Chương 2: Hung Thủ Là Người Quen

Sau khi đã thực hiện xong các công việc cơ bản, nhóm của Thái Viễn Sơn cùng họp mặt trong phòng để thảo luận về vụ án vừa diễn ra. Vụ án diễn ra vào buổi tối nên khi xong việc đã gần nửa đêm. Khương Hòa mệt mỏi bước vào phòng, trong khi Trịnh Danh thì vẫn đang hừng hực khí thế làm việc. Tô Ngọc Long, Phương Tuyết và Thái Viễn Sơn vẫn giữ tác phong làm việc như thường lệ, không quan tâm nhiều đến thời gian.

Theo thứ tự được thống nhất từ lâu, Phương Tuyết sẽ báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi đầu tiên “Nạn nhân tên là Thái Y Vân, cô ấy có mang theo căn cước công dân trong người. Thời gian tử vong là vào khoảng một tiếng trước khi người hàng xóm phát hiện thi thể. Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết là một nhát đâm xuyên tim gây mất máu tới chết. Kích thước và hình dạng vết thương khớp với con dao dính máu bên cạnh, có thể xác định đó chính là hung khí. Đáng tiếc rằng nó chỉ là con dao thông thường khó lòng mà điều tra ra được xuất xứ. Trên người nạn nhân không còn vết thương nào khác.”

Kế đến, Khương Hòa nói về kết quả khám nghiệm hiện trường của mình “Dấu chân do hung thủ để lại cho thấy hắn cao khoảng mét tám và nặng khoảng tám mươi lăm kí. Trên bộ quần áo vấy máu hắn bỏ lại không có mẩu da nào của hung thủ. Trên con dao hung khí không có dấu vân tay, chắc hẳn hung thủ đã đeo găng tay.”

Vậy là thông tin về hung thủ chỉ có chiều cao và cân nặng ước lượng. Thái Viễn Sơn vốn cũng không trông chờ sẽ có sự may mắn lớn như hung thủ vô tình để lại vân tay hay mẩu ADN. Vào thời buổi hiện tại, không cần phải là một chuyên gia phản trinh sát để biết được cần phải đeo găng tay khi gây án.

Tiếp theo, Trịnh Danh báo cáo kết quả lấy lời khai của hàng xóm xung quanh “Tất cả mọi người đều bảo mình đang ở trong nhà lúc đó và không nhìn ra bên ngoài nên không ai thấy hung thủ. Bọn họ đều bảo rằng Thái Y Vân là người rất hòa nhã, hiền lành, không có lý do gì để người khác muốn giết cô ấy. Tuy nhiên, cũng không có dấu hiệu của việc giết người cướp của nên tôi vẫn nghiêng về khả năng giết người để trả thù hoặc vì mục đích riêng hơn. Về động cơ thì tôi đã cho người tìm hiểu sâu hơn về các mối quan hệ xã hội của Thái Y Vân.”

Cuối cùng là kết quả điều tra máy quay của Tô Ngọc Long, anh rất tự tin vào phát hiện của mình “Một ngôi nhà gần đó có lắp camera giám sát và ghi lại được hình ảnh lúc xảy ra vụ án. Nó đã quay lại được toàn bộ, tuy nhiên hình ảnh khá xa và nhòe.”

Dứt lời, Tô Ngọc Long kết nối laptop với máy chiếu để mọi người cùng coi đoạn phim thu được từ máy quay. Họ thấy được một người bước tới gần nhà của Thái Y Vân, tuy hình ảnh rất nhỏ và mờ, họ vẫn có thể thấy hắn đang mặc bộ quần áo mà Thái Viễn Sơn tìm được ở nhà vệ sinh công cộng.

Một lúc sau, một bóng người nữa xuất hiện đi về hướng đó, dựa vào quần áo có thể xác định đó chính là Thái Y Vân. Ban đầu cô bước nhanh về hướng nhà mình nhưng sau đó bỗng khựng lại. Cô bước về phía người kia, giơ tay lên và sau đó thì bị đâm và gục xuống. Quá trình gây án giống với những gì mà nhóm của Thái Viễn Sơn đã hình dung khi ở hiện trường.

“Thái Y Vân đã tiến tới để chào hỏi, vậy thì hung thủ hẳn là người quen của nạn nhân. Trịnh Danh, Tô Ngọc Long, hai người cần đẩy mạnh hơn việc tìm hiểu các mối quan hệ của nạn nhân. Mục tiêu tìm kiếm là người có chiều cao, cân nặng như Khương Hòa đã nói.” Thái Viễn Sơn nói.

Nếu là do người quen gây án thì thường sẽ khá dễ xác định nghi phạm. Chiều cao một mét tám mươi và cân nặng tám mươi lắm kí không quá phổ biến. Nếu kết hợp với mối quan hệ và chứng cứ ngoại phạm thì suy nghĩ có thể tìm ra thủ phạm sớm không phải là quá lạc quan.

Trịnh Danh và Tô Ngọc Long tiếp tục bố trí người đi điều tra với niềm tin có thể phá án trong ngày mai. Khương Hòa đã hoàn thành nhiệm vụ liền rời đi để ngủ một giấc.

“Sếp có nghĩ vụ án lần này chỉ đơn giản thế thôi không?” Phương Tuyết hỏi.

“Ý cô là sao? Chẳng lẽ những lập luận nãy giờ có điểm gì không ổn sao?” Thái Viễn Sơn thắc mắc, anh không nghĩ có gì không đúng.

“Tất cả đều chặt chẽ và hợp lý. Chỉ là tôi có linh cảm mọi thứ sẽ còn phức tạp hơn.”

“Kiểu giác quan thứ sáu của phụ nữ à?”

“Phải. Tôi biết điều này nghe thiếu khoa học, xin lỗi, sếp không cần để tâm. Nếu vụ án nhanh chóng kết thúc thì thật là tốt.” Phương Tuyết thấy mình đang nói linh tinh.

“Không có gì. Linh cảm đôi khi cũng hữu ích, nhưng lần này thì tôi không chắc, tôi mong là linh cảm của cô sai. Chúng ta chỉ cần đợi kết quả điều tra từ Trịnh Danh và Tô Ngọc Long nữa thôi.” Thái Viễn Sơn đáp.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play