốc rễ xoắn tít không khác gì những bàn tay đầy móng vuốt đang chờ đợi để tóm lấy bất kỳ ai cả gan tiến vào. An cảm thấy như khu rừng đang sống dậy, theo dõi từng bước đi của anh.
Người đàn ông lạ mặt đi phía trước, dẫn đường nhưng không nói lời nào. Ông ta chỉ tiến về phía trước một cách chắc chắn, như thể ông ta đã quen thuộc với nơi này. An tự hỏi người đàn ông này thực sự là ai, và ông ta liên quan thế nào đến bóng tối. Nhưng anh không dám hỏi – không phải vì sợ câu trả lời, mà vì anh cảm nhận được rằng người này cũng là một phần của bóng tối mà anh đang phải đối mặt.
Một tiếng động vang lên từ phía xa, nhẹ như tiếng thở dài của gió nhưng đủ để An đứng sững lại. Anh nheo mắt nhìn vào khoảng không u ám, nhưng không thấy gì ngoài bóng đen vô tận.
"Anh nghe thấy gì sao?" người đàn ông đột ngột lên tiếng, giọng ông ta thấp và đều đặn.
An gật đầu. "Có thứ gì đó… nhưng tôi không chắc."
Người đàn ông nhìn sâu vào bóng tối trước mặt, đôi mắt sắc bén như xuyên qua được lớp sương mù. "Bóng tối ở đây không chỉ là một không gian. Nó có ý thức, nó biết anh đang ở đây và sẽ thử thách anh. Đừng để sự sợ hãi làm anh lạc lối."
An gật đầu, siết chặt nắm tay để giữ vững tinh thần. Nhưng anh biết rằng những lời của người đàn ông không chỉ là lời cảnh báo suông. Càng đi sâu vào khu rừng, anh càng cảm nhận rõ bóng tối không chỉ bao quanh anh mà còn bắt đầu len lỏi vào bên trong, khuấy động những phần sâu thẳm nhất trong tâm trí anh.
---
Sau một đoạn đường dài, cả hai dừng lại trước một cái hồ lớn. Mặt nước đen như mực, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào từ bên ngoài, tạo cảm giác như đó là một vực thẳm không đáy. An cảm thấy một luồng khí lạnh tỏa ra từ bề mặt nước, khiến anh rùng mình.
Người đàn ông chỉ vào cái hồ, giọng ông trầm hẳn. "Đây là Hồ Hư Vô. Để tiếp tục, anh phải vượt qua nó, nhưng không phải bằng cách đi quanh. Bóng tối dưới đáy hồ này sẽ đối mặt với những ký ức và nỗi sợ sâu kín nhất của anh. Nếu anh không thể vượt qua chính mình, anh sẽ bị nhấn chìm mãi mãi."
An nuốt khan, nhìn vào mặt hồ tĩnh lặng mà cảm thấy tim đập nhanh hơn. Anh biết đây là một thử thách không thể tránh khỏi, nhưng ý nghĩ phải đối mặt với những điều thầm kín nhất trong lòng khiến anh do dự. Nhưng rồi hình ảnh của Mai, gương mặt cô trong những ngày cuối cùng họ gặp nhau, hiện lên trong tâm trí anh. Cô đã dấn thân vào cuộc hành trình này để bảo vệ anh, và giờ đây, anh không thể bỏ cuộc.
"Được, tôi sẽ vượt qua," An nói, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.
Người đàn ông không nói gì thêm, chỉ đứng lùi lại, để An tự mình tiến tới bờ hồ.
An hít một hơi sâu, rồi bước vào nước. Mặt nước lạnh buốt tràn qua chân anh, nhưng anh không để ý. Mỗi bước anh đi xuống, nước dâng lên cao hơn, bao quanh lấy cơ thể anh. Khi nước ngập đến ngực, An cảm nhận rõ ràng sự đè nén của bóng tối, như thể nó đang kéo anh xuống.
Bất chợt, cảnh vật xung quanh anh biến đổi. Anh không còn ở trong khu rừng nữa, mà thay vào đó là một nơi quen thuộc – một con phố nhỏ trong thành phố, nơi anh từng sống khi còn nhỏ. Khung cảnh yên bình, nhưng trong lòng An cảm thấy một nỗi sợ dâng lên.
Trước mặt anh, một người phụ nữ đang đứng quay lưng lại. Mái tóc dài của bà phủ kín vai, và bộ váy màu xanh nhạt tung bay trong gió. An nhận ra bà ngay lập tức – đó là mẹ anh, người đã qua đời khi anh còn nhỏ.
"Mẹ?" An thì thầm, bước tới gần hơn.
Người phụ nữ quay lại, nụ cười dịu dàng nở trên môi. "An, con trai của mẹ. Sao con lại ở đây?"
An dừng lại, đôi mắt anh nhòa đi vì những kỷ niệm trỗi dậy. Anh nhớ những ngày tháng sống cùng mẹ, nhớ những đêm dài bà kể chuyện cho anh nghe trước khi ngủ. Nhưng đồng thời, anh cũng nhớ khoảnh khắc khi mẹ anh qua đời – một cái chết mà anh luôn tự trách mình.
"Mẹ... con đã không thể cứu mẹ," An nói, giọng nghẹn lại. "Con đã bất lực."
Người phụ nữ tiến tới, đặt tay lên vai An. "Con không cần phải tự trách mình, An. Đôi khi những điều tồi tệ xảy ra mà chúng ta không thể thay đổi được. Mẹ luôn ở bên con, dù không còn trên đời này nữa."
An nhắm mắt, nước mắt lăn dài trên má. Những ký ức, nỗi đau và sự hối hận từ quá khứ dường như đè nặng lên anh. Nhưng rồi, anh cảm nhận được một điều khác – bóng tối bên trong anh, đang chực chờ để lợi dụng
Updated 35 Episodes
Comments