Cửa chính của công ty Tinh Hà luôn rộng mở, Lý Hoa Tư vừa tới đã thấy Tiểu Quy đứng chờ sẵn trước cửa. Anh đỗ xe cẩn thận, chỉnh trang lại bản thân cho đàng hoàng trước khi tiến về phía cô. Tiểu Quy nhìn thấy anh liền hớn hở, nhảy chân sáo đến chào hỏi, cười tươi rói:
“Hi ca, hôm nay anh đến sớm thế?”
Trúng ngay điểm đau, Lý Hoa Tư thở dài, giọng nói có chút mệt mỏi: “Tối qua không ngủ được.”
Tiểu Quy gật đầu không chút ngạc nhiên, vì từ trước đến giờ Tiên Quân nhà cô nổi tiếng là ngủ muộn. Thường thì anh hay về rất trễ sau khi quay phim hoặc quảng cáo, mà một phần là do các diễn viên khác thường làm chậm tiến độ, trong khi Lý Hoa Tư thì chỉ cần một lần diễn là qua cảnh ngay.
Ấy vậy mà nhiều năm nay anh vẫn toàn đóng vai phụ, thứ hạng trong đoàn phim cứ mãi lẹt đẹt ở mấy vị trí sáu, bảy, tám. Đúng là thảm thương mà…
Lý Hoa Tư nhanh chóng bước vào phòng thu âm, trong người anh lúc này chỉ có một suy nghĩ: lồng tiếng xong thì mau về ngủ. Dù sao, những gì xảy ra tối qua cũng không quan trọng bằng việc cơn buồn ngủ đang ập tới.
Anh ngồi vào buồng thu âm, cầm kịch bản lướt qua một lần, nhưng cảm thấy chiếc kính đang đeo thật phiền. Ánh sáng bị thu hẹp khiến anh thấy khó chịu, vì thế Lý Hoa Tư tháo kính ra, kẹp lên cổ áo.
Tiểu Quy đứng bên cạnh, không khỏi để ý đến cử chỉ ấy, rồi lại nhìn thẳng vào hai quầng thâm dưới mắt anh. Cô suýt ngã vì bổ não quá đà: "Ôi mẹ ơi... Nhìn hai quầng thâm kia kìa…"
Tiểu Quy bỗng tưởng tượng: Có khi nào Hi ca nhà cô bị con heo mập mít ướt kia hành hạ đến nửa đêm không? Nhưng mà không, cô không thể miệt thị người khác thế được. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại… Hắn vốn dĩ mập và mít ướt thật mà, chẳng có sai đâu!
Cô lắc đầu, tự nhủ phải trúng số để cứu vớt Hi Hi ca.
Đang mải suy nghĩ, Tiểu Quy lẩm bẩm một mình, làm Lý Hoa Tư ngồi bên cạnh nhìn cô chằm chằm, cảm thấy khó hiểu. Anh ngờ ngợ nghĩ: "Liệu có cách nào trị mấy người trúng tà không?"
Anh định mở miệng nhờ cô lấy giúp mình chai nước, nhưng khi thấy dáng vẻ quái dị của Tiểu Quy, Lý Hoa Tư không khỏi rụt người lại, kéo ghế lùi ra xa một chút, lòng thầm niệm: "Chắc là nên giữ khoảng cách."
Ba tiếng sau, việc thu âm kết thúc. Lý Hoa Tư ngồi yên tại chỗ, ngước nhìn Tiểu Quy, ánh mắt mang chút sự dò xét. Tiểu Quy đáp lại bằng cái nhướng mày thắc mắc, như hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Lý Hoa Tư chậm rãi nói: “Hay em qua nhà anh xem giúp anh Sơn thế nào đi. Anh ấy đang ở phòng khách nhà anh.”
Tiểu Quy sững người: “Anh Sơn? Không phải anh ấy đang bệnh sao? Sao lại ở nhà của Hi ca?”
Trong đầu cô ngay lập tức bùng nổ với hàng loạt suy nghĩ lộn xộn. Chẳng lẽ đêm qua người ở bên Hi ca không phải là "Lão Trư" mít ướt mà là... anh Sơn?!
Không kiềm chế được, Tiểu Quy tự tát mình cái bốp, gào lên: “Mày phải tỉnh táo lại!”
Lý Hoa Tư giật mình nhìn cô, lòng tự hỏi: "Nhỏ này qua nay bị gì vậy?"
“Em không muốn đến thì thôi, đừng tự làm đau mình như vậy,” anh trầm ngâm, nghĩ rằng cô không muốn đến chăm sóc Lưu Sơn. Nhưng bất ngờ thay, Tiểu Quy liền quỳ xuống, ôm chân anh mà khóc lóc:
“Anh Hi, nếu anh có gì khó khăn thì nói với em. Sao anh có thể nay người này, mai người kia như vậy… Huhuhu…”
Lý Hoa Tư há hốc mồm định nói gì đó, nhưng Tiểu Quy lập tức hét lên:
“Anh im! Em còn chưa nói xong!” Cô đưa tay lấy khăn giấy lau nước mắt, rồi lại ôm chặt lấy chân anh tiếp tục gào: “Có phải nhà anh phá sản rồi không? Em biết làm nông dân không dễ dàng, mà giờ anh còn phải làm thêm nghề này để kiếm sống… Huhuhu…”
Mọi chuyện dần trở nên rõ ràng hơn trong đầu Lý Hoa Tư. Anh nhìn Tiểu Quy, vẻ mặt chuyển từ bối rối sang nhịn cười rồi thành nghiêm túc. Một cái "bốp" vang lên, anh lấy kịch bản đập mạnh vào đầu cô.
Tiểu Quy ngã phịch vào vách tường, ôm đầu la oai oái: “Anh… anh có gì từ từ nói, đừng manh động…”
Lý Hoa Tư vắt chéo chân, ngồi đối diện Tiểu Quy, nghiêm giọng: “Giải thích rõ ràng.”
Vừa sợ vừa đau, Tiểu Quy lắp bắp kể lại hết những gì cô nghĩ, cố gắng không nhắc đến các suy diễn quá hoang đường của mình. Nghe xong, Lý Hoa Tư chỉ biết thở dài rồi giải thích từng việc: Tối qua anh và chủ tịch chỉ đùa giỡn, còn anh Sơn thì bệnh, nên anh mới để anh ấy ở nhà mình.
Tiểu Quy cố lết đi trong im lặng, nhưng bị anh phát hiện. Lý Hoa Tư nheo mắt, đập kịch bản lên bàn vài cái, cười gằn: “Trợ lý Tiểu Quy! Đi làm có mệt không? Có vui không?”
“Huhuhu… Đừng đuổi em mà… Anh ơi!” Tiểu Quy vội ôm lấy chân anh, khóc nức nở.
Dù trong lòng không có ý định sa thải, nhưng Lý Hoa Tư vẫn quyết định phạt cô một chút. Anh thở dài, nhức đầu vì màn khóc lóc của Tiểu Quy, khàn giọng nói: “Em về nhà anh chăm sóc anh Sơn đi. Mua cho anh ấy bát cháo nữa nhé.”
Hai mắt Tiểu Quy sáng rực lên, lòng tự hỏi sao trên đời lại có người vừa tốt bụng vừa đẹp như Hi Hi ca.
“Còn đứng đó nhìn cái gì? Không mau đi!” Lý Hoa Tư nhắc nhở, khiến cô giật mình rồi chạy đi ngay lập tức.
Tiểu Quy hí hửng mang cháo vào nhà Lý Hoa Tư, cảm thấy hạnh phúc vì cuối cùng mọi chuyện đều do cô tự tưởng tượng. Tiên Quân của cô vẫn là người trong sạch.
Updated 75 Episodes
Comments