Lạc Trình Chi vào phòng cùng với Lâm Phương, Lâm Phương chọn giường ở bên trong còn giường gần cửa ra vào hơn là của cô.
Cửa ra vào hay cửa sổ đều là một mối nguy hiểm ngầm, Lạc Trình Chi không có ý kiến gì, nơi này chỗ nào cũng có nguy hiểm ai biết trước được gì.
Cô cởi giày, thoải mái nằm lên giường muốn ngủ một giấc ngon nhưng Lâm Phương lại chủ động bắt chuyện: "Không phải nói sau khi phân phòng xong sẽ chia nhau đi điều tra nhà sao? Cô không đi à?"
Vốn dĩ chị cũng không định rủ Lạc Trình Chi đi làm gì, ấn tượng của chị đối với Lạc Trình Chi cũng không tốt lắm nhưng nếu để một mình Lạc Trình Chi ở đây thì cũng không tốt lắm, hơn nữa chị cũng không dám đi một người ai biết liệu có chuyện gì kinh khủng xảy ra hay không.
Lạc Trình Chi nhìn đồng hồ treo trên tường đối diện với giường hai bọn họ, hiện tại mới 12 giờ 20 phút, vẫn còn sớm.
Vậy nên cô ngay lập tức ngồi dậy: "Được rồi, đi thôi."
Vốn Lâm Phương còn định khi cô nói không thì sẽ thuyết phục thêm nhưng không ngờ Lạc Trình Chi lại thoải mái đồng ý như thế nên những lời cần chuẩn bị nói cũng không nói nữa.
Nhưng thôi không sao, không cần khuyên thì cũng tốt thôi.
Mười người tập hợp ở dưới lầu tiếp tục phân chia năm đội đi điều tra, lần này vẫn là bóc thăm để xem ai may mắn được đi chung với người cũ.
Thật xui xẻo khi Lạc Trình Chi và Lâm Phương vẫn không trúng thăm đỏ, cả Tô Nhã đều không trúng nhưng cô ta đã khóc lóc kéo được một người nam còn lại ghép chung đội với mình. Lâm Phương tuy rằng có hơi sợ nhưng lại ngại Tô Nhã khóc quá nhiều nên cũng không muốn đua đòi gì với cô ta, hiện tại chị cũng chung phòng với Lạc Trình Chi nên hai người bắt cặp với nhau luôn.
Mục tiêu của Lạc Trình Chi và Lâm Phương là nhà bếp, đội của Cố Thanh Nhã và đội Ngô Thiềm sẽ ra ngoài sân, Tô Nhã và Chử Ninh sẽ ở tầng hai, Tô Định Duy và Cố Mạnh ở trong nhà kho và thư phòng.
Trong phòng bếp không có gì đặc biệt, chỉ là thịt và rau trong tủ lạnh có hơi nhiều, Lạc Trình Chi tự hỏi rằng có người đưa vào đây hay là hệ thống set đồ ăn mỗi ngày cho bọn họ.
Lạc Trịnh Tri nói: "Không phải nói game bình thường đều có NPC sao? Sao cả buổi rồi không thấy bóng dáng NPC nào?"
Cái này thì Lạc Trình Chi cũng không rõ, không có cốt truyện không người dẫn dắt cứ thế mà mịt mờ đi đi lại lại, chẳng lẽ thật sự sống sót bảy ngày bình yên sao?
Tiểu thuyết kinh dị trên mạng đều có người chết đó, làm gì có chuyện lần đầu mà tha cho, nói cho chó thì chó còn không tin.
Hai người kiểm tra một buổi trong bếp mà chẳng có gì, Lâm Phương quyết định nấu luôn đồ ăn cho mọi người. Thế nhưng khi nhìn thịt trong tủ lạnh, màu sắc đỏ tươi thì chị có chút lo ngại.
Lạc Trình Chi ngồi ở một bên cắn dưa leo, biết chị đang suy nghĩ gì nên bình đạm nói: "Là thịt lợn bình thường thôi."
Mặc dù Lạc Trình Chi nói thế nhưng Lâm Phương vẫn quyết định chỉ nấu mỗi rau củ trước, chị cũng biết Lạc Trình Chi là minh tinh kiểu gì cũng sẽ không nấu ăn nên không nhắc nhở Lạc Trình Chi giúp đỡ mình.
Lạc Trình Chi đúng là không biết nấu ăn thật nên cô rất thành thật ngồi một bên quyết định cổ vũ cho Lâm Phương, đang ngồi ngồi chán nản thì cô chợt thấy một bóng đỏ vừa lóe qua bên ngoài phòng bếp một cách chớp nhoáng, Lạc Trình Chi ngay lập tức cong môi cười.
Mặc dù thứ đó rất nhanh nhưng tầm nhìn của Lâm Trình Chi vốn ở ngoài cửa nên cô cũng kịp nhìn rõ thứ đó là gì.
Cô gọi người bạn của mình: "Tôi ơi, hình như tôi vừa gặp ma kìa."
Dù giọng nói Lạc Trịnh Tri giống mình nhưng lãnh đạm hơn, Lạc Trình Chi vẫn nghe ra được sự kích động trong lời nói của Lạc Trịnh Tri: "Thấy rồi, mặc đồ, đỏ tóc dài."
Lạc Trình Chi chóng cằm nhìn vào cửa ra phòng khách, trong lòng cũng tràn ngập cảm giác sung sướng khi gặp chuyện kích thích: "Người ta thường nói mặc áo đỏ khi chết sẽ tích tụ được nhiều lệ khí nhất để thành quỷ nhưng cũng có người nói rằng chỉ có quỷ chết oan, chấp niệm quá sâu nên mới hóa lệ quỷ áo đỏ, rốt cuộc con quỷ vừa nãy là vì sao mà thành đây?"
Hai mươi lăm năm, lần đầu tiên họ chạm đến được sự phấn khích kỳ diệu này.
Nếu không phải cũng còn chút lý trí sợ chết thì có lẽ cả hai người đều khống chế cơ thể chạy như bay ra ngoài mất rồi.
"Lạc Song, Lạc Song, Lạc Song!"
Tiếng Lâm Phương cắt đứt dòng suy nghĩ của Lạc Trình Chi, cô ngước nhìn Lâm Phương, hỏi: "Có chuyện gì à?"
Lâm Phương nhìn cô một cách khó hiểu: "Tôi gọi cô ba tiếng rồi cô mới nghe đấy, cô nhìn gì vậy?"
Môi Lạc Trình Chi cong lên: "Cô muốn biết hả?"
Không hiểu sao nhưng khi thấy Lạc Trình Chi cong môi cười mỉm như thế Lạc Phương có chút bất an, vậy nên cô vô cùng hèn lựa chọn không tò mò: "Không muốn."
Tò mò hại chết con mèo nhất là khi ở thế giới kinh dị đầy rẫy nguy hiểm thế này, dù minh tinh này nổi tiếng nhờ tiếng xấu nhưng không thể phủ nhận rằng Lạc Trình Chi cho Lâm Phương có một cảm giác khó đoán. Nếu nói cô kiêu ngạo thì cô kiêu ngạo thật nhưng lại chẳng phải mắc bệnh ngôi sao, ít ra thì kêu đi điều tra thì đi điều tra không dở tính khí thất thường khóc lóc in ỏi như Tô Nhã.
Lâm Phương không hiểu Lạc Trình Chi là người thế nào nhưng miễn là có thể sống tiếp là được chị không tò mò, cũng không muốn vướng vào những trò nguy hiểm.
Trực giác của chị nói cho chị biết tốt nhất là nên ngưng tò mò lại.
Updated 34 Episodes
Comments