Dần dần thời gian trôi qua đi, Châu Thục Tâm thật sự cũng chấp nhận sự ra đi của bạn trai mình một phần vì sự đối tốt của Sở Tiêu mà cô cũng trở nên hoạt bát hơn nhiều. Không còn là một người lúc nào cũng như người mất hồn, u buồn ngẫm nghĩ lại dù có buồn thì người chết cũng không sống lại.
Sự căm phẫn đối với Sở Tiêu cũng dần biến mất, thay vào đó là sắc mặt bình thường dù có giận có hận đến đâu thì mọi chuyện cũng không trở lại như trước được, nếu mà cô cứ tiếp tục sống không có sức sống thì chính là đang hành hạ bản thân mình.
Ít nhất cô cũng phải phấn chấn tinh thần, đau buồn mãi cũng không phải là cách.
- Em làm gì mãi mà tôi gọi không nghe vậy ?
Lúc này Châu Thục Tâm mới giật mình nghe giọng nói của hắn, cô quay người lại gương mặt bình thản không lạnh không nhạt mà trả lời.
- Có chuyện gì sao ?
Sở Tiêu quan sát nhìn gương mặt xinh đẹp ấy một lượt, hắn nhàn nhạt lên tiếng.
- Tại sao em lại chọn đi làm ở một quán cơm bình thường mà không chọn ở nhà tôi nuôi
Cô lúc này mới cau mày tỏ vẻ không hài lòng rồi thẳng thắn đáp.
- Tôi không thích sự gò bó của anh, càng không muốn sống dựa dẫm vào ai...tôi có tay chân lành lặn ít nhất cũng biết làm việc
Hắn nghe xong trong lòng kinh ngạc sau đó trên gương mặt tỏ ra bất lực, mặc dù biết Châu Thục Tâm đã thật sự buông bỏ sự thù hằn hay căm ghét hắn nhưng hắn thừa biết cô vẫn giữ khoảng cách với mình, vẫn lạnh lùng đối với hắn.
- Được, tùy em vậy
Dứt lời hắn quay đi nếu còn ở lại thì sẽ khiến cho cô thêm ghét hắn, ít ra cô cũng chịu mở lòng nói chuyện với hắn nên hắn đôi lúc rất cẩn thận sợ bản thân nói gì đó sẽ khiến cho cô thêm chán ghét hắn, đến cả bản thân hắn từ bao giờ lại trở thành một con người khác hoàn toàn...với người khác hắn luôn tỏ thái độ lạnh lùng nhưng lại với người cô gái này hắn lại dè chừng, không lẽ là vì sức mạnh của tình yêu phải chăng ?
Sáng sớm, Sở Tiêu như thói quen sẽ chạy bộ khi vào trong nhà hắn bắt gặp hình ảnh mà hắn hiếm khi thấy được chính là Châu Thục Tâm đang tự mình xuống bếp nấu ăn hắn suýt chút nữa không tin chính vào mắt mình, cứ như vậy hắn ngây người đó nhìn cô.
Bởi hình ảnh này sẽ in hẳn sâu trong bộ nhớ của hắn, có chết cũng sẽ không bao quên.
- Để tôi phụ em
Đứng ngây người một lúc thì thấy cô đang bưng bê đồ dọn lên bàn thì hắn nhanh chóng chạy đến giành lấy, cô chỉ im lặng như đang mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Cứ thế cả hai ăn cơm trong khoảng lặng, Sở Tiêu không ngần ngại mà ăn rất nhiều so với ngày thường đơn giản là tất cả những món này do chính tay Châu Thục Tâm nấu kia mà, ngu gì hắn không ăn hết.
- Thật ra tôi có chuyện muốn nói với anh
Nghe thế hắn có hơi bất ngờ nhưng vẫn bình thản.
- Em cứ nói đi
Cô mím môi nhưng rồi thẳng thắn nói ra.
- Ừmm...tôi muốn dọn ra ở riêng
Lời vừa dứt là ngay lập tức Sở Tiêu đặt chén cơm xuống bàn một cách thô bạo, gương mặt lộ vẻ bất mãn nhưng cũng bất lực ngang.
- Tôi không đồng ý, cho em ra ngoài đó là giới hạn cuối cùng của tôi rồi
Nói xong hắn bỏ đi, Châu Thục Tâm thừa biết hắn sẽ không đồng ý chuyện này nên cũng thủ sẵn tâm lý, cô chỉ muốn ở riêng cho tâm trạng thoải mái không ngờ đến hắn lại phản đối kịch liệt đến vậy.
...
Đến công ty Sở Tiêu vẫn còn bực bội chuyện cô nói hồi sáng, cả nhân viên trong công ty đều nháo nhào lên khi sếp của bọn họ cáu gắt đột ngột, người người thì lo sợ đến cả trợ lý Thừa cũng không tránh khỏi kiếp nạn.
- Trợ lý Thừa, cậu phải tăng ca làm hết văn kiện này cho tôi không được thiếu sót một chữ nào
Anh ta nghe xong chỉ biết khóc trong lòng, hận không thể đánh chết tên sếp này mỗi khi hắn tức giận anh ta đều là người chịu trận nặng nhất, trong lòng anh ta luôn gào thét nhưng không đáng kể.
" Đúng là ở hiền gặp phiền mà, huhu "
Trong cả cuộc họp hắn trở nên cọc cằn khiến cho tất cả hội đồng quản trị thấp thoảng lo âu, ai mà không biết mỗi lần hắn không vui là ai ấy đều trốn một gốc niệm phật, rất đáng sợ.
Gương mặt thì cọc mà tâm trạng không tập trung tay cầm bút cứ gõ gõ lên bàn, hắn dường như không chịu được cầm điện thoại rồi bấm bấm gì đó trong có vẻ rất nghiêm trọng.
Bên này, Châu Thục Tâm đang ngồi đọc sách thì nhận được một tin nhắn sau đó hàng lông mày cô lập tức nhíu lại như thể sắp hôn nhau.
"Nếu như em cố muốn trốn khỏi tôi thì hãy coi chừng hai cái chân của em, không biết có còn nguyên vẹn hay là không"
Châu Thục Tâm cực kỳ tức giận với lời uy hiếp từ hắn, tức đến mức tưởng tượng có thể xé nát con người hắn ra vậy, đã không từ thủ đoạn để giữ cô bên cạnh vậy mà dám thách thức đe dọa cô, ấm ức này sao cô chịu được.
Hắn không ác ai ác ?
Updated 36 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Anh cưng chiều sủng hạnh chị hết mực nhưng chị chỉ muốn rời xa, tình cảm ko được như ý sao anh chả quạo:))) Tội cả anh trợ lý, có làm gì đâu, đã làm gì đâu, khi ko cũng dính đạn🤣🤣🤣🤣
2025-03-20
6
Thương Nguyễn 💕💞
Thông cảm tư bản sáng sớm bị vợ chọc tức nên mang khuôn mặt hầm hầm đi làm vậy đó /Facepalm//Facepalm//Facepalm/
2025-03-20
1